(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 548: Sự thật trong giấc mơ (1)
Mọi người bên dưới đều sửng sốt trước sự xuất hiện bất ngờ này. Không ai nghĩ sẽ có thêm viện binh nào khác. Những người này thậm chí có thể đánh gục Nirva trong chớp mắt. Mặc dù Nirva trước đó đã bị trọng thương, thì sức mạnh của con quỷ vẫn là điều không thể coi thường. Việc khiến Nirva mất khả năng chiến đấu chỉ trong nháy mắt chứng tỏ thực lực của nhóm người đó thật sự phi phàm.
Chỉ có Sedina nhận ra thân phận của năm người đeo mặt nạ. Cô suýt chút nữa thì không kiềm chế được mà gọi tên từng người một. Sedina đã lờ mờ đoán ra mọi chuyện ngay khi thấy Hans và Sheridan xuất hiện. Nhưng cô không ngờ toàn bộ thành viên U.N Owens lại đồng loạt tiến vào Dreamland cùng lúc như vậy.
Alex cẩn thận quan sát khung cảnh bên dưới. Có lẽ do dư chấn của trận chiến vừa rồi, cảnh tượng nơi đây trông khá hỗn loạn. Khu vực quanh đây chỉ còn lại một đống hoang tàn.
Ánh mắt Alex nhanh chóng đổ dồn về phía kẻ địch. Thân thể Nirva lúc này bị ghim chặt xuống mặt đất. Hai tay và đầu hoàn toàn bị chặt đứt. Trông con quỷ lúc này thê thảm không khác gì một cỗ thi thể bị xé toạc. Nhưng mọi người ở đây đều biết con quỷ kia vẫn còn sống.
"Quả là một lời chào thô lỗ."
Giọng nói của Nirva ầm ầm vang lên trong tâm trí của tất cả những người đang đứng xung quanh. Những hạt cát vàng khẽ bay lên, cái đầu nhanh chóng được nối liền lại, cánh tay trái bị cắt đứt cũng được phục hồi ngay lập tức, chỉ ri��ng cánh tay phải vẫn còn đứt lìa.
Nirva rút chiếc lao đang găm trên người.
Răng rắc!
Kèm theo tiếng xương cốt vỡ vụn, cây lao nhanh chóng tan thành cát mịn rồi biến mất. Cơ thể bị xuyên thủng một lỗ lớn chẳng mấy chốc đã hoàn toàn khôi phục trạng thái ban đầu.
Dù đã phục hồi hoàn hảo nhưng vẻ mặt Nirva vẫn tối sầm lại.
Khóe miệng Nirva lặng lẽ lẩm bẩm vài lời không rõ ràng. Ánh sáng trong mắt ông ta dần thay đổi.
Không để cho mọi người xung quanh kịp phản ứng...
Kugugoogung!
Một trận động đất lớn rung chuyển cả vực sâu Dreamland.
"Thứ gì kia?"
Ở tâm chấn của trận động đất, xuất hiện một đài tưởng niệm hùng vĩ. Mọi người đều có thể nhìn thấy một vật thể màu đen khổng lồ đang bị mắc kẹt dưới một cây giáo khổng lồ. Thứ màu đen kia đang không ngừng cựa quậy trong làn sương mù.
Tất cả những người chứng kiến cảnh tượng phía xa đều không khỏi cảm thấy sợ hãi. Bản năng mách bảo họ rằng bên dưới làn sương mù đen kịt kia ẩn chứa một thứ cực kỳ nguy hiểm.
Tay trái Nirva siết chặt lại. Cát trên toàn bộ sa mạc bắt đầu chuyển động điên cuồng.
Phù!
Những cột cát khổng lồ mọc lên từ khắp mọi nơi. Cát rung chuyển, lắc lư dữ dội như mặt biển trong cơn bão.
"Mọi người cẩn thận!"
"Đừng để bị cuốn vào!"
Nirva từ từ đưa nắm đấm siết chặt lên cao.
Hehehehe.
Những hạt cát vàng óng nhanh chóng tung bay đầy trời. Tất cả cát bên trong Dreamland đều phản ứng, tuân theo ý muốn của Nirva. Cát sa mạc dần bao phủ kín bầu trời. Cảnh tượng lúc này như thể cả tầng trời đang bị cát vàng xâm chiếm.
Rắc!
Một tiếng xé rách vang vọng khắp vực sâu Dreamland. Vết nứt nhanh chóng mở rộng, từng mảnh vỡ lần lượt rơi xuống. Những gì lộ ra đằng sau mảnh trời tan vỡ là một khoảng không đen kịt vô tận.
Hắc ám không ngừng bao trùm.
***
Trên tầng giữa của Dreamland, tại khu vực tập trung những người dân được cứu hộ, từng đợt sóng cát sa mạc đang điên cuồng nuốt chửng mọi người.
