(Đã dịch) Lão Bà Thỉnh An Phận - Chương 25: Tên là Hắc Than mèo Transformers
Buổi phỏng vấn diễn ra đơn giản hơn dự kiến.
Người phỏng vấn, tức ông chủ phòng làm việc, chỉ trò chuyện sơ qua với Tần Quảng Lâm, xem các tác phẩm trước đây của anh rồi yêu cầu anh thử vẽ một chút.
"Chỗ chi tiết này anh có thể đơn giản hóa một chút, truyện tranh không cần quá tỉ mỉ như vậy, hiệu suất sẽ nhanh hơn."
Ông chủ tên Trần Thụy chỉ vào nhân vật Tần Quảng Lâm vừa phác họa và nói.
"Vâng." Tần Quảng Lâm gật đầu, thế này thì càng đơn giản rồi...
Ra khỏi phòng làm việc, anh vẫn thấy hơi hư ảo, phỏng vấn có thể tùy ý đến vậy sao?
"Thế nào rồi?" Tôn Văn lại gần hỏi.
Tần Quảng Lâm nghĩ một lát: "Anh ta nói nếu được thì vài ngày tới có thể đi làm luôn, chủ yếu phụ trách vẽ tay."
"Cậu nói sao?"
"Tôi nói sẽ suy nghĩ một chút, hai hôm nữa sẽ trả lời anh ta."
"Được đấy!" Tôn Văn vỗ vỗ vai anh: "Cậu suy nghĩ kỹ càng đi."
"Ừm." Tần Quảng Lâm nhìn đồng hồ: "Thôi, cậu làm việc đi nhé, tôi về trước."
Lúc đó Tôn Văn đang trong giờ làm việc, nên không tiện trò chuyện nhiều với anh.
Tôn Văn đưa Tần Quảng Lâm ra đến cửa rồi quay về bàn làm việc tiếp tục vẽ. Người bên cạnh tò mò xúm lại buôn chuyện: "Văn ca, bạn anh phỏng vấn sao rồi?"
"Ổn thỏa cả rồi, giờ chỉ đợi cậu ấy suy nghĩ rồi đến làm thôi. Không phải tôi khoác lác đâu, thằng đó còn giỏi hơn tôi nhiều."
"Thật ư?"
"Thật chứ sao không?"
Tần Quảng Lâm xuống thang máy đến trạm xe buýt, nghĩ bụng mai sẽ nhờ Hà Phương xem một quẻ xem công việc này có đáng tin không. Bản thân anh cảm thấy cũng được, cái nghề này nếu chịu khó học hỏi thì có thể tự vẽ truyện, kể chuyện... trong thời đại Internet, chỉ cần làm tốt là đều có thể kiếm sống.
Đi ngang qua một cửa hàng nhỏ, Tần Quảng Lâm dừng chân. Trên chiếc xe đẩy trước cửa bày bán đủ thứ đồ lặt vặt. Anh tùy ý nhìn lướt qua, lập tức chọn trúng một chiếc dây buộc tóc hình gấu trúc.
Hà Phương nói không chừng sẽ thích cái này...
Tần Quảng Lâm móc ví hỏi: "Cái này bao nhiêu tiền?"
"Mười nghìn."
Rút mười nghìn đồng đưa cho ông chủ, Tần Quảng Lâm nhét dây buộc tóc vào túi, định bụng mai sẽ đưa cho Hà Phương xem.
Mới yêu đương thì ai cũng vậy, thấy món gì ngon cũng muốn đối phương nếm thử, đọc được sách hay cũng muốn giới thiệu, thấy chỗ nào thú vị cũng muốn cùng nhau trải nghiệm, thấy quần áo đẹp cũng muốn biết liệu người ấy mặc vào có thích không...
Cái mùi yêu đương "sến sẩm" ấy, đúng là có khắp mọi nơi.
Một đường về đến gần nhà, cu cậu hàng xóm cạnh bên đang bưng bát mì to gần bằng cái đầu, ngồi xổm trước cửa húp xì xụp. Thấy Tần Quảng Lâm về, mắt nó sáng rỡ.
