(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 44: Ván cược nguy hiểm (1)
Sau khi lớp dược học của giáo sư Marie Roth kết thúc, Aidan say sưa thực hành ma pháp theo kỹ thuật giáo sư Rudger đã chỉ dẫn trước đó. Bên cạnh Aidan là Leo và Tracy. Cả ba người đang chăm chỉ luyện tập để thành thạo các nguyên tố cơ bản ngay tại sân tập.
"Sắp xong rồi."
Aidan lau mồ hôi trên trán khi nhìn nguyên tố Phong dần hiện ra trong lòng bàn tay.
Hình ảnh làn gió ấm áp, mát lành mà cậu từng cảm nhận khi chạy qua cánh đồng rộng lớn ở vùng nông thôn hiện rõ mồn một trước mắt, dù chưa hoàn hảo, nhưng đã gần như giống hệt trong ký ức của cậu.
Aidan không giấu nổi vẻ phấn khích, bởi cậu, một người hoàn toàn mù mịt về các nguyên tố thuộc tính, giờ đây đã có thể thực hiện được đến trình độ này.
Tất cả là nhờ phương pháp mà giáo sư Rudger đã dạy.
"Không tệ."
Những lời khuyên của giáo sư thực tế đến mức không thể bỏ qua dù chỉ một chi tiết nhỏ. Lời khuyên cũng như thái độ của thầy ấy đối với ma pháp trong lớp đã đủ để lay động trái tim Aidan.
"Quả nhiên, mình đã hiểu nhầm giáo sư sao?"
Lời nói và hành động của giáo sư Rudger luôn lạnh lùng và nghiêm khắc, nhưng qua giọng nói của giáo sư, Aidan có thể cảm nhận rõ ràng thầy yêu thích và đã suy ngẫm về ma pháp sâu sắc đến nhường nào.
Một người yêu thích ma pháp đến vậy không thể là kẻ xấu. Hơn nữa, nếu giáo sư là người xấu, chẳng đời nào thầy lại truyền dạy cho học sinh một phương pháp quý giá đến thế.
"Mình có một c��m giác mơ hồ."
Aidan có cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó không bình thường ở Rudger. Nhưng điều đó không khiến cậu nghĩ Rudger là người xấu.
Chắc hẳn những cảm xúc trái ngược ấy đã khiến đầu óc Aidan trở nên rối bời, bởi vậy mà nguyên tố Phong mỏng manh vừa xuất hiện, ngay khi cậu mất tập trung, đã biến mất không một dấu vết.
Aidan liếc nhìn Leo và Tracy.
Cả hai người họ cũng đang chăm chỉ luyện tập để triệu hồi các nguyên tố thuộc tính.
Cả hai cũng bị ấn tượng bởi ngọn lửa ấm áp mà Aidan đã thể hiện trong tiết học đó.
Aidan không muốn làm gián đoạn 'màn trình diễn' đầy say mê ấy nên cậu lặng lẽ quan sát. Ngay sau đó, một nhóm học sinh bước vào sân tập.
"Những người này... ... ."
Trong số nhóm học sinh vừa tới, có một người đã thu hút sự chú ý của Aidan.
Mái tóc xanh đậm ánh lên sắc xanh. Kiểu tóc gọn gàng để lộ vầng trán thông minh. Làn da trắng nõn có phần nhợt nhạt lại làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt hí sắc lạnh. Người ấy trông chẳng khác nào một học sinh năm hai với sức hút bẩm sinh, mọi ��nh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía anh ta.
"Đó là ai? Đến mức các học sinh quý tộc phải xúm xít vây quanh như vậy. Chắc hẳn là một người có địa vị."
Aidan nhìn người phía xa, ngay lúc đó, người ấy cũng quay đầu và nhìn về phía Aidan. Ánh mắt của cả hai chạm nhau giữa không trung.
Aidan đột nhiên nhớ lại những gì Leo đã nói.
"Chẳng phải tôi đã nói cậu rồi sao, đừng có bắt chuyện hay giao tiếp ánh mắt với mấy tên quý tộc, cũng đừng bận tâm đến bọn họ làm gì."
Aidan không đến mức ngốc nghếch mà bắt chuyện chào hỏi, nên cậu liền tự nhiên quay đi chỗ khác. Đối phương thậm chí còn chẳng buồn để ý đến cậu.
Aidan đã nghỉ ngơi xong, cậu định bụng tiếp tục tập trung luyện tập ma pháp.
