Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 16: hòa bình giả tạo

Cha Anselm dừng lại giây lát, rồi nói tiếp:

Không phải con quỷ nào cũng ý thức được điều này. Phần lớn thời gian, chúng hành động theo bản năng, săn giết con người để thỏa mãn dục vọng. Chỉ một số ít ma quỷ nhận được sự ban phước của các chúa tể địa ngục mới có khả năng chọn vật chứa.

Từ đó, một sự cân bằng được hình thành. Nhân loại dùng vũ khí các vị thần ban cho để trấn áp ma quỷ, đem chúng phong ấn vào các vật phẩm đặc biệt, rồi truyền lại cho những người khác, dùng chính sức mạnh của chúng để chống trả.

Một khi phe nhân loại bắt đầu có dấu hiệu suy yếu, các quân chủ địa ngục sẽ cử tay sai của mình đi lên, tìm con người làm vật chứa, trao cho kẻ đó sức mạnh chống lại ma quỷ để khôi phục lại cân bằng.

Thời gian trôi qua, cuộc chiến giữa con người và ma quỷ cứ thế lâm vào vòng lặp: một phe chống trả, một phe săn giết. Những người thờ phụng thánh thần ban đầu đã lập nên các tổ chức tôn giáo trên toàn thế giới, tìm kiếm những kẻ bị quỷ chọn làm vật chứa, thu nạp vào tổ chức của mình. Họ âm thầm rèn luyện, chiến đấu với ma quỷ trong bóng tối không người biết, dùng sinh mạng của mình để duy trì cân bằng. Chúng ta gọi chung họ là các Thợ Săn.

Đáng buồn thay, nhân loại cũng chẳng yên ổn. Con người khơi mào những cuộc chiến tranh để giành lấy tiền tài, danh vọng, tự hao tổn lực lượng của chủng loài, quên lãng việc thờ phụng thánh thần, gián tiếp làm suy yếu sức ảnh hưởng của họ.

Sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, nhân loại bị suy yếu nghiêm trọng. Lũ quỷ cũng dần vượt qua sự khống chế của các tôn giáo. Sự tồn tại của quỷ dần xuất hiện trước mắt thường dân, thu hút sự chú ý của các nhà lãnh đạo thế giới. Các tổ chức tôn giáo chỉ có thể tiết lộ sự thật cho giới cầm quyền.

Nhận thấy tình huống ngày càng nghiêm trọng, Tổng thống Mỹ đương thời Harry S. Truman quyết định thiết lập liên lạc với Giáo hội.

Cụ thể, Giáo hội sẽ dùng nguồn lực của mình giải quyết các sự kiện linh dị trong nước. Đổi lại, chính phủ phải cấp kinh phí duy trì hoạt động, kèm theo một số đặc quyền cho nhà thờ và các nhân viên giáo hội sinh sống tại đây.

Lorry đợi Cha Anselm nói xong mới ngần ngại lên tiếng:

Nếu Winston là Thợ Săn, vậy còn ta thì thế nào? Ta cũng không muốn làm mục sư.

Anselm: Mỗi Thợ Săn đều có mối quan hệ ngoài xã hội. Ta sẽ cho ngươi thân phận trợ lý, hỗ trợ Winston cùng hắn làm nhiệm vụ. Tất nhiên là sẽ được trả lương, khởi điểm là hai mươi ngàn đô mỗi tháng. Còn gì nữa không?

Lorry hai mắt lấp lánh: Không vấn đề gì.

Winston vẫn còn thắc mắc: Chuyện vật chứa thì tôi đã rõ, nhưng vật phẩm phong ấn quỷ là thế nào?

Anselm: Đại khái, nó giống như cái giỏ rơm ban nãy. Như đã nói, rất ít người làm được nó. Đừng chỉ nhìn bề ngoài, những vật phẩm này rất khó bị phá hủy.

Lorry: Chẳng phải là làm bằng rơm sao?

Anselm: Đốt không cháy, đâm không thủng, đôi khi còn có thể chặn được đạn. Cậu thấy có khó bị phá hủy không?

Thợ chế tác của Giáo hội đã dùng vật liệu trên người một con quỷ rơm nào đó để bện thành cái giỏ này, nhờ đó mới có thể giam cầm hiệu quả. Con quỷ chúng ta vừa bắt được cũng sẽ được chế tạo thành vật phẩm có năng lực đặc biệt cho Thợ Săn sử dụng. Con quỷ sẽ sống bên trong vật phẩm được chế tạo. Dù rất hiếm khi xảy ra, nhưng nếu vật phẩm bị hư hại, con quỷ bên trong nó sẽ được giải thoát, và các Thợ Săn sẽ lại phải bắt nó một lần nữa.

Winston: Còn bức tranh ở nhà James thì sao?

Cha Anselm nghĩ một lát rồi nói: Đó là một cánh cổng không gian mà trước đó James và Cain lấy được từ đám tà giáo. James đã để nó vào trong vali do Giáo hội cấp để tránh trường hợp lũ quỷ từ trong chui ra… Mọi chuyện vẫn ổn cho đến khi hai người vô tình để sổng một con, và nó đã chọn vật chứa.

Lorry: Tà giáo?

Cha Anselm: Đó là một nhóm người thờ phụng ma quỷ để đổi lấy sức mạnh. Dù chúng ta đã có được cánh cổng, nhưng chúng vẫn có thể tạo ra những vết nứt không gian tạm thời bằng cách hiến tế nhân loại để làm cầu nối cho quỷ dữ thông qua hai giới. Về sau các ngươi sẽ được tiếp xúc. Bây giờ, hai người hãy về nhà nghỉ ngơi. Sáng mai, James sẽ dẫn hai người đến nhà thờ tiếp nhận công việc.

