(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 430: Khoảnh khắc diệu kỳ (1)
Xin chào tất cả quý vị. Vâng, lại là tôi, Jessie Luna đây. Hôm nay tôi rất vinh dự khi được làm người dẫn chương trình và giám khảo của cuộc thi bình chọn người đẹp nhất trong vũ hội Theon.
Tên của nữ sinh đang cầm trên tay thiết bị khuếch đại âm thanh là Jessie Luna. Với tính cách sôi nổi và tài hùng biện nổi bật, cô là khách mời thường xuyên của những sự kiện tương tự.
T��i rất mong chờ được xem những quý cô bên trong hội trường ngày hôm nay sẽ thể hiện sự quyến rũ của họ như thế nào. Ngài nghĩ sao, giáo sư Carter Lore?
... ... Tôi chỉ nghĩ thật khó hiểu tại sao tôi lại được mời làm giám khảo....
Người đáp lại là một người đàn ông có làn da nhợt nhạt với đôi mắt trũng sâu. Carter Lore, vị giáo sư chuyên phụ trách huấn luyện chiến đấu thực tế cho các học sinh năm thứ tư. Ở một khía cạnh nào đó, ông hoàn toàn trái ngược với Jessie Luna, người luôn tràn đầy năng lượng tích cực bên cạnh.
Tiếng nói yếu ớt của vị giáo sư khiến cả hội trường bật cười.
Không đời nào! Chúng ta đã hợp tác rất tốt trong sự kiện lần trước mà.
Jessie Luna đang đề cập đến sự kiện đấu tay đôi diễn ra trong lễ hội phép thuật đầu học kỳ. Lúc đó cả hai người họ đều phụ trách bình luận trực tiếp.
Carter Lore rũ vai khi nghe những lời này.
Tôi chỉ chịu trách nhiệm huấn luyện và giải thích các trận đấu phép thuật. Sự kiện lần này thì có liên quan gì?
Giáo sư đang nói gì vậy? Đây là nơi sắp diễn ra trận chiến khốc liệt nhất của Theon đấy.
Jessie Luna tinh nghịch nháy mắt.
Cuối cùng, giáo sư Carter Lore không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giơ tay đầu hàng. Ông không thể nào theo kịp tài ăn nói của cô gái trẻ bên cạnh.
Ôi chao! Thật đúng lúc! Người vừa bước lên sân khấu chính là Dorthea Levon của năm thứ tư. Cô ấy là người chiến thắng trong cuộc thi bình chọn năm nhất.
Nữ sinh bước lên sân khấu dưới ánh đèn là một người có vẻ ngoài nghiêm nghị, khoác trên mình chiếc váy đỏ tươi.
Một thí sinh mạnh mẽ đã giành vương miện vào năm nhất, nhưng sau đó lại bị đối thủ cạnh tranh tiếm mất ngôi vị. Cô ấy sẽ sớm bắt đầu chuẩn bị tốt nghiệp của mình, nhưng có vẻ như quý cô Dorthea Levon vẫn chưa thể nguôi ngoai nuối tiếc, muốn bước vào trận chiến cuối cùng.
Xin chào mọi người!
Dorthea gửi lời chào khán giả, ánh mắt liếc về phía Jessie.
Jessie lém lỉnh nháy mắt lại với đối phương. Họ là bạn học thân thiết nên không có vấn đề gì khi cô công khai trêu chọc như vừa rồi.
Có tiếng cười vang lên bên dưới khán giả. Nhờ vậy mà bầu không khí căng thẳng đã được xoa dịu phần nào.
Dorthea bước lên sân khấu và trình bày một ca khúc nhẹ nhàng. Tiếng hát du dương hòa quyện với âm nhạc trong hội trường khiêu vũ tạo nên một bầu không khí lãng mạn.
Cuối cùng, Dorthea cúi chào và rời khỏi sân khấu trong những tràng pháo tay nồng nhiệt. Hội đồng giám khảo đã đồng loạt cho điểm sau khi thảo luận.
Rudger quan sát cảnh tượng phía dưới một cách thích thú. Dù đã nghe nói về sự kiện này, nhưng việc trực tiếp chứng kiến lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Nghe nói giải thưởng cho người chiến thắng là quyền lựa chọn bạn nhảy. Ngoài ra còn có một khoản tiền thưởng và vé cho hai người ở nhà hàng nổi tiếng nhất tại Leathervelk.
Trong lúc Rudger đang suy nghĩ, một bóng người chợt tiến lại gần hắn.
Rudger cảm nhận được sự hiện diện từ phía sau, hắn từ từ quay đầu lại. Hắn nhớ rõ mình đã bố trí một kết giới vô hình xung quanh đây.
