(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 17: Thân phận mới
Sáng hôm sau, lúc bảy giờ, James gọi điện báo rằng hắn đã đợi sẵn trước cửa nhà. Winston và Lorry vội vã rửa mặt, thay quần áo rồi xuống mở cửa. Lần này, James không lái chiếc Chevrolet đỏ quen thuộc mà là một chiếc Bentley màu trắng đời mới tinh. Hắn vận trang phục mục sư.
— Lên xe thôi. Một tiếng nữa, nhà thờ sẽ tổ chức lễ tang tập thể cho những người đã khuất hôm qua. Các quan chức trong thành phố cũng sẽ có mặt, chúng ta cần đến trước để chuẩn bị và tiếp đón.
Ngồi vào xe, Lorry ngắm nghía nội thất sang trọng bên trong và trầm trồ:
— Không biết đến bao giờ chúng ta mới mua được một chiếc xe như thế này nhỉ? Đợi đến khi có tiền, ta sẽ mua một chiếc xe thể thao thật ngầu!
James nhìn qua gương chiếu hậu, mỉm cười nói:
— Tiền bạc không khó kiếm. Thậm chí, hiện tại các ngươi chỉ cần công khai thân phận của mình, sẽ có không ít người sẵn lòng dâng hiến xe cộ, nhà cửa. Nhưng đừng nảy lòng tham, vì món nợ ân tình của những kẻ đó rất phiền phức.
— Ngoài tiền lương nhà thờ trả mỗi tháng, chúng ta còn có thu nhập bên ngoài sao?
— Chẳng ai chê tiền nhiều, nhưng cũng phải có mệnh để mà tiêu. Nhà thờ những năm gần đây cũng quen biết không ít khách hàng lắm tiền nhiều của. Dù lũ nhà giàu này không phải quan chức chính phủ, nhưng nhân mạch xã hội của họ rất rộng, quen được cả một vài nhân vật cấp cao trong Nhà Trắng. Đôi khi bọn họ cũng vướng phải rắc rối, nên đành dùng tiền nhờ các quan chức thành phố đánh tiếng để nhà thờ hỗ trợ. Việc tạo dựng liên hệ trực tiếp với một thợ săn cùng cộng sự của hắn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, hơn nữa, tiếng lành đồn xa. Trừ khi các ngươi muốn mỗi ngày đều phải nhận cuộc gọi cầu cứu trong và ngoài nước để đi đối phó với mấy con quỷ. Ta khuyên các ngươi cứ làm tốt công việc của mình là được. Nhà thờ trả lương cũng không ít, hơn nữa, mỗi nhiệm vụ các ngươi hoàn thành sẽ được cộng thêm tiền thưởng tùy theo mức độ nghiêm trọng.
Winston ngạc nhiên: — Có cả tiền thưởng ư?
James: — Tất nhiên! Chẳng hạn như hôm qua các ngươi hỗ trợ bắt được con quỷ gió lốc, giáo hội cũng sẽ thưởng cho mỗi người năm mươi nghìn đô. Sau lễ tang, Cha Anselm sẽ chuyển vào tài khoản của các ngươi. Thế nên, như ta đã nói, các ngươi chỉ cần làm tốt trách nhiệm của mình là đủ.
Lorry dò hỏi: — Này James... ừm, về vụ mấy cái đồng hồ...
Khóe mắt James giật giật, hắn rít qua kẽ răng: — Về sau không được phép trộm cắp nữa! Lần này ta bỏ qua cho các ngươi, số đ��ng hồ kia cứ coi như quà ra mắt.
Lorry mừng rỡ: — Ta và Winston đã bán hết, chỉ giữ lại hai cái đẹp nhất trong số đó. Ngày mai bọn ta có thể đeo đi làm chứ?
— Có lẽ chúng ta sẽ không nhắc lại vấn đề này nữa. Đã đến nhà thờ rồi, mau vào trong gặp Cha Anselm để thay trang phục.
Winston nhìn bộ trang phục của James, giật mình hỏi: — Không lẽ chúng ta cũng phải mặc đồ này sao?
James: — Hiển nhiên không phải. Các ngươi sẽ mặc đồ của linh mục. Dù sao, bề ngoài các ngươi bây giờ cũng là nhân viên trong nhà thờ rồi. Nhanh lên thay trang phục đi, Cha Lorry, Cha Winston.
