Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 549: Sự thật trong giấc mơ (2)

Bầu trời pha trộn muôn vàn sắc thái. Những kiến trúc cổ kính mang phong cách độc nhất vô nhị, không hề thuộc về bất kỳ nền văn minh nào từng được nhắc đến trong sử sách xưa. Vực sâu Dreamland quả là một nơi kỳ lạ, hoàn toàn khác xa so với những gì cậu bé Franz từng hình dung.

Đây là lần đầu tiên Franz xuống đến độ sâu như vậy. Mặc dù áp lực tinh thần đè nặng, nhưng cuối cùng cũng không thể ngăn cản cậu bé nhỏ tuổi bước qua ranh giới tại chiếc cổng mái vòm.

Khi Franz còn mải miết ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, bất chợt một giọng nói vang lên.

"Một con côn trùng đi lạc?"

Giọng nói u ám, tựa tiếng một mãnh thú săn mồi trỗi dậy từ đáy biển sâu vô tận.

"Không thể tin được kẻ phá vỡ giấc ngủ của ta lại chỉ là một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch."

Lời thì thầm của Nirva như một khúc hát ru êm ái khiến Franz ù đi hai tai. Khuôn mặt con quỷ tươi cười, chẳng khác nào một ông lão hiền lành hay cho chim bồ câu ăn trong công viên.

Đương nhiên, đứa trẻ sẽ không bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài ấy. Mọi sinh vật xuất hiện dưới Dreamland đều ẩn chứa sự bất thường. Franz cũng không ngây thơ đến mức không nhận ra ác ý mãnh liệt toát ra từ đối phương. Nó biết kẻ trước mặt không phải loài người, và chắc chắn ông ta sẽ không để nó sống sót rời khỏi đây.

"Thông minh đấy! Nhưng ta không có thời gian chơi với mi."

Dứt lời, Nirva từ từ đưa tay ra. Franz chỉ biết trợn trừng mắt đứng sững, toàn thân cứng đờ, không thể cử động hay có bất kỳ phản kháng nào.

Ngay khoảnh khắc bàn tay gầy gò của Nirva sắp chạm đến đỉnh đầu Franz, cậu bé chợt rơi vào một cái ôm ấm áp.

"........?!!!"

"C-cha?"

Hơi ấm quen thuộc từ phía sau truyền đến khiến Franz cảm thấy yên tâm đến lạ. Đứa trẻ biết cái ôm này chỉ thuộc về duy nhất một người.

Người đàn ông vừa xuất hiện thở dài.

"Đáng lẽ ta phải trông chừng con cẩn thận hơn."

"C-cha, con xin lỗi."

Nirva cau mày trước sự xuất hiện của vị khách không mời tiếp theo.

"Lại thêm một kẻ nữa? Từ khi nào mà lãnh thổ của ta lại bị lũ sâu kiến các ngươi dễ dàng bước chân vào như vậy?"

"Thành thật xin lỗi vì hai cha con tôi đã quấy rầy ông. Con trai tôi cũng không cố ý mạo phạm. Mong ông có thể giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho thằng bé lần này."

Nathanael ngỏ lời với Nirva bằng giọng điệu lịch sự. Nirva ngược lại, bật cười như thể vừa nghe được chuyện gì đó nực cười lắm.

"Hahaha. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên có người đưa ra một lời nhờ vả với ta đấy."

Thế nhưng, biểu cảm vui vẻ trên khuôn mặt Nirva chẳng hề có dấu hiệu sẽ biến mất ngay lập tức.

"Sao ngươi có thể thốt ra một lời đề nghị trơ trẽn như vậy sau khi đã bước chân vào địa bàn của ta?"

Nathanael khẽ thở dài. Vị pháp sư thừa hiểu cuộc đàm phán đã thất bại. Ngay từ lúc chạm mặt Nirva, ông ấy đã biết đối phương không hề có ý định tha cho họ.