Ranh giới giữa các tầng thế giới đã bị Nirva trực tiếp phá vỡ. Những hòn đảo lơ lửng từng cái một rơi xuống, những thác nước hùng vĩ cũng dần tan rã. Cát vàng phóng ra từ bên trong vực sâu nuốt chửng tất thảy mọi thứ xung quanh, thôn tính toàn bộ sinh vật.
Kugugoogung.
Cát sa mạc dần dần hình thành một bức tường khổng lồ. Bức tường dần phình to thành một quả cầu đen kịt. Toàn bộ sự sống bên trong Dreamland đều bị phong kín bên trong.
* * *
"Julia. Julia."
Julia từ từ tỉnh lại. Khi cô bé mở mắt, điều đầu tiên cô bé thấy là khuôn mặt lo lắng của Sedina đang nhìn mình.
"Sedina?"
"May quá! Cậu cuối cùng cũng đã tỉnh."
"Chúng ta đang ở đâu?"
Julia dần lấy lại bình tĩnh. Cô chậm chạp ngồi dậy quan sát xung quanh. Một khung cảnh xa lạ. Có cảm giác nơi đây tựa như một nhà tù ba chiều vậy. Khắp nơi đều có những cầu thang bám chặt vào tường và trần nhà. Có vô số cửa ra vào và lan can phân bố khắp nơi, như thể ai đó đã ngẫu hứng dán chúng vào vậy. Mọi thứ dường như được sắp xếp một cách bừa bãi trong một không gian hỗn độn, không tuân theo bất k�� quy luật nào.
Julia cẩn thận chạm tay lên sàn nhà. Cảm giác từ lòng bàn tay truyền đến lại mềm mại đến bất ngờ, không hề giống cát mà lại tựa như đá cẩm thạch.
"Chúng ta mắc kẹt bao lâu rồi?"
"Mình cũng không biết."
Julia nhớ lại những ký ức cuối cùng trước khi bất tỉnh. Trong khoảnh khắc cát vàng nuốt chửng mọi người, Julia đã dùng hết sức tạo ra một màn chắn bao bọc lấy cả cô bé và Sedina. Có lẽ đó là lý do hai người bọn họ không bị thất lạc nhau.
"Cậu lấy nước ở đâu thế?"
"À."
Sedina mỉm cười và khoe chiếc rễ cây đang cầm trên tay mình.
"Rễ Kurunga dự trữ nhiều nước lắm."
"Thứ đó ở đâu ra vậy...?"
"Mình tạo ra nó đấy."
Julia có vẻ khá ngạc nhiên trước những lời nói đầy tự tin của Sedina. Nếu Julia mà biết Sedina từng triệu hồi ra Cây Thế Giới để chiến đấu với Nirva, không biết cô bé sẽ biểu lộ vẻ mặt ra sao?
"Tôi nghĩ chúng ta nên nhanh chóng di chuyển."
Việc họ rơi xuống đây đồng nghĩa với việc những người còn lại rất có thể cũng đã bị cuốn vào. Trong trường hợp đó, họ cần nhanh chóng tập hợp với những người khác để tìm cách thoát khỏi nhà tù này.
"Không biết Nirva có mục đích gì khi nhốt chúng ta ở đây?"
"Mình không biết nữa. Nhưng có lẽ tạm thời chúng ta sẽ an toàn."
Julia tò mò hỏi khi thấy Sedina bình tĩnh hơn cô bé tưởng.
"Tại sao?"
"Chúng ta bất tỉnh một thời gian dài như vậy mà vẫn còn sống chứng tỏ đối phương dường như không thể giết chúng ta ngay lúc này. Có thể đây là biện pháp duy nhất mà Nirva làm được trong tình huống hiện tại."
"Có lý."
Sau khi nghe lý lẽ của Sedina, Julia vô thức gật đầu. Việc đủ sức nhốt tất cả mọi người vào một nhà tù kỳ lạ nhưng không giết họ chứng tỏ năng lực của đối phương hiện tại không cho phép ông ta làm điều đó. Hoặc giả ông ta còn có kế hoạch nào đó khác. Chí ít thì trong khoảng thời gian ngắn, họ vẫn được an toàn.
"Đòn đánh cuối cùng đó hẳn đã khiến Nirva trọng thương."
Sedina nhớ lại vết thương do con dao găm của Franz gây ra khiến Nirva buộc phải chặt đứt một cánh tay. Cánh tay đó của con quỷ thậm chí không thể phục hồi được. Điều đó chứng tỏ con dao găm đó chắc chắn là một vật đặc biệt, có khả năng khắc chế ác quỷ.
Julia cũng nghĩ như vậy. Khi nghĩ đến Franz, sắc mặt cô bé trở nên phức tạp.
"Rốt cuộc tại sao người đó lại đến đây?"
Sedina không thể đưa ra bất kỳ phỏng đoán nào về điều đó. Điều duy nhất bọn họ biết lúc này là Franz muốn giết Nirva để trả thù.
* * *
"Đi thôi."