Chào anh, giáo sư Rudger.
Chào cô Selina.
Selina đêm nay diện một chiếc váy màu hồng phớt, trông cô rực rỡ như một đóa hoa kiều di��m đang nở rộ.
Anh đang làm gì ở đây vậy?
Tôi chỉ đi loanh quanh một lát thôi.
Rudger chỉ xuống dưới hội trường, Selina nhìn theo, không khỏi thốt lên một tiếng cảm thán.
Khi Selina đứng cạnh, Rudger có thể ngửi được một mùi nước hoa thoang thoảng. Hắn liếc nhìn người bên cạnh, không tiếc lời khen ngợi.
Chiếc váy rất hợp với cô đấy.
Cảm ơn anh.
Selina cười rạng rỡ như thể đã chờ đợi những lời này từ lâu. Sau đó, cô mới ấp úng lên tiếng.
Anh hôm nay trông cũng tuyệt lắm.
Rudger gật đầu trước lời khen của đối phương.
Cô quá lời rồi.
Selina thở dài với chính mình. Không hiểu sao cứ đến đoạn cần tiếp tục cuộc trò chuyện, cô lại bỗng nhiên bối rối, chẳng nghĩ ra được điều gì để nói. Chỉ riêng việc đứng cạnh Rudger cũng đủ khiến đầu óc cô rối như tơ vò, không thể suy nghĩ thấu đáo.
Cô may bộ trang phục này ở đâu thế?
Giữa lúc Selina đang bối rối tìm chủ đề nói chuyện, câu hỏi của Rudger trùng hợp vang lên, phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu giữa cả hai.
Selina vui mừng, nhanh chóng đáp lại.
Là Merylda đã chọn giúp tôi bộ này. Cô ấy có con mắt thẩm mỹ tuyệt vời.
Hẳn là vậy rồi. Tôi không thấy giáo sư Merylda. Hai người đi riêng sao?
À không. Chúng tôi đã đến cùng nhau.
Selina cười ngượng nghịu khi nghĩ đến Merylda. Thấy vậy, Rudger thầm đoán hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra.
Đúng lúc này, ánh mắt Selina hướng về sân khấu cuộc thi. Theo lẽ tự nhiên, tầm nhìn của Rudger cũng hướng về phía đó, và hắn đã không khỏi ngạc nhiên trước những gì mình thấy.
Chúa ơi! Thật ngạc nhiên. Cuộc thi hôm nay của chúng ta còn có sự góp mặt của một giáo sư. Đó là cô Merylda, giáo sư phụ trách môn lời nguyền.
... ... .
... ... Cô ấy nói muốn tham gia cuộc thi lần này.
... ... Tôi tưởng chỉ có học sinh mới tham dự chứ?
Thực tế thì không có luật nào cấm giáo sư tham gia cả..... Chỉ là không có ai đăng ký thôi.
Dù đoạn cuối câu nói của Selina nhỏ dần, Rudger vẫn dễ dàng cảm nhận được những cảm xúc phức tạp đang ẩn chứa trong đó.
... ... Tôi hiểu.
Rudger nhìn Merylda với ánh mắt đáng thương.
Tất nhiên, luật của cuộc thi là ai cũng có th��� tham gia nên Merylda cuối cùng cũng giành được số điểm khá cao. Sau cô, lần lượt nhiều thí sinh khác cũng bước lên sân khấu thể hiện tài năng.
Khi bầu không khí ngày càng náo nhiệt hơn, Rudger hơi kinh ngạc khi nhìn thấy một gương mặt mới trên sân khấu.
Ôi trời! Cô ấy cuối cùng cũng đã xuất hiện rồi. Thiên tài của Theon, Flora Lumos. Tôi tự hỏi không biết vì sao năm ngoái quý cô Lumos lại không góp mặt trong buổi vũ hội này. Thật đáng tiếc!
Khi Flora Lumos bước lên sân khấu, các học sinh quen biết cô bé đều nhìn Flora với vẻ khó hiểu. Suy cho cùng, hầu như bất cứ ai dù chỉ biết sơ qua về Flora cũng đều hiểu rằng cô bé chẳng hề có hứng thú với những sự kiện như thế này.
Cho dù người bạn thân nhất của Flora là Cheryl có cố gắng thuyết phục đến mức nào, Flora vẫn không bao giờ xuất hiện trong những sự kiện như vậy. Vậy mà không hiểu vì lý do gì, lần này Flora không chỉ đồng ý tham gia vũ hội mà còn sẵn lòng lên bục biểu diễn.