Vừa lúc đòn tấn công tiếp theo của Nirva sắp chạm đến Franz, Nathanael đã ôm lấy con trai rồi biến mất. Khuôn mặt Nirva trở nên cực kỳ khó chịu khi đòn đánh của mình cứ liên tục trượt mục tiêu. Ông ta thề sẽ không để yên cho những kẻ dám thách thức uy quyền của mình.

Nathanael xuất hiện trở lại ở một vị trí ngẫu nhiên, cách xa nơi vừa chạm mặt Nirva. Ông ấy buông Franz xuống, nhỏ giọng dặn dò.

"Franz."

"Vâng?"

Nathanael thở dài, cầm lấy món đồ trong tay con trai.

"Có lẽ đây chính là định mệnh."

"?"

"Con hãy nghe kỹ những gì cha sắp nói đây. Chúng ta không thể thoát khỏi sự truy đuổi của sinh vật kia. Theo như cha thấy, đối phương dường như cũng không thể rời khỏi phạm vi của tầng sâu nhất thế giới này. Vì vậy, cha sẽ cầm chân ông ta, con hãy nhân cơ hội đó mà mau chóng rời khỏi đây."

Franz kích động tột độ, lắp bắp tóm lấy tay áo cha.

"K-không được..."

Nathanael lấy một vật từ thắt lưng ra và quàng nó quanh cổ Franz.

"Thay cha chăm sóc cho mẹ con nhé. Không cần lo lắng cho cha đâu. Chuyện này sớm muộn cũng sẽ đến thôi."

"Tất cả là lỗi của con. N-nếu con không..."

Hốc mắt đứa trẻ đã sớm đẫm lệ. Những lời nói của cậu bé nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra trọn vẹn.

Nathanael lắc đầu, khẽ mỉm cười.

"Không phải lỗi của con. Đây là một nhiệm vụ đã được truyền lại từ lâu. Chỉ là cha vẫn luôn chần chừ không thực hiện."

"Cha đang nói cái gì thế?"

Nathanael không nói gì thêm, ông ấy dùng tay lau nước mắt trên gương mặt cậu con trai bé bỏng.

"Con trai, con là một người đàn ông mạnh mẽ đúng không? Hãy chứng minh cho cha thấy con có thể tự mình quay tr��� về an toàn nhé."

"Còn cha thì sao?"

"Yên tâm. Cha sẽ theo sau."

"Thật sao? Cha không lừa con chứ?"

Đáp lại câu hỏi của Franz, Nathanael gật đầu cùng nụ cười tự tin.

"Tất nhiên. Nhóc quên cha của con là ai rồi ư?"

Đúng lúc này, một cơn bão cát nổi lên ở phía xa. Cơn bão cát khổng lồ như thể có linh hồn, lao về phía hai cha con Nathanael tựa một con hung thú.

"Có vẻ như đối phương đã tìm thấy chúng ta rồi."

Không chút do dự, Nathanael kích hoạt tạo tác đang đeo trên cổ Franz. Đây là một thiết bị thoát hiểm khẩn cấp được tạo ra để Người Du Hành thoát hiểm khẩn cấp trong quá trình nghiên cứu. Tạo tác này quý hiếm đến mức hiện tại chỉ có duy nhất Nathanael và Clara Cowen là đủ khả năng sở hữu.

"Đi."

Nathanael đẩy nhẹ vai Franz. Cơ thể của cậu bé từ từ bay lên không trung như thể bị một lực vô hình hút lấy.

Nước mắt Franz rơi lã chã trên gương mặt. Những gì cuối cùng cậu bé nhìn thấy là cơn bão cát khổng lồ đang dần nuốt chửng thân hình cha mình.

***

Franz muốn trả thù cho cha mình, nhưng ý muốn đó lại xung đột với lời dặn dò của Nathanael. Vì vậy, Franz đã tự ý rời khỏi Học viện Dream, tiếp tục thực hiện nghiên cứu của mình nhằm mục đích giết chết Nirva.

Trong thời gian đó, Franz đã gặp Linh Cấp.

"Ta nghe nói gần đây có kẻ hứng thú với những câu chuyện về ma quỷ. Tự hỏi đó là ai, hóa ra lại chỉ là một đứa trẻ."

