Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Long Phù - Chương 1932: Qua lại tự nhiên (1)

- Tù giam!

Thiên Đế ra tay. Chiếc lồng đang giam giữ Cổ Đạo Tiên liền hạ xuống.

Đùng đùng!

Lao tù phát ra ánh sáng chói lóa, bao phủ lấy hóa thân này của Cổ Trần Sa vào trong. Sau đó, nó hòng nhốt hắn chung một chỗ với Cổ Đạo Tiên.

Thiên Đế nở nụ cười.

- Cổ Ngu Kiếm, hiện ta giam giữ ngươi và hóa thân này của Cổ Trần Sa cùng một nơi. Muốn sống sót rất đơn giản thôi. Ngươi chỉ cần cắn nuốt hóa thân của Cổ Trần Sa, tu vi của ngươi sẽ càng tiến xa hơn nữa. Biết đâu, ngươi còn có thể đột phá lồng giam mà thoát ra.

Thiên Đế giam giữ hóa thân của Cổ Trần Sa và Cổ Đạo Tiên vào cùng một nhà giam, để hai kẻ chúng tự tàn sát lẫn nhau, hắn chỉ việc ngồi yên hưởng lợi của ngư ông mà thôi.

Dù cho hiện tại hắn đang giam cầm Cổ Đạo Tiên, nhưng nếu muốn luyện hóa hay giết chết Cổ Đạo Tiên, hắn sẽ phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể thành công. Thậm chí, nếu bị thứ đáng sợ trong cơ thể Cổ Đạo Tiên phản công, rất có khả năng hắn sẽ phải chịu tổn thương cực lớn.

Hắn vô cùng kiêng dè đốm đen bí ẩn bên trong cơ thể Cổ Đạo Tiên. Bởi vậy, hắn để phân thân này của Cổ Trần Sa đi đối đầu trực diện, thử dò xét tình hình.

Phân thân của Cổ Trần Sa tiến vào trong lao tù. Ngược lại, hắn gật đầu nói:

- Thiên Đế, lao tù này của ngươi căn bản không thể giam giữ ta. Nhưng nếu ngươi đã để ta bước vào đây, vậy ta cũng sẽ tương kế tựu kế mà luyện hóa tên Cổ Đạo Tiên này. Tuy nhiên, ngươi đặt cho Cổ Đạo Tiên này cái tên Cổ Ngu Kiếm, ta lại thấy chẳng ra sao. Chữ Ngu vốn không mang nghĩa xấu. Chẳng phải có câu "đại trí giả ngu" sao? Tên này đáng lẽ nên gọi là Cổ Xuẩn Kiếm mới phải. Tuy chữ "ngu" và "xuẩn" có thể ghép thành một từ, nhưng "ngu" lại không nhất định là "ngu xuẩn".

Cổ Đạo Tiên giận tím mặt:

- Cổ Trần Sa, ngươi lại dám sỉ nhục ta đến vậy.

- Thiên Đế nói không sai, đây chính là cơ hội của ta. Dù cho hiện tại ta đang bị Thiên Đế giam cầm, nhưng hắn cũng không làm gì được ta cả. Nếu ta cắn nuốt tên hóa thân của ngươi, thực lực sẽ tăng lên rất nhiều, có thể đảo khách thành chủ.

Cổ Trần Sa vẫn nhàn nhã như trước:

- Vậy sao?

- Cổ Xuẩn Kiếm, ngươi quả thật quá ngu ngốc. Ngươi dại dột đến mức ta cũng không biết phải nói gì nữa. Nếu đã vậy, ta sẽ cho ngươi biết ngươi ngu xuẩn ở đâu.

Trong lúc nói chuyện, bàn tay của Cổ Trần Sa mở ra.

Ngay lập tức, Văn Minh Trường Hà lưu chuyển trong lòng bàn tay hắn. Vô cùng vô tận, hằng hà sa số Văn Minh tức khắc hiển hiện trong lòng bàn tay hắn, dường như hắn chính là kẻ khai sáng vạn Văn Minh, và tất cả đều lấy hắn làm cội nguồn.

Dòng Văn Minh này lưu chuyển trong lòng bàn tay, từ từ bay ra ngoài, rồi lập tức lan tỏa khắp nơi.

Thịch thịch thịch.

Trái tim của Cổ Đạo Tiên đập dữ dội.

Trái tim hắn không tự chủ được mà đập nhanh. Khi Văn Minh trong bàn tay Cổ Trần Sa càng lan rộng, trái tim Cổ Đạo Tiên dường như không còn nghe theo lệnh của chính hắn, mà muốn bay ra khỏi lồng ngực. Tinh thần và suy nghĩ của hắn đã tách rời nhau. Một bản chất nào đó ẩn sâu trong tâm hồn hắn khao khát hướng tới sự tự do, trong khi suy nghĩ của hắn lại xơ cứng và ngoan cố.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Ta không thể cử động được nữa."

