(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 490: Trùng hợp (3)
Tuy không tóm được những pháp sư chủ mưu trực tiếp, nhưng việc bắt giữ được một số kẻ liên quan cũng khiến chuyến đi của Rudger và Casey không trở nên vô ích.
"Cái gì chứ? Nếu có phòng trống sao chị ấy không nói ngay từ đầu? Cứ vòng vo làm gì không biết?"
Đang đợi cùng Rudger, Casey Selmore tặc lưỡi khi nghe tin Frederick đã sắp xếp cho mình một căn phòng mới.
"Tôi biết ngay sẽ như thế này mà. Anh cố ý làm vậy à?"
"Dù sao thì điều may mắn là chúng ta không phải ở chung nữa. Cả hai đều thoải mái cả, đúng không?"
"Phải, may mắn thật! Ít nhất là tôi sẽ không bị ai đó đè bẹp trên giường nữa."
"Không ai nói lời cảm ơn như vậy cả. Đừng quên, cô nợ tôi hai lần."
"Thế hả? Nếu anh không cản thì tôi cũng tự xử lý được thôi."
Casey Selmore không hề phóng đại. Xung quanh cô ấy luôn có một màn hơi nước mỏng bao phủ. Đó là lãnh thổ của cô, và khi bất cứ thứ gì xâm nhập, Casey Selmore đều có thể ngay lập tức phát hiện ra.
"Vì vậy, nợ giữa chúng ta chỉ là một thôi."
"Ít nhất thì thực tế tôi đã cứu cô một mạng. Cô sẽ không phủ nhận công lao của tôi đến mức đó chứ? Thế nên, nợ là hai."
"Chuyện đó không liên quan, nợ là một."
"Nếu không có tôi thì cô cũng không được sắp xếp phòng mới đâu. Tính thêm chuyện này, nợ sẽ là hai."
Hai người liên tục tranh chấp, không ai nhường ai dù chỉ một chút.
Sau một lúc, khi nhận ra cuộc tranh cãi này sẽ chẳng bao giờ kết thúc nếu cứ tiếp diễn, cả hai đành phải đi đến một thỏa hiệp.
"Được rồi. Tôi sẽ nhượng bộ và giảm cho cô một nửa. Số nợ là 1,5. Chúc ngủ ngon!"
"Từ từ, 1,5 là cái gì? Sao anh không làm tròn luôn đi?"
"Vậy thì làm tròn lên thành hai."
"Được rồi, tôi sẽ tạm châm chước cho cái con số quái quỷ kia vậy. Nợ giữa chúng ta là 1,5."
Casey Selmore cuối cùng cũng thỏa hiệp, dù vậy, cô vẫn cố tỏ vẻ mình là người đã nhượng bộ trước.
Rudger nhẹ nhàng nhún vai.
"Tất nhiên rồi. Dù sao thì tôi cũng là chủ nợ, tôi có thể rộng lượng với cô mà."
"Phiền thật đấy!"
"Tốt nhất cô nên nhanh chóng trả nợ cho tôi. Nếu không, tôi không biết mình sẽ đòi hỏi điều gì đâu đấy."
"Cái tên lừa đảo này. Anh nghĩ tôi sẽ sợ lời đe doạ đấy à?"
"... ... ."
"... ... N-này, anh chỉ đùa thôi đúng không?"
Casey Selmore hơi e dè khi nhìn thấy ánh mắt của người đối diện. Trong chốc lát, cô thật mong có ai đó ám sát tên ngốc kia ngay tại đây. Như vậy, cô có thể ra tay cứu hắn và xí xóa hết nợ nần.
Nhưng thực tế thì phũ phàng, mong ước đó chỉ là hy vọng hão huyền. Sau cuộc ám sát trước, an ninh bên trong dinh thự Selmore đã được siết chặt nhiều lần. Khả năng xảy ra thêm một vụ ám sát nữa gần như là không thể.
Ngay khi Casey Selmore đang cảm thấy bất an và sắp sửa sốt ruột, cánh cửa mở ra và Marias Selmore bước vào.
"Cả hai người ổn chứ?"
Casey Selmore và Rudger gật đầu, không biết mục đích của câu hỏi này là gì.
"Tốt! Thôi, ta vào thẳng vấn đề nhé, ta cần sự giúp đỡ của hai người."
"Chuyện gì đột ngột thế?"
Nếu Marias Selmore phải đích thân đến đây vào giờ này thì hẳn vấn đề phải rất cấp bách và cô ấy không thể tự mình giải quyết ngay lập tức.
