(Đã dịch) Long Phù - Chương 1931: Mặt đối mặt (2)
Trong lúc Thiên Đế đang chăm chú quan sát, từng tầng ánh sáng đột ngột bùng nổ quanh thân hắn. Bất Hủ Chi Lực cuồn cuộn, ẩn chứa hơi thở vĩnh hằng bất biến, dường như không kiếp số nào có thể lay chuyển hay thay đổi được.
Cổ Đạo Tiên sửng sốt: – Cái gì? Ngươi vậy mà đã đột phá đến cảnh giới Vĩnh Bất Hủ sao? Thực lực của ngươi đã vượt qua bình c���nh rồi!
Thiên Đế vô cùng vui mừng. Hắn không còn xưng 'trẫm' nữa, thay vào đó là 'ta'. – Đúng vậy. Ta còn phải cảm ơn ngươi nữa là đằng khác. Nếu không phải ngươi đã đến, cho ta thấy được bản chất của tầng thứ chín Vô Bất Hủ thông qua cơ thể ngươi, thì ta đã không thể trực tiếp đạt tới cảnh giới Vĩnh Bất Hủ tầng thứ tám rồi.
Cổ Đạo Tiên biến sắc. Hắn cảm nhận được thực lực của Thiên Đế đã có sự thay đổi mang tính bản chất, nghiêng trời lệch đất. Lồng giam kia vậy mà lại có sức mạnh cướp đoạt mọi thứ từ hắn ta.
Thiên Đế nói: – Đáng lẽ, ta phải mất thêm rất nhiều năm tháng nữa mới có thể thăng cấp đến cảnh giới này, để có thể hoàn toàn chống lại Cổ Trần Sa. Nhưng bây giờ, nhờ sự giúp đỡ của ngươi, ta đã trực tiếp đột phá. Tên Cổ Trần Sa kia vẫn luôn áp chế ta. Ta tranh đấu với hắn, nhưng khắp nơi đều tiềm ẩn hiểm nguy. Thế nhưng, tên này lại quá đắn đo, kiêng dè, nhiều lần không dám hạ sát thủ, nhờ đó mà cuối cùng ta mới tu luyện thành công đạt tới Vĩnh Bất Hủ. Nếu hắn có thể độc ác hơn một chút từ sớm, thì có lẽ bây giờ hắn đã là người thống trị thiên địa này rồi.
Đúng lúc này, một giọng nói truyền tới: – Vậy sao?
Cùng lúc đó, một người chợt xuất hiện, cứ thế mà bước vào Thiên Đình, tự nhiên như thể đang bước vào sân nhà mình.
Người này chính là Cổ Trần Sa. Hắn hiện thân, ánh mắt dừng lại trên người Thiên Đế. – Chúc mừng, chúc mừng. Ngươi vậy mà cũng bước vào cảnh giới Vĩnh Bất Hủ, Bất Hủ tầng thứ tám. Bây giờ ngươi đã có thể ngồi ngang hàng với ta, yên ổn ngồi trên Thiên Đế Đại Vị rồi nhỉ?
Dưới Bình Thiên Quan, khuôn mặt Thiên Đế ẩn hiện. – Cổ Trần Sa, cuối cùng ngươi cũng đã đến đây. – Ngươi đến đây vì muốn có được bí mật trên người Cổ Đạo Tiên, phải không?
Cổ Trần Sa đối diện với Thiên Đế, hắn không hề có động tác hay ý định tấn công. – Dù sao thì Cổ Đạo Tiên vẫn còn chút tác dụng, làm mồi nhử để dụ dỗ một phần ý chí của thứ đáng sợ kia. – Quả thực, ý chí này có giá trị nghiên cứu rất lớn đối với ta. Dĩ nhiên, đối với ngươi, giá tr�� nghiên cứu này lại càng lớn hơn nhiều. Nếu vừa rồi ta ra tay can thiệp vào quá trình tìm hiểu của ngươi, ngươi hoàn toàn không thể thăng cấp lên cảnh giới Vĩnh Bất Hủ. Thế nhưng ta đã không làm vậy, ngươi đoán xem vì sao?
