(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 39:
Một cảnh sát bị sát hại, lại còn bị mưu sát theo cách này, đương nhiên ảnh hưởng của vụ việc là vô cùng lớn.
Chẳng bao lâu sau, Chu cục trưởng cùng vài lãnh đạo cấp cao của cục cảnh sát cũng có mặt tại hiện trường. Nghe xong báo cáo sơ bộ, những nếp nhăn trên mặt ông ta dường như hằn sâu thêm, và ông lập tức quát lớn:
– Nhanh chóng phong tỏa tin tức vụ việc này, gi�� bí mật tuyệt đối. Nếu ai dám tiết lộ ra ngoài, nhất định sẽ phải chịu phạt nặng!
– Đêm nay tất cả mọi người đừng nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ! Điều tra cho ra nhẽ. Tôi không tin hung thủ có ba đầu sáu tay, dám giết người ngay trong cục cảnh sát mà không để lại bất kỳ dấu vết nào!
Phong tỏa tin tức là việc làm cần thiết. Hiện tại, khu vực Bạch Ngân đang trong tình trạng bất ổn, người dân thấp thỏm lo âu, phụ nữ buổi tối không dám ra ngoài một mình. Nếu tin tức vụ án mạng xảy ra ngay trong cục cảnh sát bị lộ ra, chắc chắn sẽ gây đả kích lớn đến trật tự xã hội. Ngay cả người trong cục cảnh sát cũng không thể thoát khỏi tai ương, vậy thì người dân thường phải làm sao? Vì vậy, trước khi tìm và bắt được hung thủ, tin tức về vụ án mạng đặc biệt này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Cảnh sát pháp y và các bộ phận liên quan lập tức bắt tay vào điều tra. Một nữ cảnh sát lớn tuổi khuyên Tô Bạch đứng lên, rồi đưa anh về ký túc xá. Có lẽ người trong cục cảnh sát cũng biết Tô Bạch và nữ cảnh sát đã mất có quan h�� yêu đương, thế nên ngay cả Chu cục trưởng cũng trấn an Tô Bạch, khuyên anh tạm gác công việc lại, nghỉ ngơi cho thật tốt. Bởi lúc này, nếu anh tiếp tục làm việc, cảm xúc dễ bị ảnh hưởng, dễ dẫn đến sai sót.
Chờ đến khi những cảnh sát khác rời đi khỏi ký túc xá, Tô Bạch đóng cửa lại, dùng hai tay xoa bóp gương mặt đang cứng đờ của mình. Nãy giờ liên tục giả vờ bi thương, phẫn hận và tức giận, dù sao anh cũng không phải là diễn viên chuyên nghiệp, quả thật có chút mệt mỏi.
Trên bàn vẫn còn bát mì tôm. Tô Bạch trực tiếp vứt nó vào thùng rác, rồi rót cho mình một cốc nước. Nước có chút lạnh, rất thích hợp với tâm trạng của anh lúc này. Uống cạn cốc nước, Tô Bạch thở dài hai hơi, rồi ngồi xuống giường.
Ngay sau đó, anh giống như nghĩ đến chuyện gì, lập tức đi ra khỏi ký túc xá, lên lầu, và tìm được một phòng ký túc xá ở chỗ lối rẽ. Vài cảnh sát đang lục soát bên trong, nhưng hình như đã xong việc. Lúc Tô Bạch đứng ở cửa ra vào, mấy cảnh sát đi ra, trong đó có người vỗ vai Tô Bạch:
– Người anh em, nén bi thương. Chúng tôi đã kiểm tra ký túc xá của cô ấy, không có gì khác thường. Hẳn là tên khốn kiếp kia lẻn vào trong cục cảnh sát chúng ta, tùy ý tìm mục tiêu để ra tay, cũng giống như những lần trước, không có mục đích rõ ràng. Cậu có thể vào dọn dẹp đồ đạc của cô ấy, để người nhà cô ấy đến nhận. Dĩ nhiên, cậu có thể giữ lại một vài thứ làm kỷ niệm.
Mấy cảnh sát trấn an Tô Bạch, sau đó liền rời đi. Tô Bạch bước vào trong.
