(Đã dịch) Liên Xô 1991 (Tô Liên 1991) - Chương 25: Hoảng loạn của thế giới tự do
Chính phủ Đức là bên đầu tiên mất bình tĩnh. Thủ tướng Helmut Kohl gần như trở thành "con chim sợ cành cong" khi kế hoạch khuất phục Liên Xô thất bại thảm hại, còn khiến quân đội hoang mang, nảy sinh một nỗi sợ vô hình trước đế chế đỏ. Đặc biệt khi nghe tin Hồng quân chỉ mất chưa đầy bốn tiếng để nghiền nát toàn bộ lực lượng vũ trang một quốc gia, những binh sĩ đóng ở biên giới Đông Đức – Ba Lan đã run sợ đến tê dại.
Moscow không chỉ buông lời đe dọa: nếu NATO tiếp tục can thiệp vào lãnh thổ Liên Xô, họ sẵn sàng biến khủng hoảng Baltic thành phiên bản Khủng hoảng tên lửa Cuba mới. Lúc này, Kohl mới vỡ lẽ: Liên Xô vẫn là một siêu cường hùng mạnh, không phải quốc gia hạng hai chỉ vì những chính sách nhu nhược dưới thời Gorbachev. Chỉ cần một lãnh tụ cứng rắn, dù nội bộ khủng hoảng, họ vẫn đủ sức gây áp lực, thậm chí lấn át phương Tây thêm vài chục năm nữa.
Không thông báo trước với các đồng minh NATO, Đức là quốc gia đầu tiên vội vã đưa ra tuyên bố: *"Hoạt động ở biên giới chỉ là diễn tập quân sự, hoàn toàn phù hợp luật pháp quốc tế. Hy vọng Liên Xô kiềm chế. Về vấn đề Baltic, Đức lấy làm tiếc và mong muốn quan hệ giữa Moscow và Baltic sẽ phát triển hữu nghị."*
Lời phát biểu của Đức chẳng khác nào "đổ dầu vào lửa", càng khiến họ lộ rõ sự yếu thế. Boris Pankin, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Liên Xô, đã có sẵn tuyên bố đáp trả: *"Khủng hoảng Baltic là vấn đề nội bộ của Liên Xô. Không quốc gia nào có quyền can thiệp. Bất kỳ ai vi phạm sẽ bị chủ nghĩa cộng sản trừng phạt – đặc biệt là lũ cướp đã chạy khỏi eo biển Skagerrak trong nhục nhã."*
*"Những con quái vật Siberia này thật đáng sợ! Nhanh, kết nối Nhà Trắng cho tôi!"* – Helmut Kohl run giọng. Ông không muốn Đức trở thành chiến trường đầu tiên giữa NATO và Khối Warsaw.
Ở London, Bộ trưởng Quốc phòng Tom King và Thủ tướng John Major cũng đang khẩn trương bàn cách ứng phó. Hải quân Anh – vốn đang muốn phô trương sức mạnh ở Baltic – đã phải chịu một sự sỉ nhục ê chề dưới tay Liên Xô.
Dư luận Anh phản ứng dữ dội. Đài BBC châm biếm: *"Chính phủ Anh định đuổi bọn cướp Baltic như kẻ chiến thắng, nhưng rốt cuộc lại bị đá ra khỏi vịnh Phần Lan như chó bị đuổi. Tiền thuế của dân rốt cuộc đổ vào đâu?"*
*"Nước Anh đã hai lần bẽ mặt toàn cầu. Nếu lần đầu là do Liên Xô ngang ngược, lần này chính chúng ta đã đưa mặt cho họ tát!"* – John Major giận dữ. Sự kiện này không chỉ tạo cơ hội cho các đối thủ chính trị công kích, mà còn khiến tỷ lệ ủng hộ ông giảm mạnh.
*"Nhưng đây chẳng ph���i là điều tốt sao, thưa Thủ tướng?"* – Tom King lại có thái độ hoàn toàn trái ngược.
*"Tốt?"* – John Major suýt nổi giận, nhưng nhìn vẻ điềm tĩnh của King lại bình tĩnh lại. Là cố vấn chính sách đối ngoại, King có tầm nhìn khác biệt ��� *"Ông nói xem, làm thế nào mà thảm họa này lại có thể biến thành cơ hội được?"*
*"Đã đến lúc đòi ngân sách tái thiết hải quân. Thủ tướng có thể tổ chức họp báo, nhấn mạnh tầm quan trọng của một lực lượng hải quân hùng mạnh. Dưới áp lực của dư luận, Quốc hội sẽ không thể cắt giảm ngân sách quốc phòng. Chúng ta sẽ tăng cường đóng mới các tàu khu trục."* – Tom King gõ nhịp lên bàn, từng câu nói như đóng đinh vào tâm trí.
