(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 429: Vũ hội (3)
Bầu không khí vốn náo nhiệt của hội trường khiêu vũ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Nguyên nhân chính là sự xuất hiện của một cô gái.
Mái tóc ngắn màu xám tro phấp phới theo mỗi bước chân. Tóc được búi gọn phía sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Chiếc vòng cổ đính đá quý trắng tinh khiết lấp lánh rực rỡ. Bộ váy trắng tinh khôi tung bay theo từng nhịp bước, tựa như một áng m��y bồng bềnh trên bầu trời.
Một sự im lặng bao trùm khắp hội trường khiêu vũ, như thể thời gian lúc này đã hoàn toàn ngừng lại.
Mỗi khi Rene lướt qua, ánh mắt của mọi người xung quanh đều vô thức dõi theo bóng dáng cô gái trong bộ trang phục lộng lẫy ấy. Ngay cả những nhạc công cũng lơ đễnh cả việc chơi nhạc, không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc hiếm có trước mắt.
Còn Rene, cô bé không hề có tâm trí bận tâm đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hiện tại, Rene chỉ dồn hết tâm trí vào từng bước chân. Cô bé vốn không quen đi giày cao gót nên chỉ cần một chút sơ sẩy cũng có thể vấp ngã bất cứ lúc nào.
"Ôi Chúa ơi!"
Erendir thốt lên đầy cảm thán khi trông thấy một Rene khác hẳn thường ngày. Dù từ lâu Erendir đã biết nhan sắc của Rene phi phàm, nhưng khi chứng kiến màn hóa thân ngoạn mục của cô bé, Erendir vẫn không khỏi ngỡ ngàng, kinh ngạc.
Đôi mắt của Erendir lập tức hướng về phía Freuden. Trong thoáng chốc, cô đã nghi ngờ Freuden là người đã tặng bộ trang phục lộng lẫy đó cho Rene, nhưng nhìn biểu cảm của đối phương thì dường như không phải.
Vẻ mặt của Freuden khi nhìn chằm chằm vào Rene hoàn toàn khác với thường ngày, nhưng chỉ sau một thoáng, biểu cảm của cậu ta đã trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.
Erendir hắng giọng gọi Rene.
"Rene, ở đây."
"Chị Erendir! Học trưởng Freuden!"
Rene cũng nhìn thấy hai người, cô bé từ từ tiến lại gần, nở nụ cười rạng rỡ.
"Hai người đã đợi em lâu chưa ạ? Em xin lỗi, đáng lẽ em nên ra ngoài sớm hơn."
"Không sao."
"Bộ váy này rất hợp với em đấy."
"Thật sao ạ?"
"Ừ. Đẹp lắm. Chiếc váy này từ đâu ra thế? Đây là lần đầu tiên chị thấy em mặc nó đấy."
"Đó là món quà người quản lý Cửa tiệm Verdi tặng em. Em với cô ấy tình cờ quen nhau gần đây."
"Cửa tiệm Verdi? Nơi nổi tiếng nhất Khu phố Hoàng Gia sao? Hẳn đây là một mẫu thiết kế mới nhỉ."
Erendir nhìn kỹ chiếc váy trên người Rene. Mặc dù khá mơ hồ, nhưng Erendir có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh ma thuật bao phủ chiếc váy. Dù nhìn thế nào thì thứ này rõ ràng không thể là một chiếc váy bình thường.
Ngay lúc Erendir định hỏi thêm thì Freuden đã lên tiếng.
"Bộ đồ rất hợp với em đấy."
"Cảm ơn anh."
"Ban đầu anh còn định tặng em một bộ trang phục, nhưng có vẻ không cần thiết nữa rồi. Quả thực anh không thể tưởng tượng ra bộ đồ nào khác có thể hợp với em hơn thế này."
"Anh không cần phải khen em như thế đâu."