Căn ký túc xá này rất đơn giản, chỉ có giường, chăn và một bàn đọc sách nhỏ. Trên bàn cũng không có nhiều đồ, chỉ có mấy quyển sổ và bút. Tô Bạch mở quyển sổ ghi chép ra. Anh không tìm thấy quyển nhật ký nào, hiển nhiên nữ cảnh sát có quan hệ yêu đương với Lưu Dương không có thói quen viết nhật ký, không giống với người hướng nội như Lưu Dương, anh ta thích viết nhật ký.
Trong ký túc xá không có gì đặc biệt. Tô Bạch ngồi ở bên cạnh bàn đọc sách, xoa huyệt thái dương. Trước đó, Tô Bạch cho rằng nội dung cốt truyện trong câu chuyện đã bị thay đổi, nhưng khi Chu cục trưởng ra lệnh phong tỏa tin tức, dư��ng như mọi chuyện vẫn phát triển theo quỹ đạo vốn có của nó. Khu vực Bạch Ngân liên tục xảy ra vụ án giết người, chưa tìm ra được hướng giải quyết. Thế nên, thật ra có thể lý giải rằng, trước đây hung thủ cũng từng giết người trong cục cảnh sát, nhưng bị ban ngành liên quan ém nhẹm tin tức, khiến dân chúng không hề hay biết. Sau này, bởi vì vụ án vẫn không được giải quyết, nên tình tiết này không được công bố ra. Có lẽ vụ án giết người trong cục cảnh sát vẫn bị chôn giấu trong bóng tối, không để lộ ra trước công chúng.
Hung thủ có thể tự do ra vào cục cảnh sát? Hơn nữa còn có thể liên tục giết người mà không để lại manh mối gì? Tô Bạch bỗng nhiên nghĩ đến, hung thủ không phải là người trong cục cảnh sát chứ? Chính anh có thể nghĩ tới điểm này, Tô Bạch tin cảnh sát nhất định cũng đã nghĩ đến.
Chẳng qua muốn nghiệm chứng xem nội dung cốt truyện có thay đổi hay không, chuyện này rất đơn giản. Ngày mai, không, bây giờ đã là rạng sáng. Chờ đến chiều mai, liệu một phụ nữ họ Đặng ở đường Thủy Xuyên có bị giết theo quỹ đạo phát triển của vụ án hay không? Như vậy có thể phán đoán được nội dung cốt truyện đã xảy ra vấn đề hay không.
Ánh mắt Tô Bạch đột nhiên bị một thứ hấp dẫn. Anh nhìn thấy dưới bàn sách giống như có thứ gì đó. Tô Bạch cúi đầu nhặt lên, là một mảnh vụn của băng cassette. Băng cassette? Tô Bạch lại một lần nữa nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ra máy ghi băng cassette nào.
Ngón tay Tô Bạch vuốt nhẹ trên mẩu băng cassette, ánh mắt anh hơi nheo lại. Nơi này là cục cảnh sát, đây là thế giới câu chuyện liên tục xảy ra vụ án giết người, có rất nhiều vòng xoáy quỷ dị, cho nên dù chỉ là một chi tiết nhỏ, Tô Bạch cũng không thể bỏ qua.
Lúc này, Tô Bạch bỗng nhiên nhớ tới, lúc trước anh xem bút ký của Lưu Dương, anh có nhìn thấy mấy lời bài hát. Đây là những bài hát kinh điển được yêu thích trong thời kỳ này. Hiển nhiên trước đó Lưu Dương vẫn luôn có thói quen nghe nhạc. Thời kỳ này không giống với tương lai, máy tính, di động, hay các sản phẩm công nghệ cao cấp khác không phổ biến, thậm chí không tồn tại. Người bình thường nghe nhạc đều dựa trên radio và máy ghi băng cassette. Lưu Dương nhớ lời, chép lời bài hát, hiển nhiên là anh ta có máy ghi băng cassette, nếu không chỉ nghe một lần trên radio, làm sao có thể chép lại lời?
