(Đã dịch) Khủng Bố Phát Thanh - Chương 40:
Giọng nói này cũng là của người nữ cảnh sát đã chết!
Cùng một âm điệu, cùng một âm sắc, chắc chắn là của một người duy nhất.
Nhưng câu cuối cùng lại lộ ra một giọng điệu hoàn toàn khác biệt, mang theo vẻ khinh thường, cao ngạo, đặc biệt là với nội dung cô ta nói:
– Ha ha, thật là đồ trẻ con, nếu dựa vào cô liền có thể bắt được hung thủ, sao còn để chúng tôi đến làm gì…
Cô ta vừa là người đó, lại vừa không phải, mà thực chất là một người khác.
Đây là một kết luận hết sức mâu thuẫn, nhưng Tô Bạch có thể lý giải, cũng có thể hiểu, bởi vì ngay cả chính hắn cũng mang mâu thuẫn tương tự, hắn chính là một ví dụ hiển hiện rõ ràng.
Tô Bạch có chút khiếp sợ tắt máy ghi âm, hít sâu một hơi, trong đầu choáng váng.
Người cảnh sát kia, bạn gái của Lưu Dương cũng là một thính giả của Phát Thanh Khủng Bố?
Hơn nữa nghe giọng điệu của cô ta, cô ta giống như không phải là người thực tập mà là thính giả chân chính!
Như vậy, trước khi đi tắm rửa, cô ta cố ý đến tìm hắn, muốn hắn nấu giúp mì tôm là vì lẽ gì?
Chỉ vì trước đó, cô ta sớm biết Lưu Dương là bạn trai của mình, hoặc là vì cô ta nghĩ sau khi tắm xong sẽ đói bụng, cho nên muốn tìm người bạn trai hờ này nấu mì giúp mình?
Có cần nhàm chán như thế không?
Tô Bạch lấy tay xoa trán, không đúng, nhất định có uẩn khúc ở đây, đối phương là một thính giả đã hoàn thành ba nhiệm vụ, đối phương làm như thế nhất định là có thâm ý, mục đích của cô ta là gì?
Thăm dò hắn, thăm dò thân phận của hắn?
Nhưng vì sao cô ta bị giết?
Lại bị giết bằng thủ pháp giống như vụ án giết người hàng loạt ở Bạch Ngân?
Tô Bạch biết rõ mỗi thính giả đều có năng lực đặc thù, ít nhất là lợi hại hơn người bình thường rất nhiều, hơn nữa trong thế giới câu chuyện, bọn họ nhất định sẽ cẩn thận, nhưng cho dù như thế, cô ta vẫn bị giết, tại sao lại như vậy?
Còn có, điều kỳ lạ nhất là nhóm bốn nam một nữ kia. Lúc nhìn thấy thi thể nữ cảnh sát, vẻ mặt bọn họ vô cùng kinh hãi, bọn họ chỉ đang lo lắng vì nội dung cốt truyện bị thay đổi, cho nên mới lộ ra cảm xúc đó, hay là còn có ẩn ý sâu xa hơn?
Liệu có phải bọn họ đã sớm biết thân phận thực sự của nữ cảnh sát này, cho nên đối với cái chết của cô ta, bọn họ mới thất thố như vậy?
Tô Bạch nhắm mắt, bắt đầu nhớ lại hình ảnh khi hắn chuẩn bị vào cục cảnh sát. Chiếc xe kia, bốn nam, một nữ, vẻ mặt và giọng điệu nói chuyện của bọn họ, có vẻ khoa trương, thậm chí hơi xốc nổi, một câu “chỉ dẫn của điện thoại di động” giống như quá mức tùy hứng, đúng thế, là tùy hứng!
Hơn nữa, ở đây lại còn có thính giả đang ẩn náu.
Trong bóng tối, ngoài sáng đều có người của chúng, bọn họ đang muốn làm gì?
Câu cá!
Đúng, bọn họ muốn câu cá, rất có thể, đối tượng họ muốn “câu” chính là những người thực tập như Tô Bạch!
Tô Bạch xoa huyệt thái dương, rốt cuộc đây là chuyện gì, ban đầu chỉ lấy bối cảnh vụ án giết người hàng loạt ở Bạch Ngân làm thế giới câu chuyện, vì sao lập tức trở nên phức tạp, khó phân biệt đến vậy?