"Muộn vậy rồi mới ăn cơm à?" Tần Quảng Lâm thuận miệng hỏi.
Cu cậu này hồi bé cứ lon ton theo sau lưng gọi "Lâm ca" suốt, nhìn cưng lắm. Giờ đến cái tuổi chó cũng ghét rồi, bắt đầu nghịch ngợm, ngày nào cũng nhảy nhót chạy trốn khắp nơi, chỉ riêng đối mặt với anh là vẫn ngoan ngoãn.
Cu cậu vội vàng nuốt vội sợi mì trong miệng, ngạc nhiên kêu lên: "Lâm ca, anh về rồi ạ?"
"Ừ, anh về rồi." Tần Quảng Lâm nhếch môi ra hiệu nó: "Đáy bát của mày thủng rồi kìa."
Cu cậu giật mình, theo phản xạ định lật bát lên xem, nhưng rồi chợt khựng lại, hậm hực nói: "Trò này không lừa được cháu lần thứ hai đâu!"
"Không tin thì thôi." Tần Quảng Lâm nhún vai, rồi đi về nhà mình.
"Lâm ca, anh dạy cháu vẽ tranh đi mà." Cu cậu bưng bát chạy theo bên cạnh anh, kêu lên: "Cháu muốn vẽ một con mèo!"
"Bài tập là vẽ mèo à?" Tần Quảng Lâm liếc mắt nhìn nó. Cứ mỗi lần trường có bài tập là thằng bé lại y như vậy.
"Là thi đấu, cháu muốn Đại Hắc Than đoạt giải!"
"Con ăn cơm trước đi, ăn xong rồi qua tìm ta." Tần Quảng Lâm nhìn miệng nó dính đầy nước mì, nói: "Nhớ tắm rửa sạch sẽ một chút, người mà bẩn quá là ta đuổi ra ngoài đấy."
"Vâng! Cháu ăn xong ngay đây!" Cu cậu đáp lời, không theo nữa mà tiếp tục húp mì xì xụp.
Tần Quảng Lâm về đến nhà, mẹ anh không có ở đó. Chắc lại sang nhà dì Vương bàn chuyện vặt. Anh tự rót một ly nước rồi ngồi xuống ghế sofa, thấy hơi rảnh rỗi.
Chờ đợi yên lặng một lúc, Tần Quảng Lâm đứng dậy vào phòng vẽ tranh. Anh định phác họa lại cảnh Hà Phương nấu ăn tối qua – vốn dĩ anh đã muốn vẽ ngay rồi, nhưng vì quá mệt nên đành đi ngủ trước.
Không giống lần trước tặng Hà Phương bức tranh màu nước, lần này Tần Quảng Lâm muốn dùng bút chì phác họa, như vậy có thể thể hiện trực tiếp hơn khoảnh khắc cảm hứng anh có được tối qua, khiến khung cảnh thêm sinh động.
Dáng vẻ Hà Phương dịu dàng, tháo vát khi thắt tạp dề như đã khắc sâu vào tâm trí anh. Tần Quảng Lâm nghĩ một lát rồi đặt bút xuống. Chốc nữa thằng bé hàng xóm sẽ sang, giờ chưa vội vẽ.
Rất nhanh, chuông cửa vang lên. Tần Quảng Lâm ra mở cửa, thấy cu cậu hàng xóm đang kẹp một con mèo mun to tướng dưới nách, đứng ở cửa. Con mèo mun nằm im thin thít, vẻ mặt đáng thương nhìn anh.
"Sao con lại mang con mèo nhà dì Lý sang đây?"
Con mèo đó tên là Hắc Than, là mèo nhà dì Lý hàng xóm nuôi, thường xuyên lảng vảng quanh khu này nên ai cũng quen mặt nó.
Cu cậu giơ con mèo mun lớn lên, hậm hực nói trước mặt Tần Quảng Lâm: "Cháu muốn vẽ Đại Hắc Than để nó giành giải!"