Nhưng Tô Bạch có thể xác định, trong ký túc xá của mình không có máy ghi băng cassette. Nếu suy đoán một chút, Lưu Dương và nữ cảnh sát này có quan hệ người yêu, vậy lúc bọn họ ở bên nhau, bọn họ sẽ làm những gì? Cùng nhau nghe nhạc? Một trong hai người, nhất định là có máy ghi băng cassette, hơn nữa còn có rất nhiều băng cassette. Nhưng trong phòng anh và căn phòng này đều không có, làm sao có thể?
Tô Bạch đi ra khỏi ký túc xá của nữ cảnh sát, bắt đầu tìm kiếm trên hành lang. Loại tìm kiếm này, thật ra là lần theo vận may, cũng không phải là tìm kiếm mù quáng. Đây là ngày đầu tiên tiến vào trong câu chuyện, điều này có ý nghĩa, có rất nhiều thứ, rất nhiều dấu vết, cho dù bị xóa đi, cũng có khả năng để lại manh mối.
Quả nhiên, trong một ngóc ngách, Tô Bạch nhìn thấy một thùng rác. Anh mở thùng rác ra, chịu đựng mùi hôi thối, ánh mắt anh dừng lại vào chiếc máy ghi băng cassette. Ở bên cạnh máy ghi băng cassette, còn có một chiếc túi nylon màu trắng, bên trong có rất nhiều băng cassette.
Sau khi lấy hai thứ này ra, lúc Tô Bạch quay người rời đi, anh lại phát hiện xung quanh thùng rác còn có rất nhiều sợi băng từ cassette bị rút ra. Tô Bạch có dự cảm, đoạn dây bị rút ra này có giá trị lớn nhất!
Tô Bạch cầm đoạn dây cassette này lên, cúi đầu, cất máy ghi cassette và băng cassette, đi thẳng về phòng mình. Tô Bạch khóa cửa ký túc xá lại, lấy máy ghi cassette ra. Anh lấy một băng cassette hoàn chỉnh, bỏ vào, rất nhanh liền vang lên bài hát của nhóm Tiểu Hổ Đội (Tiểu Hổ Đội, gồm ba thành viên Ngô Kỳ Long, Trần Chí Bằng và Tô Hữu Bằng, là ban nhạc nổi tiếng của Đài Loan cuối thập kỷ 80, đầu thập kỷ 90).
Tô Bạch vừa nghe nhạc, vừa bắt đầu cuộn lại dây băng về lại vị trí cũ. Điều này không phải là rất khó. Lúc nghe xong một bài, Tô Bạch lấy băng cassette hoàn chỉnh đó ra, rồi đặt cuộn băng vừa quấn vào. Có tiếng ma sát vang lên, ngay sau đó, từ máy ghi cassette, một giọng nói vang lên:
– Hôm nay là ngày 15 tháng 10 năm 1997. Anh ấy nói anh ấy có thói quen viết nhật ký, tôi cũng muốn viết nhật ký, nhưng lại không thích dùng giấy bút, thế nên tôi quyết định dùng máy ghi băng cassette. Ha ha, tôi thật thông minh!
Bên trong máy ghi băng cassette truyền đến giọng của nữ cảnh sát đã chết. Tô Bạch tập trung tinh thần lắng nghe. Ở một góc nào đó, đây giống như nhật ký, khoảng 2-3 ngày sẽ ghi lại một lần.
Cuối cùng đã đến ngày 16 tháng 1 năm 1998, đây là ngày xảy ra vụ án.
– Ngày 16 tháng 1 năm 1998, tên giết người hàng loạt kia lại xuất hiện! Sau nhiều năm, kẻ đó lại xuất hiện! Đáng chết, sao tên ác ma này vẫn chưa xuống địa ngục? Hắn ta vậy mà vẫn còn ra tay sát hại người khác. Lần này tôi nhất định phải bắt được hắn, báo thù cho những người phụ nữ đã bị hắn giết!
Giọng nói ấy đầy nhiệt huyết, kiên cường và hướng về phía trước, đúng như ấn tượng mà cô nàng cảnh sát mập mang lại cho Tô Bạch – một cô gái lạc quan.
Thế nhưng, ngay sau đó lại xuất hiện một giọng nói khác, khiến Tô Bạch giật mình:
– Ha ha, thật là đồ trẻ con. Nếu dựa vào cô liền có thể bắt được hung thủ, sao còn để chúng tôi đến làm gì…
Bản thảo này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.