"Anh là ai?"

"Nếu ta nói ta chính là thứ mà các ngươi gọi là ác quỷ mà cậu đang tìm kiếm thì cậu có tin không?"

Linh Cấp đã tỏ ra khác thường ngay từ lần đầu tiên xuất hiện.

Người đàn ông đó thậm chí còn chẳng thèm che giấu thân phận, mà cực kỳ thoải mái tiết lộ điều đó cho Franz.

Franz biết đối phương sẽ không ngẫu nhiên đến gặp mình như vậy. Cậu ta cảnh giác, thận trọng cất lời hỏi.

"Anh rốt cuộc có mục đích gì?"

"Ồ! Cậu thông minh hơn ta nghĩ đấy. Thật khó tin khi một đứa trẻ ở độ tuổi như cậu lại có óc phán đoán nhạy bén đến thế."

Nụ cười hình trăng lưỡi liềm xuất hiện trên môi Linh Cấp.

"Ta sẽ giúp cậu tiêu diệt con quỷ mà cậu căm thù."

Đó là lời mời gọi của một con quỷ, nhưng Franz lúc này chẳng màng đến. Cậu ta không tiếc trả bất cứ giá nào, miễn là có thể đạt được mục đích. Nếu có thể giết được Nirva, cậu ta sẽ không ngại bắt tay với một con quỷ khác.

"Cái giá là gì? Linh hồn của tôi?"

"Chậc. Thật đáng buồn khi nhận thức của con người thời nay về chúng ta đã méo mó đến nhường này. Rất tiếc, nhưng ta không cần linh hồn của cậu. Nó chẳng có tác dụng gì với ta cả."

"Vậy anh muốn thứ gì?"

Linh Cấp mỉm cười.

"Ta cần tất cả kiến thức về những khả năng của Người Du Hành."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Đối với cậu thì không đáng gì, nhưng với ta, thông tin đó quan trọng lắm đấy."

"Không thành vấn đề. Vậy anh có thể dạy cho tôi cách giết con quỷ đó chứ?"

"Được chứ. Vậy chúng ta lập giao ước nhé?"

Dưới đêm trăng sao vằng vặc, Linh Cấp đưa tay về phía Franz.

"Ta là Surna, người sẽ giúp cậu giết chết Nirva. Còn cậu, tên của cậu là gì?"

Franz kinh ngạc. Khi xem qua các tài liệu về ma quỷ, cậu ta đã từng bắt gặp cái tên đó vài lần. Tên của Đại ác quỷ đã hy sinh trong trận Thánh chiến với Giáo hội Lumensis cũng y như vậy.

"Franz Cowen."

Franz chợt lắc đầu.

"Không! Hiện tại tôi chỉ là Franz mà thôi."

Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của Franz và Linh Cấp.

***

Franz chợt mở mắt. Đập vào mắt anh là những ánh mắt cảnh giác của các Người Du Hành. Franz cười tự giễu, chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt chẳng có chút biểu cảm nào.

Tầm mắt Franz vô tình bắt gặp một bà lão đang được những người khác dìu đi. Ánh mắt anh không thể rời khỏi bà ấy.

"Con không nên tới đây."

Clara Cowen khiển trách.

"Không liên quan đến người."

"... ..."

Clara Cowen nhất thời cứng họng. Những vị pháp sư xung quanh cực kỳ phẫn nộ trước thái độ đó của Franz.

"Hỗn láo! Sao cậu dám nói chuyện với hiệu trưởng như vậy?"

Franz lạnh lùng đáp lại.

"Thì sao? Liên quan gì đến mấy người?"

"Cái gì?"

"Câm miệng!"

Zandman cuối cùng cũng không thể nhịn nổi mà hét lên: "Nhìn những gì cậu đã làm đi. Rời bỏ mẹ mình khi bà ấy cần cậu nhất. Giờ thì cậu xuất hiện ở đây làm gì? Muốn chuộc lỗi sau ngần ấy năm chạy trốn à?"