"Vào nhà trước đã." Tần Quảng Lâm né sang một bên để cu cậu ôm mèo vào, rồi đóng chặt cửa lại.
"Vẽ thế nào ạ?" Cu cậu ngoan ngoãn ôm mèo đứng trong phòng vẽ hỏi anh.
"Vẽ mèo đơn giản lắm, con đặt Hắc Than lên giấy đi, đúng rồi, đè chặt người nó xuống, rồi lấy bút vẽ một vòng quanh nó." Tần Quảng Lâm vừa bưng ly nước vừa chỉ đạo.
Nhấc mèo ra khỏi tờ giấy, cu cậu nhìn đống đường nét loằng ngoằng trên giấy mà "nghi ngờ nhân sinh", kêu lên: "Đây không phải Đại Hắc Than!"
"Con chỉ cần chấm hai cái mắt vào là được." Tần Quảng Lâm uống cạn ly nước, dùng tay chỉ dẫn nó.
"Đó căn bản không phải là mèo!" Cu cậu thở hổn hển nhìn đống hình dạng bất quy tắc trên giấy, chính giữa có hai chấm là mắt.
"Mèo là chất lỏng, có thể biến hình."
"Anh gạt cháu!"
"Vậy con muốn vẽ kiểu gì?" Tần Quảng Lâm xoa xoa đầu Hắc Than.
"Cháu muốn một Đại Hắc Than thật oai phong!" Cu cậu ngẩng đầu nghĩ một lát, "Kiểu Transformer ấy!"
Mèo Transformer?
Tần Quảng Lâm suy nghĩ, không thể phủ nhận là anh không tài nào hình dung ra được nó sẽ trông như thế nào.
"Anh chờ cháu một lát." Cu cậu lon ton rời khỏi phòng vẽ, mở cửa chính chạy ra ngoài.
...
Tần Quảng Lâm đứng trong phòng khách, ôm Hắc Than vuốt ve từng hồi, chờ xem thằng bé định làm gì.
Chẳng mấy chốc, cu cậu lại lon ton chạy về, trên tay cầm một món đồ chơi Transformer: "Cháu muốn Đại Hắc Than như thế này nè!"
"Ừm... được thôi." Tần Quảng Lâm đặt Hắc Than sang một bên. Con mèo ngoan ngoãn nằm dưới đất, vẫy vẫy đuôi nhìn hai người.
Học vẽ tranh gì đó đều chỉ là cái cớ, cu cậu chỉ muốn nhờ Tần Quảng Lâm vẽ giúp rồi mang đi khoe với bạn bè.
Tần Quảng Lâm cũng không nề hà, cầm bút chì hí hoáy vẽ trên bàn, thỉnh thoảng liếc nhìn món đồ chơi Transformer cu cậu đặt bên cạnh. Chẳng mấy chốc, một con mèo Transformer đã hiện ra.
"Thế nào?" Tần Quảng Lâm không tài nào hiểu nổi gu thẩm mỹ của cu cậu, đành hỏi ý kiến nó.
"Quá tuyệt rồi!"
Cu cậu phấn khích đến đỏ bừng cả mặt, đây quả đúng là dáng vẻ Đại Hắc Than trong tưởng tượng của nó.
Oai phong, bá khí!
"Đây, cầm đi nộp bài tập đi."
Hi vọng thằng bé này sẽ không bị giáo viên đánh một trận.
"Cảm ơn Lâm ca!" Cu cậu mừng như nhặt được báu vật, hai tay nâng bức vẽ chạy biến ra ngoài, quên luôn cả Hắc Than lẫn món đồ chơi Transformer.
Tần Quảng Lâm vội vàng gọi nó lại, chỉ xuống Hắc Than dưới đất: "Mang cái Transformer của con đi, cả Hắc Than nữa."
"À."
Cu cậu lại lon ton chạy về ôm lấy Hắc Than và món đồ chơi Transformer.
Trời mới biết bọn trẻ con lấy đâu ra lắm năng lượng đến thế, lúc nào cũng thích chạy nhảy.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không re-up.