Họ rời khỏi nhà thờ, trên người vẫn mặc bộ trang phục hóa trang động vật. Lorry chợt nhớ ra chiếc xe của mình vẫn còn dưới hầm trung tâm thương mại:

Này Winston, không biết phía cảnh sát có hỗ trợ chúng ta lấy chiếc xe từ dưới hầm được không nhỉ?

Winston: Bỏ đi Lock, tớ đoán chừng chiếc xe đã bị đống đá vụn đè bẹp rồi.

Họ bắt một chiếc taxi. Người tài xế nhìn trang phục của họ một chút rồi bảo:

Lên xe đi hai đứa, hôm nay Boston đã đủ loạn. Bây giờ có thấy được UFO tớ cũng không ngạc nhiên.

Họ quyết định đến nhà của Lorry để đổi quần áo. Sau khi trả tiền tài xế, họ xuống xe, đứng trước cửa nhà Lorry. Anh hít một hơi sâu rồi bấm chuông. Hai phút sau, Terry mở cửa, trợn mắt nhìn họ:

Ta nhớ là vẫn chưa đến Halloween, vả lại, hai người cũng quá lớn để hóa trang rồi. Nhất là Winston, nhìn đống cơ bắp căng lên bên trong bộ trang phục với cái tai thỏ trên đầu, trông chẳng ăn khớp chút nào. Vào nhà đi!

Lorry nhanh chóng chạy lên phòng, đổi sang một bộ quần áo khác. Cậu lấy cho Winston và mình hai chiếc áo ba lỗ in dòng chữ "Celtics Boston" (là tên một đội bóng rổ của thành phố Boston) mặc với quần thun màu đen.

Ném hai bộ trang phục Halloween vào giỏ đồ dơ, họ xuống nhà ăn. Lúc này đã là mười một giờ trưa. Terry đã chuẩn bị đồ ăn cho họ, đặt sẵn trên bàn. Lorry bật tivi, chuyển sang kênh tin tức rồi ngồi vào bàn ăn ngấu nghiến. Winston vừa ăn vừa dõi theo tin tức.

"Sáng nay, tại Trung tâm thương mại Prudential Center đã x��y ra một trận tai nạn khủng khiếp, làm thiệt mạng gần hai nghìn người dân trong khu vực. Phía cảnh sát vẫn đang tìm kiếm những người mất tích bên dưới đống đổ nát của các tòa nhà. Chính phủ Mỹ cho biết đây có thể là do phiến quân khủng bố Hồi giáo gây ra. Quân đội Hoa Kỳ đã được điều động đến Iraq và Syria để phản công. Ngay lúc này, đài CNN sẽ liên tục cập nhật tin tức nóng trong và ngoài nước."

Lorry, miệng vẫn nhai thức ăn, chăm chú nghe tin tức. Họ vừa từ hiện trường rời đi, nào có tên khủng bố nào. Xem ra, Hoa Kỳ đã nhân cơ hội này để lấy cớ tấn công các mục tiêu chính trị. Terry ăn vội bữa trưa rồi nói:

Ăn xong nhớ rửa chén bát. Bên ngoài không an toàn nên hai người hôm nay đừng ra ngoài. Winston cứ ngủ lại đây. Tối nay tớ có chút việc bận cần xử lý, tối muộn mới về nhà. Có việc cần thì đến tiệm sửa khóa tìm tớ hoặc gọi điện thoại.

Lorry ngoan ngoãn gật đầu rồi nói:

Sáng nay tớ cùng Winston đã tìm được việc làm. Bắt đầu từ ngày mai, chúng tớ sẽ cùng đi làm.

Terry: Việc gì, Lock?

Winston vội giải thích: Việc xã hội tại nhà thờ. Họ trả lương năm nghìn đô mỗi tháng.

Terry mừng rỡ: Trả lương tốt như vậy! Cha của Lorry mà nhìn thấy nó bây giờ chắc sẽ vui lắm.

Đợi Terry rời đi, Winston rửa sạch chén bát trên bồn rửa rồi ra phòng khách ngồi cùng Lorry:

Mọi thứ đến quá nhanh, đến bây giờ tớ vẫn không tin được đây là sự thật.

Tin đi Winston. Chỉ cần chúng ta cẩn thận như con gián, không bị lũ quỷ ăn thịt, thì sẽ ổn thôi. Cậu có nghĩ là có kiếp sau không, Winston?

Lorry nhớ lại Cha Anselm có nói là sau khi một Thợ Săn chết đi thì con quỷ bên trong hắn sẽ chui ra ăn cả thể xác lẫn linh hồn, có chút lo lắng cho bạn mình.

Hẳn là có (chính hắn cũng chuyển kiếp qua một lần). Hiện tại, có lo lắng cũng không giải quyết được vấn đề đâu, Lock. Thế giới này đã không an toàn. Ban nãy ở trung tâm thương mại cũng có không ít người bị quỷ giết chết. Tớ nghĩ linh hồn của họ cũng không thoát được. Con người thật yếu ớt trước quỷ dữ.

Haizz, cũng đúng. Ít ra bây giờ, trước khi bị ăn, cậu còn có khả năng chống cự. Tớ mới là kẻ cần phải làm con gián ấy.

Thời gian còn lại trong ngày, hai người chơi điện tử đến tối, rồi lên phòng Lorry ngủ cho đến sáng hôm sau.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free