Bên trong nhà thờ, lúc này họ đã thay một bộ lễ phục. Cha Anselm cùng James ngắm nghía đánh giá vài giây, rồi hài lòng nói:
— Thế mới đúng chứ! Bây giờ đã ra dáng một linh mục của nhà thờ rồi. Sau này, các ngươi chỉ cần học thuộc kinh thánh, dù không làm thợ săn cũng có thể phụng sự giáo hội.
Winston: — Ừm... vậy bây giờ việc của bọn ta là gì?
Cha Anselm lấy ra hai cây chổi, đưa cho họ:
— Curtis sẽ hướng dẫn các cậu quét dọn nhà thờ.
Cha Anselm cùng James rời đi. Vài phút sau, một cậu bé chừng tám tuổi, tóc và mắt đen tuyền, mặc trang phục tương tự họ nhưng màu xanh, đi ra từ cửa hông giáo đường nói:
— Xin chào. Ta sẽ hướng dẫn hai người chuẩn bị cho buổi lễ. Chúng ta sẽ quét dọn từ ngoài sân vào trong sảnh chính của giáo đường.
Họ ra sân trước nhà thờ, quét sạch lá rụng và rác thải rồi bỏ vào thùng. Lorry tay quệt mồ hôi trên trán, hỏi:
— Này Curtis, nhóc ở đây lâu chưa?
— Đã hai năm rồi. Ta được Cha Anselm nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi ngoại ô thành phố. Từ đó, ta được truyền thụ kiến thức để sau này tiếp quản nhà thờ.
Winston: — Nhà thờ chỉ có từng này người thôi sao?
Curtis: — Trong nhà thờ chứa rất nhiều bí mật cùng vật phẩm quý giá của giáo hội, nên nhân viên rất hạn chế. Đôi khi cũng có các tín đồ đến hỗ trợ lau dọn giáo đường, nhưng chỉ vào các ngày lễ. Những năm gần đây, công tác vệ sinh nhà thờ đều do ta đảm nhiệm.
Do dự vài giây, Curtis nói:
— Trong hai năm này, ta cũng gặp thật nhiều thợ săn. Nhưng họ, nếu không hi sinh khi làm nhiệm vụ, thì cũng bị những con quỷ bức cho điên loạn, rồi rời bỏ giáo hội, chọn cách sống ẩn cư.
Winston kinh hãi: — Vì sao vậy?
— Có lẽ là áp lực quá cao. Dù có được sức mạnh siêu nhiên, nhưng các thợ săn vẫn là con người. Họ chứng kiến quá nhiều cái chết rồi âm thầm tự trách bản thân. Sau một thời gian dài tiếp xúc với quỷ vật, những cảm xúc bị dồn nén này sẽ bộc phát, khiến tinh thần các thợ săn sụp đổ.
Nhìn thẳng vào mắt Winston, Curtis nhấn mạnh:
— Không cần dồn hết trách nhiệm lên vai mình. Bên cạnh các thợ săn vẫn còn có các linh mục cùng giáo hội đứng sau lưng. Các ngươi không cần làm mọi thứ thật hoàn hảo, mà chỉ cần làm hết khả năng của mình là đủ.
Quét xong khuôn viên bên ngoài nhà thờ, Curtis cùng họ cầm giẻ lau sạch nội thất bên trong giáo đường. Khi lau đến tượng Chúa Giê-su (Jesus Christ), Lorry sững lại hỏi:
— Curtis này, ta muốn biết Chúa có thật không?
— Tất nhiên. Các thánh thần đều là thật.
— Cha của ta khi còn sống từng bảo Chúa là người da đen.
Nhìn tượng Chúa Giê-su da trắng bóc, Lorry hơi nghi hoặc.
Curtis nhìn lên bức tượng: — Chúa tồn tại dưới rất nhiều hình dạng. Hình tượng mà chúng ta đang thấy bây giờ là khi Ngài chỉ mới là một vị thánh. Khi ấy, Ngài bị con người kinh sợ, họ nghĩ phép màu của Ngài là dị đoan nên đã đày đọa thể xác Ngài. Nhưng Đức Chúa đã tha thứ cho loài người. Sau khi có được thần vị, Ngài đã sống dưới rất nhiều hình hài, chủng tộc khác nhau. Tình yêu của Ngài đối với loài người đã vượt lên cả thù hận.
Lorry: — Cao thượng như vậy sao?