Tô Bạch nằm trên giường, hắn vốn dĩ cho rằng mọi chuyện giống như Hải thiếu gia nói, chỉ cần mình không phải là nhân vật có liên quan đến nội dung cốt truyện trong câu chuyện, trên cơ bản sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng hiện tại dường như đã phát sinh vấn đề, hơi thở nguy hiểm dường như đang kề cận.
Tô Bạch nhắm mắt lại, mang theo nhiều tâm tư, ngủ thiếp đi. Lúc này hắn không lo lắng sẽ gặp nguy hiểm, kể cả có người nhân lúc hắn ngủ say mà đến gần, nguy hiểm muốn đến cứ đến.
Một giấc ngủ này, hắn ngủ một mạch đến sáng hôm sau, tâm trạng hắn khá hơn. Nhưng sau khi nghĩ tới tình cảnh hiện tại của mình, tâm trạng Tô Bạch lại trở nên nặng nề và lo lắng hơn vài phần.
Hiện tại phải chờ tin tức về cái chết tiếp theo, liệu câu chuyện có còn diễn ra theo quỹ đạo ban đầu?
Chu cục trưởng cho Tô Bạch tạm thời nghỉ ngơi, nhưng Tô Bạch cũng không muốn tiếp tục ở lại ký túc xá một mình để chờ đợi, trước đó, hắn cảm thấy chính mình chỉ cần diễn cho tốt nhân vật này, ít nhất hắn có thể tránh được nguy hiểm, giờ xem ra hắn đã quá ngây thơ.
Tô Bạch rời khỏi ký túc xá, thậm chí đi ra khỏi một nơi tương đối an toàn như cục cảnh sát. Dĩ nhiên cái chết của nữ cảnh sát kiêm thính giả kia, thật ra đã chứng minh, trong cục cảnh sát cũng không an toàn như hắn tưởng tượng.
Tô Bạch dừng lại nhìn thoáng qua bảng thông tin, nơi này có ảnh chụp và tên cảnh sát. Tô Bạch chăm chú tìm tên Vương Hoành Thắng, hắn phát hiện ra Vương Hoành Thắng là một người đàn ông khá thanh tú, dĩ nhiên dáng vẻ chân thực của anh ta có giống trong ảnh hay không thì khó mà nói được.
Tô Bạch đứng ở trước cửa cục cảnh sát bắt một chiếc taxi, hắn nói một địa chỉ, chiếc xe taxi liền đưa hắn đến đó. Sau khi thanh toán tiền xong, Tô Bạch ngồi vào một quán ăn ven đường.
Hắn gọi một bát mì, một bát chè đậu xanh, trong lúc đang chờ, ánh mắt Tô Bạch do dự nhìn về phía con đường đối diện.
Tô Bạch vốn muốn thăm dò tình hình trước rồi mới hành động, nhưng hiện tại, hắn vẫn quyết định đến nơi sẽ xảy ra vụ án mạng tiếp theo.
Rất nhanh, đồ ăn được mang ra, Tô Bạch khẽ gật đầu với ông chủ, sau đó cầm đũa, cho thêm một ít ớt và giấm vào trong bát mì, trộn đều.
Đúng lúc phía con đường đối diện, có hai người đi tới, là hai người đàn ông.
Ánh mắt Tô Bạch bị thu hút bởi nhóm người này, bởi vì trong đó lại có một người là Vương Hoành Thắng.
Vương Hoành Thắng và một người cảnh sát khác mặc thường phục cùng nhau bước vào quán mì này, bởi vì Tô Bạch ngồi quay lưng lại, cho nên sau khi phát hiện ra người quen, Tô Bạch vô thức quay người đi, vì thế bọn họ cũng không phát hiện ra Tô Bạch, bọn họ ngồi ngay sau lưng Tô Bạch.
Cả hai có vẻ hoạt bát, sau khi ngồi xuống liền bắt đầu khoe khoang, khiến những thực khách trong quán mì đều phải ngoái nhìn.
Tô Bạch tiếp tục chậm rãi ăn mì, hắn rất bình tĩnh, thật ra đây cũng là một phương pháp ngụy trang của cảnh sát khi m��c thường phục, dù sao tất cả các cảnh sát mặc thường phục đều không thể giống như trong phim truyền hình hongkong, đeo tai nghe, cầm tờ báo, ngồi lì ở đó, có đôi khi, sự khoa trương như vậy lại là một cách che giấu bản thân hiệu quả.