Cộp. Cộp.
Mọi nghi vấn trong lòng mọi người đều tan biến ngay khi bóng dáng ấy bước lên sân khấu. Flora thong thả từng bước chậm rãi lên bục biểu diễn. Từng chuyển động, từng cái nhấc tay của cô đều toát lên một phong thái cao quý lạ thường.
Những viên đá quý điểm xuyết trên bộ váy của Flora tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới chùm đèn ấm áp. Sự hiện diện của Flora khiến cho bầu không khí náo nhiệt trong hội trường lập tức trở nên yên tĩnh. Mọi người đều như mơ màng khi chiêm ngưỡng cô gái trước mặt, như thể đang ngắm nhìn cả bầu trời đêm dưới dải ngân hà lấp lánh.
Trái ngược với vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày, Flora Lumos giờ đây lại toát ra một cảm giác yên bình khó tả, khiến những người xung quanh không khỏi ngỡ ngàng. Không ai muốn tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, sợ làm tan biến bầu không khí thiêng liêng ấy.
Một thí sinh có khí chất tuyệt vời.
Ngay cả giáo sư Carter Lore, người lúc nào cũng mang vẻ mặt buồn chán, lúc này cũng hướng mắt về phía Flora với biểu cảm ấn tượng sâu sắc.
Vậy thưa Flora Lumos, hôm nay bạn sẽ thể hiện điều gì cho chúng tôi chiêm ngưỡng?
Tôi không có tài năng trong việc ca hát hay nhảy múa. Vì v��y, tôi sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng một thứ mà tôi mới nghiên cứu gần đây.
Flora nói xong liền nhắm mắt lại và giải phóng phép thuật của mình.
Đing đang!
Bỗng dưng, một tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp hội trường.
Chuyện gì vậy?
Tiếng chuông ở đâu thế?
Không. Âm thanh này vang hơn ... ... .
Ánh mắt của mọi người ngay lập tức hướng về Flora, nguồn gốc của âm thanh. Rudger cũng quan sát Flora một cách thích thú. Mọi người nín thở nhìn cô gái đang đứng trên sân khấu.
Cuối cùng, Flora chậm rãi mở mắt ra.
Năng lượng ma thuật bắt đầu tuôn chảy, tạo ra những tia sáng chói lòa xung quanh Flora, vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc. Những đốm sáng chập chờn như đom đóm dần dần bao phủ đôi vai Flora, rồi tuôn chảy dọc theo thân váy, tựa như những dải lụa màu hoàng kim lộng lẫy. Chẳng mấy chốc, khi ma pháp chân chính hoàn thiện, một bóng dáng hình người ngưng đọng phía sau Flora, khiến toàn bộ khán giả bên dưới đồng loạt thốt lên kinh ngạc.
Rudger không khỏi bật cười khi nhìn thấy cảnh tượng phía dưới.
Trong ánh sáng hoàng kim r��c rỡ, hiện ra phía sau Flora là hình ảnh một người phụ nữ tuyệt đẹp, tựa như một thiên thần vừa giáng trần.
Khuôn mặt thiên thần toát lên vẻ hiền từ, phúc hậu, đôi mắt nhắm nghiền, môi mỉm cười thanh thoát, nhẹ nhàng ôm lấy Flora từ phía sau. Cảnh tượng trên sân khấu lúc này vô cùng mãn nhãn, hai người trông không khác gì một tác phẩm điêu khắc mỹ lệ được tạo nên từ ánh sáng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi người đều có ảo giác rằng điều kỳ diệu họ đang chiêm ngưỡng chính là món quà từ Thượng Đế.
Mình không ngờ con bé có thể tái hiện lại phép thuật ấy một cách hoàn hảo đến vậy.
Phép thuật của Flora thi triển có chút khác với tượng Phật mà Rudger sử dụng để đánh bại Basara nhưng cốt lõi cơ bản thì không thay đổi. Flora đã diễn giải lại phép thuật của Rudger mà cô bé đã từng thấy trước đây theo cách riêng của mình.
Thiên thần trong ánh sáng hoàng kim rực rỡ chợt nâng thân hình lên và dang rộng đôi tay. Đột nhiên, một tia sáng lóe lên, toàn bộ thân ảnh thiên thần hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti, nhẹ nhàng lan tỏa khắp hội trường.
Khán giả ồ lên kinh ngạc. Ai nấy theo bản năng đều đưa tay ra, hứng lấy những chấm sáng lơ lửng trong không trung.
Ánh sáng chạm vào đầu ngón tay thật mềm mại và ấm áp. Chúng nhanh chóng hòa mình vào ánh sáng từ những chùm đèn, rồi biến mất một cách lộng lẫy.