Winston: — Có lẽ vì thế nên Ngài mới là thần, còn chúng ta mãi chỉ là dân đen.
Lau xong tượng Chúa, Curtis đi thông báo cho Cha Anselm chuẩn bị đón khách và tổ chức tang lễ. Lúc này đã 7 giờ 40 phút. Winston cùng Lorry ngồi lên băng ghế trong giáo đường, nhìn khung cảnh xung quanh có chút cảm thán:
— Thật tráng lệ đúng không, Winston? Cả cái nhà thờ rộng lớn mà chỉ có Cha Anselm cùng Curtis, chẳng biết họ sinh hoạt thế nào.
— Lorry, ta muốn hút thuốc. Ra ngoài nhà thờ làm một điếu không?
Họ đi ra thì mới phát hiện bên ngoài nhà thờ lúc này đã có rất nhiều người đứng đợi, tay cầm lẵng hoa. Đám đông thấy họ mặc trang phục linh mục, nghĩ là người của nhà thờ, vội nói:
— Chào cha. Thứ lỗi cho chúng con vì đã đến sớm. Bọn con có mang theo những lẵng hoa, muốn được trưng bày bên ngoài nhà thờ để tưởng niệm những người đã khuất.
Lorry có chút không tự nhiên: — Mọi người chờ đã. Hôm nay là lễ tang tập thể do thành phố tổ chức long trọng. Bọn ta vừa mới quét sạch phía trước nhà thờ. Muốn tưởng niệm người đã khuất, chẳng phải đặt hoa lên mộ của họ sẽ tốt hơn sao?
Đám đông bừng tỉnh: — Vị cha sứ này nói đúng. Chúng ta chờ đến sau tang lễ rồi dâng hoa cho những người đã khuất.
Winston thở phào. Chợt hắn thấy từ xa một chiếc Rolls-Royce màu đen đời mới sang trọng dừng lại trước khuôn viên nhà thờ. Từ trong xe bước ra hai người, Winston nhận ra một gã trong đó là Martin. Bên cạnh hắn là một người đàn ông trung niên tóc vàng, mắt xanh, mặc bộ suit đen thẳng thớm, phong thái lịch thiệp.
Martin từ xa cũng nhận ra họ, vội đi đến chào hỏi: — Winston và Lorry. Hôm qua hai ngươi tách ra khỏi đám người nên ta không tiện xin số điện thoại. Đây là cha ta, Anthony, ông ấy là Thị trưởng thành phố.
Anthony niềm nở: — Chào hai chàng trai. Ta đã nghe Martin kể về hai người. Ban đầu ta dự tính sẽ tìm cho các ngươi một công việc tốt để báo đáp, nhưng xem ra đã không cần thiết nữa.
Martin có chút không hiểu: — Vì sao? Con không hiểu lắm.
Anthony cười, nói nhỏ giọng: — Công việc của bọn họ hiện tại đã rất tốt rồi.
Martin: — Thế sao linh mục lại được trả lương tốt như vậy?
Winston nhìn ánh mắt của Martin, cũng đoán được hắn biết chút chuyện về lũ quỷ dị:
— Hai người đến đây có việc gì sao?
Anthony ánh mắt đầy ẩn ý: — Chút nữa ta cũng dự lễ tang với tư cách Thị trưởng thành phố. Sáng nay, ta có hẹn gặp Cha Anselm trước khi cử hành buổi lễ.
Winston mời cặp cha con vào trong nhà thờ. Lorry thì chạy đi tìm Cha Anselm. Trong lúc chờ đợi, Anthony đưa cho Winston một tấm danh thiếp:
— Đây là số điện thoại riêng của ta. Có việc cần cứ gọi hỗ trợ. Ta đảm bảo là trong thành phố này cậu sẽ được đối đãi như một ông hoàng con.
Thấy Winston có chút chần chừ, gã vội nói:
— Đừng từ chối. Các thợ săn khác cũng biết cách liên lạc với ta, chỉ là thái độ có chút xa cách, không nguyện ý tiếp xúc với chính quyền địa phương. Ta nghĩ giao thiệp rộng cũng chẳng phải chuyện gì xấu. Hơn nữa, đây là đại biểu cho thiện ý cá nhân của ta đối với cậu, đừng suy nghĩ quá nhiều.
Mọi quyền lợi xuất bản bản dịch này thuộc về truyen.free.