Lúc này trên chiếc tivi đen trắng đang phát kênh truyền hình trung ương, người dẫn chương trình trong đó đang nói về một câu chuyện với chủ đề “Kiên trì”, anh ta nói vô cùng sinh động và cảm động.
Lúc này, Vương Hoành Thắng lại chỉ lên tivi, cười cười:
– Cái này thì tính là gì, đây cũng là kiên trì? Ha ha, có một lần tôi ra biển bơi, đột nhiên chân tay tôi bị chuột rút, lúc đó phải làm sao, lúc đó tôi sợ chết khiếp.
– Cậu đi qua biển rồi à?
Người cảnh sát ngồi cạnh biết anh ta đang khoác lác, nhưng lúc này cũng hùa theo.
– Đúng thế, tay chân tôi bị chuột rút, khi đó tôi liền dựa vào “cậu em nhỏ” của mình mà bơi được vào bờ, đây là dựa vào đâu? Đó là tinh thần kiên trì!
– Phụt!
– Phụt!
– Phụt!
Mấy người khách bàn bên cạnh nghe xong đều bật cười, mấy người phụ nữ c��ng che miệng cười không ngừng.
Người cảnh sát bên cạnh Vương Hoành Thắng lại lắc đầu:
– Chuyện này thì tính là gì, để tôi kể cho cậu nghe một chuyện.
– Cậu nói đi.
– Có một lần tôi cũng ra biển bơi, sau đó chân tay tôi cũng bị chuột rút, tôi chính là dựa vào việc liên tục xuất tinh để tạo lực đẩy ngược lên bờ, đó mới gọi là tinh thần kiên trì.
– Chuyện của cậu còn kém lắm, lúc trước tôi cũng đi bơi, sau đó chân tay tôi cũng lại bị chuột rút, nhưng lần này tôi không cần tiếp tục kiên trì nữa, tôi chỉ cần lấy “cái ấy” ra vẫy vẫy, để nó tự bám vào cây bên bờ rồi trôi vào.
Dù là người nghiêm túc như Tô Bạch nghe xong cũng cảm thấy buồn cười, hai người kia nói đùa rất thô tục, đúng là có bản lĩnh thật.
Nhưng mà Tô Bạch đột nhiên nhìn thấy một bóng người đi vào con hẻm nhỏ trước mặt.
Có biến!
Ánh mắt Vương Hoành Thắng cũng trở nên ngưng trọng, nhưng anh ta không có hành động tiếp theo, tiếp tục khoác lác với người cảnh sát ngồi cạnh.
Tô Bạch đứng lên, nhìn thoáng qua bảng giá, sau đó đặt tiền l��n bàn, rời đi.
Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, nếu giờ làm rùa rút cổ thì cũng bị giết, mà ra ngoài cũng bị giết, Tô Bạch tình nguyện chọn vế trước, hơi thở nguy hiểm đã kề cận hắn từng chút một, thế giới câu chuyện này đúng là một bí ẩn, những người thực tập căn bản không có chút cảm giác an toàn nào.
Đi vào con hẻm này chính là khu vực xảy ra vụ án tiếp theo, Tô Bạch tìm thấy một dấu vết ở thùng rác góc tường, hiển nhiên, đối phương đã đạp lên thùng rác để trèo tường.
Tô Bạch mím môi, lùi lại lấy đà, sau đó giẫm lên thùng rác, mượn lực nhảy lên, tay hắn bám lấy tường, trèo vào trong.
Sau khi xuống dưới, bên trong là một khu dân cư, Tô Bạch vừa đứng dậy liền nhanh chóng nép mình vào góc tường, không vội vàng đuổi theo dấu vết của kẻ vừa chạy vào.
Sau đó khoảng 20 giây sau, một bóng người cao lớn cũng từ trên tường nhảy xuống.
Một phút sau, Tô Bạch bỗng xông lên phía trước, nhảy vọt lên, đánh vào cổ đối phương.
Tô Bạch không đến bắt hung thủ.
Mục đích hắn tới đây, vốn dĩ không phải vì hung thủ!
Phiên bản truyện này do truyen.free biên tập và phát hành độc quyền, cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.