"Ồ?! Ai thế này?"
Cho đến khi một trong số các học sinh quý tộc đang đứng vây quanh tiến lại gần Aidan, cất tiếng nói lớn. Leo và Tracy bị phân tâm bởi giọng nói này, đồng loạt quay sang. Nam sinh nhìn Aidan chằm chằm, nhếch mép nở một nụ cười ác ý.
"À, là ngươi."
Đó là Jevan Pellio, con trai cả của gia đình Nam tước Pellio, kẻ t���ng gây sự với Aidan hồi đầu học kỳ, nhưng đã phải rút lui sau khi bị Leo chỉ trích gay gắt.
Tại sao đột nhiên tên đó lại hành động như thể hắn mới biết Aidan lần đầu?
Nhận ra người này, sắc mặt Leo nhanh chóng trở nên khó coi.
Jevan Pellio không hề bận tâm, cố tình tiến lại gần nhóm của Aidan.
"Đây không phải là Aidan, thằng nhóc không thể triệu hồi nguyên tố thuộc tính đây sao?"
Nghe câu hỏi ấy là biết ngay kẻ đến không mang ý tốt lành gì. Leo đáp lại bằng một nụ cười giễu cợt.
"Này, bây giờ chúng tôi đang bận rộn luyện tập ma pháp, sao cậu không lượn vào một xó xỉnh nào đó rồi để chúng tôi yên?"
"Hừ. Vậy ra ngươi chính là cái tên thường dân táo tợn hôm trước sao? Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã."
Ánh mắt Leo lướt qua vai Jevan Pellio, nhìn về phía những học sinh quý tộc đang thích thú quan sát tình hình, đặc biệt là người đang đứng ở trung tâm nhóm. Họ dường như chẳng hề có ý định ngăn cản mọi chuyện.
Leo thừa biết ai là người đang đứng ở trung tâm đám học sinh quý tộc kia. Ở Theon, chỉ có vài người n��i tiếng như vậy.
Freuden Ulburg.
Con trai cả của gia tộc Ulburg, một trong ba gia tộc công tước của Đế quốc Exilion.
Việc Jevan bất ngờ gây sự cũng là điều dễ hiểu thôi. Là để nổi bật, nhằm gây ấn tượng với người này, người được coi là trung tâm của giới quý tộc học sinh.
"Chúng tôi không có ý định dây dưa với cậu, vậy nên hãy biến khỏi đây đi. Đây là nơi để thực hành ma pháp."
Jevan Pellio đáp lại bằng một cái khịt mũi.
"Một tên thường dân như ngươi không nên nói chuyện với một người mang dòng máu cao quý như ta!"
"Và ta đang nói chuyện với Aidan, vậy tại sao một 'đứa trẻ' như ngươi lại tự tiện xen vào?"
Đối với Leo, từ "đứa trẻ" gần như chọc giận cậu, vì Leo vốn thấp bé hơn các bạn cùng trang lứa. Một số nữ sinh thấy Leo dễ thương, nhưng cậu cực kỳ ghét bị đối xử như thế. Đối với Leo, tầm vóc nhỏ bé luôn là điểm yếu mà cậu muốn che giấu.
"Ngươi... ... ."
"Leo. Bình tĩnh. Để mình xử lý."
Aidan ngăn Leo đang nổi giận, rồi bước tới. Nếu cứ tiếp tục thế này, mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.
"Tôi không biết tại sao cậu lại đột ngột gây sự thế này, nhưng hãy bỏ qua đi. Tôi không muốn đánh nhau với bạn bè."
Mặt Jevan Pellio méo xệch trước lời nói của Aidan.
"Bạn bè? Ai là bạn bè với ngươi, thứ rác rưởi bẩn thỉu như ngươi?"
"Ồ, phải không?"
"Ngươi điên à?"
Jevan khó chịu trước cái nhìn chằm chằm của Aidan. Hắn cảm thấy khó chịu khi nhìn vào đôi mắt trong veo như thể trong thế giới của Aidan chỉ có một mình hắn ta.
"Nếu là thường dân, ngươi nên cúi đầu trước một quý tộc như ta."
"Tôi không biết đã làm gì khiến cậu khó chịu, tôi xin lỗi. Vậy cậu không thể bỏ qua và để chúng tôi yên được sao?"
Aidan đã nhượng bộ, suy xét mọi điều hết sức có thể.
Jevan Pellio đáp lại bằng một cái khịt mũi.
"Bỏ qua? Tốt. Với một điều kiện."