Freuden mỉm cười nhưng cũng không nói gì thêm. Cậu ta có thể cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về cô gái nhỏ bên cạnh. Những ánh nhìn ghen tị và trầm trồ không chỉ đến từ nam sinh mà còn đến từ nữ sinh. Freuden có thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt đó pha lẫn nhiều cảm xúc khác nhau.
Điều này hoàn toàn không khó hiểu. Ngay cả bản thân Freuden khi chứng kiến Rene xuất hiện từ lối vào hội trường ban nãy cũng mất tự chủ trong chốc lát. May mắn là nhờ được giáo dục chuẩn mực của quý tộc từ nhỏ nên cậu ta mới có thể duy trì vẻ bình tĩnh thường lệ.
Freuden lúc này quả thực không biết nên vui mừng hay phiền lòng vì nhan sắc của cô gái nhỏ bên cạnh đã được mọi người công nhận. Vẻ đẹp của Rene chắc chắn sẽ thu hút không ít sự chú ý của các nam sinh khác.
Freuden đã quyết định. Đây chính là cơ hội của mình. Nếu không phải bây giờ, cậu ta sẽ không có cơ hội nào thích hợp hơn để nói cho cô bé này biết tình cảm của mình.
"Rene."
Freuden nhìn Rene và định ngỏ lời mời cô khiêu vũ. Nhưng cậu ta chưa kịp nói hết lời thì Erendir đã lên ti���ng cắt ngang.
"Tốt hơn hết là cậu nên bỏ cái ý tưởng đó đi."
"... ... ."
Ánh mắt của Freuden lạnh lẽo hẳn đi trước hành động can thiệp của Erendir. Thông thường, những học sinh khác sẽ vô cùng sợ hãi khi đối mặt với ánh mắt như thế này, nhưng Erendir thì không hề.
"Cậu không đủ tinh tế, Freuden Ulburg."
Erendir lắc đầu, thầm phê phán người bên cạnh.
"Rene không quen với nơi này chút nào. Đây hẳn là lần đầu tiên em ấy dự dạ hội. Chẳng lẽ cậu không nhận ra dáng đi có chút khập khiễng của Rene sao?"
"... ... ."
"Tôi biết cậu muốn mời em ấy khiêu vũ. Nhưng ít nhất cũng phải để Rene thích nghi với đôi giày đó trước đã."
Freuden nhớ lại lần đầu tiên Rene bước vào hội trường. Mọi người đều bị vẻ đẹp của em ấy mê hoặc đến mức không nhận ra, còn Rene chỉ cố gắng dồn toàn bộ tâm trí vào từng bước đi với đôi giày cao gót dưới chân.
"... ... Cô nói đúng. Tôi đã không suy nghĩ chu toàn."
Freuden thành thật thừa nhận sai lầm của mình.
"Cậu biết vậy là được."
Lúc này, Rene tiến lại gần và hỏi.
"Hai người đang nói chuyện gì thế?"
"Không có gì."
"Không có gì."
"Ồ."
Rene thốt lên khi nhìn phản ứng đồng thanh của hai người trước mặt mình.
* * *
"Ôi trời! Nhìn chiếc váy đó đi, thật điên rồ."
Cheryl nhìn xuống sảnh khiêu vũ chính từ lan can tầng hai cũng không khỏi sửng sốt khi nhìn thấy sự xuất hiện của Rene.
"Cheryl, bình tĩnh lại đi."
"Nhưng Flora, cậu không cảm thấy chiếc váy đó quá đỗi thu hút sao? Ngay cả âm nhạc trong hội trường cũng phải ngừng lại một lúc đấy."
"... ... ."
Flora thở dài, lắc đầu khi nhìn biểu cảm của cô bạn thời thơ ấu. Đúng là cô ấy khá ngạc nhiên khi nhìn thấy ngoại hình lột xác hoàn toàn của nữ sinh Rene bên dưới, nhưng Flora chẳng mấy chốc đã gạt bỏ sự quan tâm đó sang một bên.