Casey Selmore tò mò hỏi.
"Ngay cả cấp dưới của chị cũng không xử lý được sao?"
"Hầu hết nhân lực của ta đều là tình báo viên chuyên thu thập thông tin. Những người chuyên bắt tội phạm thì hiện tại khó lòng điều động ngay lập tức."
"Nhưng cũng không đến mức chị phải nhờ vả người ngoài như thế này chứ? Người của Cục Tình báo đâu rồi?"
"Để triệu tập họ cần thời gian và sự phê duyệt của cấp trên. Mà hiện tại ta lại không có thời gian."
Casey Selmore khịt mũi coi thường.
"Nực cười gì vậy? Chị là người cầm con dấu mà."
"Cương vị đi kèm trách nhiệm. Ta không thể vi phạm quy định chỉ vì ta có quyền hạn phê duyệt tài liệu."
"Được rồi. Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Ta nhận được một số tin tức."
Tin tức có trong vòng chưa đầy nửa tiếng?
Điều này chứng tỏ mạng lưới tình báo của Marias Selmore vô cùng rộng.
Casey thở dài chán ghét.
"Tin tức gì?"
"Về mấy tên pháp sư vừa mới đây. Bọn chúng là những kẻ bị trục xuất trong cuộc tranh giành quyền lực, và hiện tại đang muốn bám rễ bên trong Vương quốc của chúng ta."
"Nếu bọn chúng đã có âm mưu như vậy, hẳn chúng phải chuẩn bị một quân bài tẩy để đối phó với chị."
Marias Selmore gật đầu.
"Chị chắc chắn là chướng ngại vật lớn nhất của bọn chúng. Nếu muốn đối phó với chị, đối phương phải có ít nhất một Lexorer."
"Ồ! Cảm ơn vì lời khen."
"Bớt nói nhảm. Mấy kẻ đó đến từ đâu?"
"Còn ở đâu được nữa? Em cũng biết chỗ đó đấy."
Casey Selmore giật mình.
"Isla Machia?"
Marias Selmore gật đầu.
Isla Machia.
Hòn đảo nơi Tòa Tháp Ma Thuật tọa lạc, vùng đất có kỹ thuật ma pháp phát triển vượt bậc và hơi nước trắng tinh bao phủ quanh năm suốt tháng.
Theo lý mà nói, nơi đặt trụ sở của Tòa Tháp sẽ là một nơi tập trung rất nhiều pháp sư. Và vấn đề nảy sinh cũng chính từ đó: các pháp sư ở hòn đảo này không chỉ có các pháp sư bình thường, mà còn là nơi tập hợp của đủ mọi loại người khác nhau, trong đó không thiếu thuật sĩ hay những kẻ bị truy nã gắt gao khắp đại lục.
"Một Lexorer bị đuổi khỏi Isla Machia sao? Chuyện gì đã xảy ra ở đó vậy? Tòa Tháp không can thiệp à?"
"Tòa Tháp không phải lúc nào cũng có quyền can thiệp vào các cuộc tranh đấu nội bộ. Tại Isla Machia cũng tồn tại những ảnh hưởng của các băng đảng xã hội đen."
Ở Isla Machia tồn tại những khu vực buôn bán ngầm. Các vật phẩm giao dịch mà chỉ pháp sư mới có thể sử dụng mang lại nguồn lợi khổng lồ. Nghiên cứu ma pháp đòi hỏi kinh phí rất lớn, nên dù nguồn gốc có không hợp pháp, chắc chắn vẫn sẽ có nơi tiêu thụ những mặt hàng này.
"Vậy là những kẻ đó muốn phát triển thị trường ở Vương quốc Seville?"
Rudger và Casey Selmore lúc này mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nếu suy nghĩ kỹ, hành động của kẻ địch không quá khó hiểu. Vương quốc Seville là một nơi phù hợp cho bọn chúng phát triển mạng lưới buôn lậu. Tuy nhiên, thứ duy nhất cản trở những kẻ này chính là ở đây có Danh Sắc trấn giữ, không chỉ một mà đến hai người, và cả hai pháp sư này đều là người của gia tộc Selmore.
Trong khi Rudger đang suy nghĩ thì Marias Selmore đã đi thẳng vào vấn đề.
"Ta muốn hai người giúp ta hạ tên pháp sư cầm đầu của đối phương."
"Tại sao lại là hai chúng tôi?"
"Vị hôn phu của em là một pháp sư xuất sắc, không phải sao?"