Sau đó, hắn chỉ tay vào chân mình.
"Quỳ xuống."
"Ngươi... ... !"
Tracy bước lên phía trước.
"Đừng có đi quá giới hạn! Một quý tộc như ngươi không cảm thấy xấu hổ hay sao?"
"Gì? Sao một quý tộc hết thời như ngươi lại chõ mũi vào chuyện này?"
Nghe những lời đó, khuôn mặt Tracy đanh lại.
"Ngươi nói gì?"
"Nếu ngươi đến từ một gia tộc thậm chí còn phải xấu hổ khi tự nhận mình là quý tộc, vậy thì hãy câm miệng lại. Bởi vì cái mùi kinh tởm đó dường như đang chạm đến chỗ của ta."
"... ... Ngươi chán sống?"
Đối với Tracy, chuyện gia tộc là điều cấm kỵ nhất. Tuy nhiên, Jevan Pellio vẫn thản nhiên chọc vào nỗi đau của cô.
Khi năng lượng ma thuật tuôn trào từ Tracy, đám quý tộc phía sau đều cười nhạo cô.
"Quả là thứ không được dạy dỗ đàng hoàng."
"Jevan Pellio."
"Cái gì?"
Người gọi tên không ai khác chính là Aidan. Tuy nhiên, giọng nói của Aidan lại khác hẳn mọi khi, khiến Jevan bất giác run lên.
"Tôi có thể bỏ qua việc cậu chế giễu tôi. Nhưng..."
Aidan sải bước về phía Jevan Pellio. Đôi mắt cậu rực lửa giận dữ, trừng trừng nhìn thẳng vào kẻ đối diện.
"Nếu cậu dám đụng đến bạn bè của tôi, tôi sẽ không bỏ qua."
"Ha ha ha. Vậy ngươi định làm gì ta?"
Như thể đã chờ đợi câu nói này từ rất lâu, Jevan Pellio rút từ trong túi ra một chiếc găng tay màu trắng và ném thẳng vào Aidan.
"Tốt thôi. Ta thách đấu với ngươi, một trận đấu ma pháp."
Aidan lắc đầu khi nhìn chiếc găng tay rơi xuống trước ngực.
"Có thực sự phải làm đến thế không?"
"Ngươi có thể từ chối nếu sợ hãi."
"... ... Tốt. Tôi chấp nhận thách đấu."
Aidan gật đầu.
"Aidan!"
"Này, cậu đang làm gì vậy?"
Tracy và Leo cố ngăn Aidan lại nhưng đã quá muộn.
Trực giác mách bảo Aidan rằng cậu không thể lùi bước ở đây. Một trận đấu với Jevan Pellio dường như là điều không thể tránh khỏi. Thậm chí cậu còn không muốn né tránh điều đó.
"Tốt. Vậy thì, kẻ thua cuộc phải quỳ xuống và xin lỗi kẻ thắng cuộc. Ngươi có đồng ý không?"
"Nếu cậu hứa sẽ giữ lời."
"Ha ha ha. Được. Nếu ngươi có thể đánh bại ta."
Jevan Pellio rất tự tin. Trong khi hắn là học sinh năm nhất ở Theon, còn Aidan lại là kẻ mới toanh, thậm chí còn chưa học được những điều cơ bản về ma pháp.
Jevan Pellio không biết làm thế nào mà một kẻ như vậy lại vào được Theon, nhưng chắc hẳn tên đó đã được châm chước nhờ thân phận thường dân thấp kém của mình. Jevan Pellio đã được học ma pháp từ một gia sư riêng từ khi còn nhỏ, hắn hoàn toàn tự tin rằng sẽ đánh bại Aidan.
Đúng lúc này...
"Các trò đang làm gì?"
Một giọng nói lạnh lùng đè nặng lên vai tất cả học sinh có mặt tại đó.
* * *
Rudger đang đi tuần tra. Mặc dù sự c�� người sói đã kết thúc, nhưng hắn vẫn phải tiếp tục tuần tra thêm một thời gian nữa, vì hiệu trưởng lo ngại liệu có chuyện gì bất ngờ xảy ra hay không.
Bực thật, hắn không khỏi bực mình nên chỉ muốn đi loanh quanh cho mát đầu.
Làm sao có thể có rắc rối nào nữa sau khủng hoảng người sói chứ?
Và Rudger chỉ mất chưa đầy năm phút để nhận ra suy nghĩ của mình vừa tự mãn đến mức nào.