Thiên Đế nói: – Bởi vì ngươi hoàn toàn không ngăn cản được. – Cổ Trần Sa, thật ra, thực lực của ngươi cũng chẳng kinh khủng như ta vẫn tưởng. Ta đã đạt tới cảnh giới Vĩnh Bất Hủ nên đã đoán được thực lực hiện tại của ngươi rồi. Hơn nữa, ta có khả năng hủy diệt cả Vĩnh Giới của ngươi, giết chết nữ nhân của ngươi. Thật ra, ngươi vẫn luôn ném chuột sợ vỡ bình, chẳng qua là không dám ra tay mà thôi.
Cổ Trần Sa lắc đầu: – Thiên Đế à Thiên Đế. Ta cứ nghĩ ngươi tu luyện tới được tầng thứ tám, cảnh giới Vĩnh Bất Hủ thì ít nhiều gì cũng phải có chút thay đổi chứ. Xem ra, ta sai rồi. Tu vi của ngươi càng mạnh mẽ, thì ngược lại, ngươi lại càng ngoan cố. Thật sự hết cách rồi. Xem ra, cho dù tu vi của ta có nâng cao đến đâu, vẫn còn có một số việc không thể thuận theo ý mình được. – Ta không trấn áp ngươi, hơn nữa còn cho ngươi xây dựng Thiên Đình, đó là bởi vì thứ nhất, quan hệ giữa ngươi và ta không hề đơn giản. Thứ hai, ta có thể tiếp nhận ngươi, bởi vì đạo của ta không phải là đạo tiêu diệt sự đối lập, mà là đạo của sự tự do, thứ mà mỗi người đều có thể đạt được. Mỗi người đều có thể sống tự do tự tại, không bị ràng buộc, không can thiệp vào chuyện riêng của nhau, sống tốt đẹp mà không có bất kỳ nhân quả hay duyên phận nào, thậm chí không có bất kỳ dây dưa vướng bận nào. Cho nên, ta và ngươi không có mâu thuẫn, ta cũng không muốn tiêu diệt ngươi. Thứ ba, tu vi của ngươi cũng xem như không tệ. Nếu ngươi tu luyện Vô Long Tâm Pháp, ngươi và ta đồng tâm hiệp lực, trái lại có thể đối phó một phần sức mạnh mà thứ đáng sợ kia sinh ra. Đáng tiếc thay, thật đáng tiếc.
Thiên Đế xua tay: – Cổ Trần Sa, ngươi đúng là quá ngây thơ rồi. – Ngươi thật sự nghĩ mình có thể kiểm soát được mọi thứ sao? Từ lúc ngươi đạt được Tế Thiên Phù Chiếu, ngươi liên tục thuận buồm xuôi gió, chưa từng vấp phải bất kỳ trắc tr��� nào. Nhưng ngươi hãy suy nghĩ lại xem, ngươi đạt được Tế Thiên Phù Chiếu bằng cách nào, chẳng lẽ là dựa vào sức mạnh bản thân mình sao?
Cổ Trần Sa nói: – Ngươi cũng không cần phải nói như vậy. – Một ngày nào đó, chúng ta sẽ nói rõ mọi chuyện trong quá khứ, nhưng hôm nay thì chỉ bàn chuyện của hôm nay thôi. Một ngày nào đó, ngươi sẽ phải hối hận. Ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, để ta mang Cổ Đạo Tiên này đi.
Thiên Đế cười ha hả: – Ha ha ha... Cổ Trần Sa, ngươi chỉ phái một hóa thân nhỏ bé tới đây, vậy mà dám cả gan mang vật thí nghiệm ta đã bắt đi ngay trong Thiên Đình này của ta sao? Đừng quên, bây giờ ngươi đã ở Bất Hủ tầng thứ tám, cảnh giới Vĩnh Bất Hủ. Mà ta cũng vừa đạt tới Bất Hủ tầng thứ tám. Nếu ngươi thúc giục Vĩnh Giới Chi Lực, dốc hết sức tấn công Thiên Đình và Nhân Gian Giới của ta, thì cũng phải mất rất lâu mới có thể phân được thắng bại. Bây giờ ngươi chỉ là một hóa thân, thế nhưng lại dám ngang ngược càn quấy đến vậy sao? Đã như vậy, ta sẽ bắt luôn hóa thân này của ngươi, giam ngươi cùng Cổ Đạo Tiên, à không, là Cổ Ngu Kiếm lại một chỗ. Đồng thời, ta sẽ để Cổ Ngu Kiếm cắn nuốt ngươi, bồi bổ cho hắn ta.
Toàn bộ nội dung này do truyen.free biên tập, giữ nguyên bản quyền cho tác giả.