Cô ấy không thừa thời gian để ý đến một người không quen biết.
Nhưng Cheryl bên cạnh lại không thể như vậy. Cô bé nhìn bạn mình đầy vẻ lo lắng.
"Sao lại có thể như thế được chứ? Với mình, Flora hôm nay chắc chắn là tâm điểm của buổi vũ hội."
"Cậu lại nói linh tinh gì thế?"
Flora cau mày và liếc nhìn Cheryl.
"Mình đã bảo là không có hứng thú với chuyện đó rồi mà."
"Đừng mà! Mình đã mất rất nhiều công sức mới chọn được bộ váy này cho cậu đó. Nếu không có hứng thú thì sao cậu vẫn mặc nó chứ?"
"... ... Chúng ta phải tuân theo quy định về trang phục trong hội trường khiêu vũ... ... ."
"Cái gì?"
"Chuyện gì nữa?"
"Đừng nói dối mình, Flora. Cậu còn gì muốn nói nữa đúng không? Đúng không?"
Cheryl nháy mắt, bắt đầu giở chiêu làm nũng với người bên cạnh.
"........Được rồi. Dù sao thì mình cũng không thể từ chối món quà của cậu..."
"Cảm ơn Flora!"
"... ...Cậu bình tĩnh lại đi."
Má của Flora hơi ửng đỏ. Những lời như thế này trước đây chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ nói ra.
Cheryl cũng biết điều này nên cô bé rất vui vì sự thay đổi của Flora. Thật vui khi thấy bạn mình, người vốn luôn lạnh lùng và hoài nghi mọi thứ, đã bắt đầu cởi mở hơn với xung quanh.
"Nhưng mà cũng thật đáng tiếc khi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào nữ sinh kia. Flora hôm nay cũng rất xinh đẹp."
Cheryl nhìn xuống bộ trang phục của Flora, không khỏi tiếc nuối. Cheryl đã mất rất nhiều công sức tìm ra một chiếc váy hài hòa với màu tóc xanh sẫm của Flora.
Bộ váy trên người Flora lúc này có màu chủ đạo là đen tuyền, được điểm xuyết vô số hạt kim tuyến óng ánh, phát ra thứ ánh sáng mê hoặc dưới ánh đèn trong hội trường.
Bất cứ ai khi nhìn vào chiếc váy này sẽ có cảm giác như thể có ai đó đã dùng kéo cắt một phần của bầu trời đêm và biến nó thành một bản thiết kế độc nhất vô nhị.
Mái tóc xanh sẫm vốn được buộc thành hai bím, lúc này được xõa nghiêng sang một bên, kết hợp với những phụ kiện trang sức đi kèm cùng khí chất trời sinh, khiến cô ấy trông trưởng thành và quyến rũ hơn bao giờ hết.
Mỗi bước đi, mỗi cái nhấc tay, mỗi cái xoay người, hay thậm chí chỉ cần đứng yên một chỗ, Flora cũng tỏa ra phong thái sang trọng, mạnh mẽ và vô cùng bí ẩn.
Cheryl tự tin rằng mình đã chọn được chiếc váy đẹp nhất. Ít ra, cô bé tin chắc rằng dù nhìn Flora từ góc độ nào, cô ấy cũng vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt là ánh mắt hờ hững của Flora, có sức mê hoặc người khác cực kỳ lớn.
Thật bất công khi mọi sự chú ý bên trong hội trường lại dành cho một nữ sinh khác. Từ góc nhìn của Cheryl, sự chú ý của mọi người dành cho nữ sinh kia tám phần là dành cho bộ trang phục, chứ không phải từ dung mạo và khí chất của cô ấy.
"Được rồi, Cheryl. Đừng để ý đến mấy thứ phù phiếm đó."
"Sao có thể không quan tâm chứ? Chiếc váy đó... ... ."