"Các trò đang làm cái gì ở đây?"
Nhìn hai học sinh gần như sắp lao vào đánh nhau, Rudger trầm giọng hỏi.
Được rồi. Hắn đang hơi khó chịu, nhưng vẫn sẽ nghe lời giải thích.
Có lẽ hai người này không ngờ giáo sư sẽ xuất hiện, sắc mặt của cả hai đều trở nên trắng bệch.
'Thật tuyệt! Ta đâu phải ma đâu mà mấy trò sợ ta thế?'
"Hai trò kia. Hai trò đang cố làm gì vậy?"
Rudger chỉ vào hai học sinh đang ở trung tâm đám đông và hỏi.
Một trong hai người trông đặc biệt quen thuộc. Khi Rudger nhìn kỹ xem là ai, hắn nhận ra đó là Aidan, cậu bé nhà quê tóc nâu.
... ...Lại là thằng nhóc này. Kẻ chuyên gây rắc rối.
Đối thủ của nó là một học sinh quý tộc sao? Jevan Pellio?
"Sân tập là để luyện tập ma pháp chứ không phải để đánh nhau."
Khi Rudger từ từ tiến lại gần, đám học sinh tụ tập gần đó đã tự động mở đường cho hắn. Thật kỳ quái, nhưng trọng tâm lúc này là hai đứa học sinh trước mặt. Rudger quay sang nói với Aidan.
"Nói cho ta biết chính xác chuyện gì đã xảy ra."
"Đó, cái đó... ... ."
"Đây là một cuộc đấu công bằng!"
Jevan Pellio hét lên sau lưng Rudger. Rudger quay lại nhìn tên nhóc này.
Có phải trò nghĩ rằng ta đang bỏ qua cho trò nên trò được đà lấn tới?
"Cuộc đấu công bằng?"
"Vâng. Em sẽ có một trận đấu ma pháp với Aidan. Đối thủ cũng đã chấp nhận lời thách đấu của em, thưa giáo sư."
"Thật buồn cười khi các học sinh năm nhất có một trận đấu ma pháp vào thời điểm này."
"Năm nhất thì có vấn đề gì sao?"
Thằng nhóc này bị gì vậy? Nó ăn nhầm cái gì hả?
Rudger hơi ngạc nhiên khi một học sinh bình thường, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt mình, lại dám phản bác nhiều lần như vậy.
À, cũng dễ hiểu thôi. Đó là vì đám học sinh khác đứng sau lưng tên nhóc này dường như đang hỗ trợ nó.
Tất cả đều là quý tộc à?
Có một người đặc biệt nổi bật trong số chúng.
"Học sinh kia... ... ."
Đó là một khuôn mặt mà Rudger đã nhìn thấy ở đâu đó. Nhìn những kẻ hầu cận xung quanh, cậu ta đích thị là người đứng đầu.
"Cuộc đối đầu giữa thường dân và quý tộc tại sân tập. Hắn đã gặp tình huống này rồi."
Rudger nghĩ tình huống này rất quen thuộc, giống như mâu thuẫn giữa Rene và Dunema. Tuy nhiên, trường hợp của Rene là một cuộc tấn công bất ngờ, còn lần này thì dường như hai đứa trẻ này đang cố gắng đấu với nhau.
Nhức đầu thật!
Học sinh đánh nhau, vốn chẳng có gì lạ, nhưng có nhất thiết phải xảy ra đúng lúc hắn đang đi tuần tra không?
"Jevan Pellio, Aidan. Ta sẽ không truy cứu trách nhiệm cho một tai nạn chưa xảy ra. Quay trở lại ký túc xá đi."
"Giáo sư!"
"Trò không nghe rõ lời ta nói hả?"
Rudger lạnh mặt nhìn tên học sinh quý tộc. Cậu ta nghiến răng nhưng không nói gì. Hắn tự hỏi liệu cậu ta có muốn thách thức quyền uy của một gi��o sư như hắn không, khi cậu ta đang có hậu thuẫn mạnh mẽ sau lưng?
"Cứ kệ chúng đi, giáo sư Rudger."
Chính lúc đó.
Một giọng nói vang lên.
Ánh mắt của các học sinh đều hướng về lối vào ở phía đối diện.
Ở đó, Rudger thấy một người đàn ông đang tiến lại gần và nhìn chằm chằm vào mình.
"Giáo sư Chris Bennimore."
Là Chris Bennimore, người thuộc phe quý tộc.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phân phối dưới mọi hình thức.