Alex ngẩng đầu lên. Cái đập vào mắt Alex là một không gian xa lạ với vô số cầu thang xoắn ốc xen lẫn hàng trăm cánh cửa và lan can. Cái gọi là trần nhà lúc này cũng chồng chất đủ mọi thứ kỳ quái. Cậu ta cũng không biết có nên gọi là trần nhà hay không. Bởi vì Belaruna đang đứng trên một chiếc cầu thang dính chặt lên phía trên, đang nhìn xuống.
"Quả là một không gian kỳ lạ."
Pantos đứng dựa vào một bức tường, khoanh tay nói. Người đáp lời là Violetta, lúc này đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc cầu thang gắn trên trần nhà.
"Không gian này thật sự hỗn loạn. Bất cứ nơi nào cũng có thể đặt chân lên được. Rất có thể đây là cái bẫy của kẻ thù, nhằm giam giữ chúng ta bên trong."
"Ừm. Tôi cũng nghĩ con quỷ đó đang muốn câu giờ thay vì giết chúng ta."
Arfa bày tỏ sự thích thú tột độ khi quan sát không gian xung quanh. Cảnh vật trong mắt cậu ta lúc này giống hệt như những thứ kỳ ảo được miêu tả trong sách. Arfa không hề có chút sợ hãi hay tuyệt vọng nào. Ngược lại, cậu ta thấy thích thú và tò mò hơn.
"Này, không phải chúng ta nên nhanh chóng thoát khỏi đây sao?"
Trái ngược với Arfa, Belaruna đang run rẩy vì lo lắng tột độ.
"Có vẻ như anh chàng tên Franz đó đã bị tách khỏi chúng ta rồi. Việc cứ đứng yên ở đây cũng chẳng ích gì, tôi đoán chúng ta cần phải tìm cách thoát ra khỏi mớ hỗn độn này trước đã."
Alex mỉm cười hỏi.
"Vậy kế hoạch là gì?"
* * *
Hans xoa xoa cái trán với vẻ mặt u sầu. Cậu cứ ngỡ mình vừa thoát khỏi nguy hiểm và đã đến được nơi an toàn. Ai dè, cuối cùng lại bị cuốn vào một nhà tù khác. Nếu biết mọi chuyện sẽ như thế này, lúc đó hẳn cậu ta đã chạy xa hơn nữa rồi.
Kỳ thực, dù có chạy trốn, Hans cũng biết mình không thể thoát khỏi Nirva. Nhưng dù sao thử chạy trốn vẫn còn tốt hơn là đứng đó chịu chết.
Tuy nhiên, hiện tại vấn đề đó không quan trọng. Điều khiến Hans tuyệt vọng hơn là một lý do khác, không phải vì bị mắc kẹt trong không gian méo mó này.
Hans nhìn xuống bàn tay phải của mình. Đầu ngón tay của cậu ta vẫn cứ run rẩy kể từ khi tiến vào đây. Hans cảm thấy bàn tay mình đang dần thay đổi từng chút một. Có thứ gì đó đang dần thoát khỏi sự điều khiển của cậu ta.
Các ngón tay dần trở nên dài hơn, móng tay ở đầu ngón tay trở nên sắc bén như lưỡi dao. Những sợi lông đen mọc lên trên mu bàn tay rồi lại xẹp xuống.
'Dừng lại! Dừng lại!'
Hans nghiến răng và siết chặt tay lại. Bàn tay vốn đang co giật cuối cùng trở lại trạng thái ban đầu.
...
Nhưng Hans vẫn không thể yên tâm. Cậu ta biết đây chỉ là biện pháp nhất thời.
Ánh mắt Hans hướng về Rudger đang ngủ say bên cạnh. Tình trạng của Rudger vẫn không thay đổi. Ngay cả sau khi đã dùng đến thuốc của vị pháp sư Zandman, Rudger vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ tỉnh lại.
'Nếu cứ tiếp tục thế này...'
Hans lo lắng rằng bản thân đến một lúc nào đó sẽ không thể kiềm chế được con quái vật bên trong mình. Rudger hiện tại hoàn toàn không có khả năng tự vệ.
Nếu cậu ta bất cẩn làm hại Rudger khi mất đi lý trí...
...
Hans từ từ đứng dậy.
Cậu ta có thể yên tâm về Rudger. Ít nhất thì vẫn còn Sheridan ở cạnh chăm sóc. Cô nàng lùn kia sẽ sớm tỉnh lại. Nhiệm vụ của cậu ta ở đây đã xong rồi.
Hans không do dự quay đầu bỏ đi.
Đi đâu ư?
Ngay cả bản thân cậu ta cũng không biết. Trong đầu Hans đang không ngừng đấu tranh kịch liệt với bản năng hoang dã của Jevaudan.
Mục tiêu của Hans lúc này chính là tránh Rudger càng xa càng tốt.
Truyện này được biên soạn và xuất bản độc quyền bởi truyen.free, mời quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ này.