Franz đáp lại bằng một nụ cười khinh bỉ. Anh ta lặng lẽ rút con dao găm ra.

"Ít nhất thì tôi cũng đã có được một cánh tay của kẻ thù. Ngược lại, các người đã làm được gì ngoài việc để mặc đối phương chém giết?"

"Tên điên này... ... !"

Zandman giận sôi người, bộ râu run lên theo từng nhịp thở.

Franz phớt lờ Zandman và nói với Clara Cowen: "Người đã già rồi. Người không thể chiến đấu với con quái v��t ấy bằng sức mạnh hiện tại nữa. Vì vậy, tốt nhất người đừng nhúng tay vào chuyện lần này."

"Tên khốn này... ... !"

Clara Cowen giơ tay ngăn những Người Du Hành đang sắp xông lên. Mọi người im lặng chờ đợi chỉ thị tiếp theo.

Franz nhìn Clara Cowen với ánh mắt lạnh lùng. Ánh mắt anh không hướng về người mẹ từng chăm sóc mình, mà là về những trở ngại đang cản bước trên con đường trả thù của bản thân.

Thế nhưng, những gì phát ra từ miệng Clara Cowen lại hoàn toàn bất ngờ.

"Con gầy quá. Ăn uống không tốt sao?"

"... ... ?!!"

Mọi người xung quanh đều sững sờ. Franz là người phản ứng dữ dội nhất.

"Người đang nói cái quái gì vậy?"

Bàn tay Franz đang cầm dao khẽ run rẩy.

"Dù con có cố làm ra bộ mặt khó coi ấy, thì ta vẫn biết, con vẫn còn lo lắng cho bà già này."

"Đừng nói vớ vẩn."

"Ánh mắt một người sẽ không nói dối. Ánh mắt con vẫn như vậy, không có gì thay đổi."

Franz cười khẩy, cố tình phá tan bầu không khí hiện tại.

Bộ dạng bên ngoài của anh không hề có dấu hiệu già đi so với tuổi thật của mình. Đối với những người khác, đó là một điều may mắn. Nhưng đối với Franz, đó lại là một lời nguyền ám ảnh anh từng giây từng phút.

Dù vóc dáng Franz đã phát triển nhưng những đường nét trên khuôn mặt vẫn giống tám phần với đứa trẻ năm nào. Franz cực kỳ căm hận khuôn mặt này. Đó là một vết sẹo luôn nhắc nhở anh về cái chết của cha mình.

Clara Cowen chợt ho khan dữ dội.

"Hiệu trưởng!"

"Ngài không sao chứ?"

Mọi người nhìn Clara Cowen đầy vẻ lo lắng. Di chứng của [Hồi Quang Phản Chiếu] đã bắt đầu phát tác.

Đôi mắt của Franz khẽ rung động dữ dội. Clara Cowen khoát tay.

"Không cần lo lắng. Ta chưa chết được đâu. Chỉ là phản ứng phụ thôi."

Sắc mặt vị hiệu trưởng dần dần hồi phục một chút, bà ấy cố gắng khuyên nhủ đứa trẻ cứng đầu đang đứng đối diện.

"Cái chết của Nathanael không phải lỗi của con."

"... ... Không. Tự tay con sẽ sửa chữa lỗi lầm này."

Franz hiện tại đã bán linh hồn cho quỷ dữ, chỉ để hoàn thành mục tiêu trả thù của mình. Anh không còn đường lui nữa.

Clara Cowen nhìn Franz đầy v��� buồn bã. Bà tất nhiên biết rõ suy nghĩ của đứa trẻ ấy. Nhưng bà không muốn con mình phải sống cả phần đời còn lại trong tội lỗi và thù hận. Nathanael chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy Franz như vậy.

"Franz, có điều này ta chưa từng nói với con. Có lẽ hiện tại cũng không cần thiết giữ bí mật chuyện này làm gì nữa."

Lời nói bất ngờ của Clara Cowen ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

"Đây là bí mật chỉ được truyền lại qua các đời hiệu trưởng của Học viện Dream. Và nó cũng có liên quan đến cái chết của Nathanael."

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free