Cheryl ngập ngừng trả lời khi nhớ lại những gì đã thấy ngày hôm trước.
Cô có nên nói không?
Sau khi suy nghĩ một lúc, Cheryl cuối cùng đã đưa ra quyết định.
"... ... Thực ra, bộ trang phục đó là do giáo sư Rudger Chelici tặng cho nữ sinh tên Rene kia đấy."
Ít nhất thì bạn của cô ấy cần biết sự thật này.
"... ... Là giáo sư à?"
Flora liếc mắt sang như thể đang cân nhắc thông tin vừa nghe được.
"......?"
Cheryl cẩn thận quan sát biểu cảm của Flora, sau đó mới tiếp tục mở miệng.
"Lúc mình đi chọn trang phục cho cậu đã tình cờ nhìn thấy hai người đó đi ra từ Cửa tiệm Verdi. Hẳn là giáo sư đã nhờ người thiết kế riêng một bộ dạ hội cho nữ sinh kia."
"Là cửa hàng quần áo cậu hay nhắc đến đó sao?"
Flora liếc nhìn Rene ở bên dưới một cách vô cảm.
Erendir và Freuden. Cảnh tượng hai người đi cùng nhau trông khá quen mắt. Một thường dân lại có thể hòa nhập một cách tự nhiên với con trai cả của gia đình Công tước và Công chúa của Đế quốc.
"Không tệ."
"Hả?"
Cheryl mở to mắt và nhìn chằm chằm vào Flora như thể đang tự hỏi những lời vừa rồi có nghĩa gì.
Flora trả lời thẳng thừng.
"Cậu nghĩ mình sẽ có phản ứng gì? Tức giận hay thất vọng à?"
"À không...Thực ra thì..."
"Đừng để ý đến mấy chuyện như vậy nữa. Không đáng phải lãng phí thời gian vào những thứ đó."
Có thể Flora đã bất ngờ một chút trước khoảnh khắc Rene xuất hiện, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, cô ấy không bị ảnh hưởng quá nhiều.
"Một người có thân phận như Rene chắc chắn không thể tìm được chiếc váy thiết kế riêng cao cấp như vậy. Giáo sư ra tay giúp đỡ cũng không nằm ngoài dự liệu. Dù sao thì hai người đó cũng đã quen biết từ trước rồi."
"Flora... ... ."
Cheryl rất cảm động khi nghe được những lời này của Flora.
Flora lắc đầu thở dài.
"Đừng làm vẻ mặt đó nữa. Nếu cậu còn tiếp tục làm như vậy, mình sẽ tức giận đấy."
"... ...."
Đúng lúc này, hội trường khiêu vũ đột nhiên trở nên ồn ào.
Khi Flora nhìn xuống để xem chuyện gì đang xảy ra, cô nghe thấy tiếng Cheryl phấn khích thốt lên.
"Cuộc thi bắt đầu rồi."
"Cuộc thi gì?"
"Cậu không nhớ à? Là phần bình chọn người đẹp nhất trong buổi dạ vũ đêm nay đấy."
Flora không biết chuyện này do năm ngoái cô ấy không tham gia vũ hội. Nhưng Cheryl, một người nhanh nhạy với mọi thông tin trong học viện, sao có thể bỏ lỡ một dịp đặc biệt như thế này?
"Mình tin rằng năm nay sẽ là cậu thôi, Flora."
"... ... Nhàm chán."
"Đừng nói thế. Cậu định để người khác giành lấy danh hiệu đó sao? Nghe nói người đứng đầu có thể chỉ định người mình muốn khiêu vũ cùng đấy."
"... ... ."
Khi nghe những lời này, ánh mắt của Flora chợt liếc mắt về phía sân thượng bên kia của tầng hai.
Người đang đứng ở đó chính là Rudger Chelici.
Chỉ truyen.free giữ bản quyền cho đoạn văn này, xin đừng tự ý lan truyền.