Hội trường khiêu vũ dần dà trở l���i vẻ yên tĩnh như ban đầu.
Bất chợt, một tiếng vỗ tay nhẹ nhàng vang lên. Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía phát ra âm thanh.
Trên lan can sân thượng tầng hai nhìn ra sảnh chính của hội trường khiêu vũ, Rudger đang đứng đó mỉm cười vỗ tay, hắn không che giấu được vẻ tự hào dành cho Flora Lumos.
Đó là một phép thuật hoàn hảo.
Giống như một phản ứng dây chuyền, tất cả mọi người bên trong hội trường cũng đồng loạt vỗ tay trước màn trình diễn tuyệt vời của Flora.
Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Flora nhẹ nhàng cúi chào và bước xuống sân khấu.
Jessie Luna mãi một lúc sau mới hoàn hồn, cô vội vàng sắp xếp lại lời lẽ của mình.
Vâng, thưa quý vị. Quả không hổ danh là thiên tài của các thiên tài. Quý cô Lumos đã cho chúng ta chiêm ngưỡng một phép thuật khó quên.
Đó quả là một cách vận dụng ma lực tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy phép thuật tương tự như vậy trước đây. Có lẽ đó là một phép thuật mà học trò Lumos đã tự mình khám phá ra. Thật phi thường!
Giáo sư Carter Lore ở bên cạnh cũng gật gù, không tiếc lời khen ngợi màn trình diễn vừa rồi.
Không cần phải nói cũng biết rằng ban giám khảo đều nhất trí đồng tình. Có thể nói, chiến thắng của Flora vào lúc này đã gần như được định đoạt.
Màn trình diễn của Flora quá đỗi áp đảo, khiến toàn bộ các thí sinh khác đều trở nên lu mờ. Không ít người vốn định bước lên sân khấu, sau khi chứng kiến màn trình diễn vừa rồi đều đành đổi ý, quyết định không tham dự nữa. Ngay cả ban giám khảo cũng không thể ngờ được tình huống này sẽ xảy ra.
Có vẻ như cuộc thi sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến.
Xin hỏi có ai muốn lên biểu diễn nữa không?
Giọng nói của Jessie Luna vang vọng bên trong hội trường, tuy nhiên, vẫn không có ai định tiến lên.
Flora lúc này cũng dần mất đi hứng thú. Đối với cô, lời công nhận của Rudger lúc nãy đã là quá đủ đối với cô. Cô không còn bận tâm đến kết quả chung cuộc nữa.
Flora thậm chí còn phân vân không biết có nên mời Rudger khiêu vũ hay không. Dù sao thì trong ấn tượng của cô, giáo sư dường như không mấy hứng thú với hoạt động này.
Trong lúc Flora đang suy tư, mặt trời đã dần lặn. Ánh hoàng hôn đỏ tươi len lỏi vào hội trường khiêu vũ qua những ô cửa kính lớn.
Ôi trời ơi!
Một tiếng hét đầy hoảng loạn đột nhiên vang lên. Đó là âm thanh từ miệng Erendir. Freuden đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém. Dù không thốt nên lời, nhưng đôi mắt mở to của cậu cũng đủ thể hiện sự kinh ngạc tột độ.
Không cần phải nói, nguyên nhân là do Rene.
Hwareuk.
Âm thanh của ngọn lửa rực cháy vang lên.
Sau đó, mọi người nhận ra rằng họ đang bị ảo giác. Bởi khung cảnh đang diễn ra trước mắt quá đỗi bất ngờ và xa lạ, vượt ngoài sức tưởng tượng của họ.
Chiếc váy trắng tinh khôi mà Rene đang mặc để dự vũ hội bỗng nhiên bốc cháy. Chiếc váy tắm trong ánh hoàng hôn không chỉ bị nhuộm màu, mà còn rải rác những tia lửa đỏ tươi, lan tỏa khắp mọi hướng.
Hả?
Người bối rối nhất lúc này chính là Rene, bộ trang phục trên người cô bé đang dần đổi màu.
Trong khi đó, ngọn lửa xung quanh chiếc váy ngày càng mãnh liệt hơn, và cuối cùng, hình dạng của nó cũng thay đổi. Chiếc váy vốn trắng tinh khôi như áng mây bồng bềnh trên bầu trời, chẳng mấy chốc đã biến thành một bộ váy đỏ nồng nàn, rực cháy như ngọn lửa.
Cảnh tượng mạnh mẽ và choáng ngợp ấy lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép khi chưa có sự cho phép.