Cổ Đạo Tiên hốt hoảng, bởi lẽ hắn phát hiện cơ thể mình, ngay cả bản chất tinh thần, hay thậm chí một thứ nào đó, đều đã hoàn toàn không tuân theo lệnh của hắn. Đừng nói đến việc tấn công, thậm chí hắn còn không thể động đậy dù chỉ là một đầu ngón tay.

Bàn tay Cổ Trần Sa mở ra, hắn nói một cách chậm rãi:

- Đây chính là điều ngươi không thể hiểu được. Ngươi căn bản không thể khống chế bản chất tinh thần, cũng không thể hàng phục nội tâm của chính mình. Trời cao không tính là cao, lòng người mới là cảnh giới cao nhất. Muốn thu phục lòng người còn khó khăn hơn cả thu phục Thiên Đạo. Trong đó, thu phục lòng người khác thì dễ, thu phục lòng mình mới thực sự khó.

- Sâu thẳm trong nội tâm ngươi không muốn bị kìm hãm, không muốn bị tác động, mà khát vọng đạt được sự tự do tự tại lớn lao. Đây là nó chủ động đầu hàng ta, bản tâm của ngươi đã bán đứng ngươi. Nói cách khác, bản tâm của ngươi cũng hướng tới tự do, chỉ cần cho nó một cơ hội để tìm tự do, nó nhất định sẽ không từ bỏ. Hoặc là nói, nội tâm khao khát thân cận ta mới thật sự là chính ngươi, còn kẻ đang nói chuyện đây lại là một ngươi giả.

Cổ Đạo Tiên nghiến răng nghiến lợi.

- Nói chuyện vớ vẩn. Ta sẽ không tin ngươi đâu!

- Liều vậy!

Ầm ầm!

Trong cơ thể hắn bắt đầu dâng lên một cỗ lực lượng không thể lý giải. Đốm đen kia trong cơ thể hắn lại kích hoạt, vậy mà có thể mạnh mẽ áp chế bản tâm của hắn.

Sau đó, cơ thể hắn thu nhỏ lại, vươn móng tay cào về phía mặt Cổ Trần Sa.

- Cổ Trần Sa, chịu chết đi.

Chứng kiến cảnh này, Cổ Trần Sa nói:

- Không tệ, không tệ.

- Trong ngươi chính là ý chí của thứ đáng sợ kia, mà thứ đó ngược lại thật sự có chút bản lĩnh, rất có thể sẽ đạt tới cảnh giới Vô Bất Hủ. Điều đáng tiếc là vẫn còn kém một chút. Nếu thứ đáng sợ này ngưng tụ thành hình hoàn toàn, vậy nó nhất định sẽ là tầng thứ chín, cảnh giới Vô Bất Hủ. Nhưng hiện tại nó vẫn chưa đạt tới cảnh giới này. Mà ta cũng gần như đã tìm hiểu ra bí mật của Vô Bất Hủ. Thiên Đế, ngươi có biết tại sao ta lại để ngươi tìm hiểu được Vô Bất Hủ không? Bởi vì ta đã thấy được Vô Bất Hủ. Cho dù ngươi có tu luyện thành công Vô Bất Hủ thì thật ra ngươi vẫn nằm trong sự khống chế của ta.

Lúc này, móng tay Cổ Đạo Tiên đã sắp chạm đến mặt Cổ Trần Sa.

Nhưng Cổ Trần Sa lại đột nhiên biến mất, khiến Cổ Đạo Tiên vồ hụt vào khoảng không.

Sau đó, Cổ Trần Sa xuất hiện ở sau lưng Cổ Đạo Tiên. Hắn khoanh chân ngồi ngay ngắn giữa không trung, bên dưới hắn là một con Cự Long. Con Cự Long này không phải rồng sống, mà là một Văn Minh Chi Long được tạo thành từ vô số Văn Minh. Mỗi mảnh vảy trên thân Cự Long đều là một Văn Minh, mênh mông cuồn cuộn tựa sử thi. Những Văn Minh này tập hợp lại, hóa thành một con Cự Long. Cự Long bay lượn tuần tra giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, tìm kiếm tự do, tìm kiếm cơ hội, tìm kiếm sự siêu thoát.

Sau đó, hai tay Cổ Trần Sa kết thành một Ấn Quyết. Chính giữa Ấn Quyết này trống rỗng, không có bất kỳ thứ gì tồn tại, chẳng thấy hư không, chẳng thấy quá khứ, hiện tại, tương lai, nhân quả, duyên phận, lòng người, càng không thấy thiên địa vạn giới.

Tất cả đều là hư vô.

Bản quyền dịch thuật của nội dung này được bảo hộ bởi truyen.free, rất mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free