"Dù vậy đi chăng nữa, đối phương cũng không phải những kẻ đầu đường xó chợ. Nhỡ anh ấy bị thương thì sao?"
"Không phải em cũng đi cùng sao? Em có thể bảo vệ anh ta."
"Chị đang nói gì vậy... ... ."
Casey Selmore đảo mắt, cố gắng giải thích nhưng Rudger đã ngăn lại.
"Gì thế?"
Casey liếc nhìn Rudger như thể đang hỏi tại sao lại cản cô ấy.
Rudger nhẹ nhàng lắc đầu với Casey rồi nhìn thẳng vào Marias Selmore và nói.
"Vậy thì cô sẽ trả công như thế nào?"
"Bất cứ điều gì trong khả năng của ta. Dù sao thì hai người cũng không cần phải nhổ cỏ tận gốc, người của ta sẽ làm việc đó. Việc của hai người chỉ là giải quyết tên cầm đầu."
"Nếu vậy thì tôi sẽ chấp nhận thỏa thuận."
"Anh có chắc không?"
"Ngay cả khi tôi từ chối, Casey cũng sẽ nhận lời giúp đỡ. Tôi không yên tâm để cô ấy hành động một mình đâu."
Xét đến tính cách của Casey Selmore, cô ấy chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ chị gái. Việc quan tâm là một chuyện, nhưng xét về mặt khác, Casey Selmore tuyệt đối sẽ không cho phép những tên tội phạm nguy hiểm hoạt động trong chính quê hương mình.
Marias Selmore mỉm cười như thể đã biết trước câu trả lời của đối phương.
"Vậy thì chúc hai người thuận lợi!"
Đây thực chất cũng là một phép thử cô ấy dành cho Rudger. Nếu ban nãy Rudger chỉ cần có một chút do dự, Marias Selmore sẽ lập tức đánh giá hắn không phù hợp.
Rudger ở phía đối diện tất nhiên không thể nào biết được toan tính của đối phương. Hắn còn đang bận suy nghĩ về thù lao mà Marias Selmore sẽ đáp ứng.
Tuy nhiên, vẫn còn một số điều không chắc chắn.
Nhỡ đâu Marias Selmore không biết về địa điểm hắn đang tìm thì sao?
Không thể loại trừ khả năng đó. Hắn cần phải kiểm tra trước.
"Có một điều tôi muốn hỏi."
"Chuyện gì?"
Marias Selmore nheo mắt lại. Khi nhận ra Rudger sắp hỏi một điều gì đó quan trọng, cô ấy bấm nhẹ ngón tay. Một bức tường băng màu trắng ngay lập tức hình thành bao quanh hai người. Bức tường tuy mỏng nhưng có thể ngăn cách hoàn toàn mọi âm thanh từ bên ngoài. Casey Selmore đứng cạnh cũng giật mình trước hành động bất ngờ ấy của chị gái.
"Anh muốn hỏi chuyện gì?"
"Có một nơi tôi đang tìm kiếm."
Rudger miêu tả lại khung cảnh hắn đã thấy qua mảnh Thánh vật: một khu rừng kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy trước đây. Dù trông giống rừng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một số tàn tích ở đâu đó và bầu trời lại là sự pha trộn màu sắc đa dạng một cách kỳ lạ.
"Cô có biết một nơi nào trông như vậy không?"
Marias Selmore trầm ngâm một lúc.
"Ít nhất ta có thể hỏi tại sao anh lại tìm một nơi như thế được không?"
"Địa điểm đó liên quan đến nghiên cứu của tôi."
Tất nhiên, câu trả lời đã được Rudger chuẩn bị sẵn.
Theo tin tức Marias Selmore thu được, đúng là Rudger Chelici đang trong quá trình hoàn thiện một đề tài nghiên cứu ma pháp. Vì vậy, cô ấy cũng không nghi ngờ gì nhiều.
"Khó đấy. Với khung cảnh anh miêu tả, nếu đúng là thật... ... ."
Marias Selmore lẩm bẩm, cuối cùng cô ấy cũng nói ra một số thông tin.
"Ta biết có một nơi tương tự."
"Thật sao?"
"Phải. Nhưng nơi anh tìm kiếm có chính xác là nơi đó không? Anh không nhìn nhầm chứ?"
Đôi mắt nheo nheo của Marias Selmore nghiêm túc hỏi.
"Bởi vì đó là nơi mà người bình thường không bao giờ có thể đến được." Truy cập truyen.free để không bỏ lỡ bất kỳ diễn biến nào của câu chuyện.