Là một "diều hâu" trong chính phủ, King tin rằng nước Anh hiện tại không có một hải quân mạnh, chẳng khác nào một con đại bàng gãy cánh. Sau Thế chiến II, hải quân Anh tuột dốc không phanh, và ngân sách eo hẹp đã khiến các kế hoạch đóng tàu liên tục bị trì hoãn.
*"Thôi được, đó cũng là một cách giải quyết vậy."* – John Major thở dài – *"Ông tự hỏi không biết các đồng minh Pháp giờ ra sao. Liệu sau sự kiện này, họ có còn gắn bó với NATO hay không?"*
*"Yên tâm đi, thưa Thủ tướng."* – King tự tin – *"Dù Pháp tỏ ra lạnh nhạt với vai trò lãnh đạo của Mỹ, nhưng trong vấn đề Liên Xô, họ vẫn là đồng minh cùng chiến tuyến. Không ai muốn có một người láng giềng nguy hiểm như con gấu dữ phương Bắc."*
Người Pháp không tỏ ra bận tâm nhiều như Anh. Họ thầm cười trước vẻ mặt ủ rũ của Đức và Anh. Từ thời de Gaulle, Pháp luôn mơ khôi phục vinh quang thời Napoleon, trở thành lãnh đạo châu Âu. Nhưng đến nay, ngoài những khẩu hiệu rỗng tuếch, Pháp chẳng đạt được gì đáng kể. Anh và Mỹ liên minh chặt chẽ, còn Pháp – dù hòa hoãn với cựu thù là Đức – vẫn ngấm ngầm khinh thường "kẻ mới nổi" này.
Có lẽ vì Pháp chỉ hành động chiếu lệ, nên Moscow cũng "miệng lưỡi nhẹ nhàng", không nhắc đến Công xã Paris – cuộc cách mạng cộng sản đầu tiên, mà chỉ hy vọng Pháp "nhận thức đúng đắn tình hình, tránh những hành động thiếu lý trí, và mở rộng hợp tác song phương vượt ngoài đối đầu ý thức hệ".
Trong ngôn ngữ ngoại giao, những lời lẽ mở đầu thường không quá quan trọng. Điểm then chốt nằm ở cụm từ "hợp tác sâu rộng" – một tín hiệu nguy hiểm đủ khiến Mỹ phải dựng tóc gáy.
*"Liên Xô muốn lôi kéo Pháp? Không thể nào! Chính sách đối ngoại của họ là 'gieo rắc chủ nghĩa cộng sản khắp châu Âu'. Từ thời de Gaulle, chống cộng là quốc sách của Pháp."* – Tổng thống Bush tỏ ra không hài lòng với báo cáo của cố vấn.
*"Không hẳn, thưa Tổng thống."* – Scowcroft nóng lòng giải thích – *"François Mitterrand chống chủ nghĩa de Gaulle, chống dân tộc cực đoan. Việc ông ta thân với Liên Xô không phải là không thể xảy ra. Chúng ta phải dập tắt ngay mầm mống này. Thực tế, chúng ta cần để các đồng minh châu Âu gây sức ép thêm lần nữa. Tôi đoán Liên Xô đã dốc hết bài, sự cứng rắn hiện tại chỉ là 'cố hết sức bình sinh' mà thôi."*
*"Đủ rồi, Scowcroft!"* – Bush đột ngột nổi giận – *"Ta không cần ngươi dạy ta về ngoại giao! CIA vừa báo tin: các giếng phóng tên lửa đạn đạo của Liên Xô đang được kích hoạt. Nếu đồng minh đối đầu trực tiếp, cả thế giới sẽ phải trả giá!"*
Yanayev quả thực đã ra lệnh kích hoạt các giếng phóng tên lửa – nhưng đó chỉ là một màn kịch nhằm đe dọa phương Tây. Ngay khi biết tin, Tổng thống Bush lập tức chùn bước, nhận ra sự việc đã vượt tầm kiểm soát, có thể dẫn đến Thế chiến III.
*"Hãy kết nối với Moscow và các đồng minh châu Âu. Đã đến lúc chúng ta cần ngồi vào bàn đàm phán."* – Bush thở dài, khuôn mặt tái nhợt, như đã già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.
Bạn đang đọc tác phẩm này tại truyen.free, nơi mang đến những câu chuyện hấp dẫn.