(Đã dịch) Liên Xô 1991 (Tô Liên 1991) - Chương 176: Anh ấy để lại cho chúng ta một Cộng hòa hùng mạnh
Hội trường lớn của Điện Kremlin hôm nay quy tụ đông đảo đại biểu Đảng và chính quyền từ khắp Liên Xô, bao gồm các bí thư Xô viết lớn từ các nước cộng hòa liên bang, tổng cộng 1.549 người. Họ bất chấp trận mưa lớn bất chợt giữa mùa hè để tham dự kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 29 c��a Đảng Cộng sản Liên Xô diễn ra bất thường này.
Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Liên Xô lẽ ra phải được triệu tập vào năm 1993, nhưng lại được triệu tập khẩn cấp vào một thời điểm đáng lẽ không phải lúc này. Một năm trước đó, khi Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Liên Xô lần thứ 28 được triệu tập, đã có người tiên đoán rằng Liên Xô này e rằng sắp kết thúc rồi.
Với vẻ mặt u ám, mỗi đại biểu nhìn quanh những người đồng cảnh ngộ. Họ lặng lẽ cất ô, bước từ màn mưa tầm tã vào hội trường sáng đèn, nhưng tâm trạng dường như vẫn còn nặng trĩu như chìm trong cơn mưa lớn đó.
Đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô lần trước vẫn xoay quanh việc Gorbachev có tiếp tục giữ chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô hay không, khi ông ta lúc đó còn kiêm nhiệm chức Tổng thống Liên Xô. Và chính tại kỳ Đại hội đó, một nghị quyết đã được thông qua, trở thành cơn ác mộng của toàn Liên Xô. Tại Hội nghị toàn thể diễn ra vào đầu tháng 2, cương lĩnh "Hướng tới chủ nghĩa xã hội dân chủ nhân đạo" do Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô đệ trình đã được Đại hội Đảng lần thứ 28 thông qua. Từ đó, Đảng Cộng sản Liên Xô đã tự tay mở ra hộp Pandora, đặt dấu chấm hết cho sự tồn vong của chính mình.
Còn Đại hội 28 khi đó lại trở thành sân khấu cho cuộc đấu tranh gay gắt giữa các phe phái chính trị, đạt đến đỉnh điểm. Tổng Bí thư Gorbachev, ở một mức độ nào đó, trở thành mục tiêu công kích. Hàng loạt lời chỉ trích nghiêm khắc, khoa trương và có chủ đích liên tục vang lên, dường như đã trở thành một trào lưu. Chỉ có một mình Yanaev lạnh lùng đứng ngoài quan sát những trò hề của đám dân chủ. Lúc đó, hàng ngàn người ủng hộ Yeltsin đã tập trung dưới mưa bên ngoài hội trường, cổ vũ cho phe dân chủ. Trong các cuộc thảo luận nhóm, tranh luận diễn ra vô cùng gay gắt. Có đại biểu đề xuất chủ nghĩa cộng sản là mục tiêu hão huyền, đề nghị Đảng Cộng sản Liên Xô đổi tên thành Đảng Xã hội Dân chủ. Cũng có đại biểu chủ trương quân đội, KGB và Bộ Nội vụ phải phi chính trị hóa.
Đương nhiên, đến hôm nay khi Yanaev chủ trì Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Liên Xô, những đại biểu từng cổ súy dân chủ hóa và tự do hóa tại Đại hội 28 hoặc đã bị tống vào nhà tù chính trị Kazan, Vorkuta, hoặc bị xử bắn tại trường bắn ngoại ô Moscow. Yanaev đã dùng thủ đoạn sắt và máu để cảnh cáo những kẻ tiểu nhân chính trị âm mưu lật đổ sự thống trị của Đảng Cộng sản Liên Xô rằng: sự kiên nhẫn của ông rất có hạn, đừng dễ dàng chọc giận Gấu Xô viết khổng lồ.
Sau hành động này, không ai còn dám hô hào "tự do muôn năm" với vẻ hào hùng không sợ chết như trước nữa. Những kẻ từng cố ý cổ súy tự do lại quay ngoắt thái độ, ca ngợi Đảng Cộng sản Liên Xô một cách nhiệt tình, gần như nịnh hót. Và một phần của phe "đứng giữa" này cũng được ghi vào danh sách của Yanaev. Ông dặn dò các đồng chí KGB luôn cảnh giác với đám phần tử thối nát này.
Thế hệ trẻ mới đã được bồi dưỡng, còn những kẻ già cỗi không hợp thời thì chỉ có thể vùng vẫy trong vài năm cuối cùng này. Đợi đến khi các cán bộ chính trị tiếp thu lý thuyết mới của Yanaev được bồi dưỡng trưởng thành, những thành viên dân chủ không hợp thời sẽ bị Yanaev đá văng như rệp, không chút thương tiếc.
Lý thuyết mà Yanaev đưa ra được xây dựng trên cơ sở cơ chế giám sát dựa trên nền tảng pháp luật lành mạnh và hoàn thiện. Tư pháp và hành chính giám sát và kiểm soát lẫn nhau, nhằm ngăn chặn chủ nghĩa quan liêu, vốn như mối mọt gặm nhấm Liên Xô, tiếp tục phá hoại cấu trúc chính trị. Tất cả nhằm xây dựng một nền chính trị dân chủ xã hội chủ nghĩa mang đậm bản sắc Liên Xô.
Ngay từ đầu hội nghị, Yanaev đã đưa ra một quyết định gây chấn động: Đảng Cộng sản Liên Xô sẽ đánh giá lại vị trí lịch sử của Stalin, nhằm sửa chữa những đánh giá thiếu khách quan, mang tính định kiến đã được đưa ra trong các hội nghị trước, và nhìn nhận đúng đắn công – tội cũng như vị thế chính trị của ông trong lịch sử Liên Xô.
Mọi người đều biết, trong bản báo cáo bí mật tại Hội nghị lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Liên Xô do Khrushchev trình bày, Stalin đã bị chỉ trích là một tên đồ tể, kẻ hành quyết điên loạn. Cũng từ khoảnh khắc đó, việc đánh giá các nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô trở nên hỗn loạn, việc không có ti��u chuẩn thống nhất đã gây ra sự hỗn loạn về tư tưởng.
Yanaev đưa ra chủ đề này vào thời điểm hiện tại còn mang một ám chỉ quan trọng hơn: Đảng Cộng sản Liên Xô sẽ không tiếp tục lún sâu vào con đường sai lầm của cái gọi là cải cách chính trị dân chủ công khai mà Gorbachev đã khởi xướng. Họ sẽ xác lập vị thế hợp pháp duy nhất của Đảng Cộng sản Liên Xô trong việc thống trị Liên bang Xô viết. Yanaev muốn răn đe các phe phái dân chủ đang âm mưu "đục nước béo cò" rằng: liệu chúng có thể làm loạn được khi đối mặt với xích sắt của xe tăng không?
"Đánh giá của Gorbachev về Stalin tại Hội nghị lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Liên Xô không nghi ngờ gì là phiến diện. Ông ta đã dùng thủ đoạn vu khống để phủ nhận vị trí xứng đáng của Stalin trong lịch sử. Thực tế, những cáo buộc ông ta đưa ra – rằng Stalin đã dùng tra tấn để ép buộc người vô tội thú tội và hành quyết hàng loạt; rằng Stalin có những chiến lược sai lầm trong Thế chiến thứ hai; rằng ông chịu trách nhiệm phá hoại quan hệ Liên Xô với Nam Tư vào năm 1948; và vấn đề sùng bái cá nhân của ông ta – tất cả đều là những sai lầm bị cường điệu hóa."
"Vị lãnh tụ vĩ đại quả thực đã mắc phải một số sai lầm lịch sử vì những lý do cá nhân. Nhưng điều này không có nghĩa là có thể phủ nhận hoàn toàn công lao của Stalin. Nếu theo lời Khrushchev, thì ông ta giống như bia mộ đen trắng do Neizvestny khắc, công và tội ngang nhau. Nhưng Stalin tuyệt đối không thể chỉ vì một số sai lầm lịch sử mà bị phủ nhận như một nhà lãnh đạo bạo ngược!"
Bài phát biểu của Yanaev đã hoàn toàn lật đổ những phát biểu chắc nịch của các nhà lãnh đạo tiền nhiệm. Quả thực, việc bôi nhọ Stalin trong thời gian dài đã khiến ông hiện lên trong lòng dân chúng với hình ảnh một nhà lãnh đạo không có bất kỳ ưu điểm nào.
"Xin hỏi Khrushchev đã tiếp quản cái gì? Đó là một siêu cường với sức mạnh kinh tế và quân sự đủ sức làm rung chuyển châu Âu! Ấy vậy mà một quốc gia như vậy lại bị hủy hoại trong tay hai kẻ ngu ngốc Brezhnev và Gorbachev! Miệng chúng thì nói Stalin là tội đồ của Liên Xô, nhưng chúng đã để lại gì cho Liên Xô? Lại một đống lộn xộn! Một đống lộn xộn mà toàn dân phải trả giá cho những gì chúng đã làm!"
Bài phát biểu đầy khí thế của Yanaev đã khiến tất cả các đại biểu có mặt đều rấn động. Ánh mắt ông lướt qua từng người trong hội trường, một uy lực mạnh mẽ đè nặng lên mọi người, khiến họ khó thở. Không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào ông, như thể đứng trước mặt họ không phải là Yanaev, mà là Stalin, vị lãnh tụ thép đã nắm giữ quyền lực Xô viết. Yanaev từ từ hít sâu rồi thở ra một hơi:
"Đừng quên, khi Stalin tiếp quản, Liên Xô chỉ là một quốc gia đầy rẫy vết thương, bị phong tỏa tứ phía. Khi ông ấy rời đi, ông ấy đã để lại cho chúng ta một Cộng hòa hùng mạnh đáng ngưỡng mộ!"
Bản dịch này được thực hiện dưới sự bảo hộ bản quyền từ truyen.free.