(Đã dịch) Đái Cá Thương Khố Hồi Nguyên Thủy - Chương 6: Cửa hang ban đêm
Lăng Phong tất nhiên nhận thấy phản ứng của mọi người, nhưng hắn chỉ lặng lẽ không nói ra, vẫn cứ thản nhiên làm việc của mình.
Đây là món ăn mặn duy nhất hắn được tiếp xúc suốt một tháng qua kể từ khi đến thế giới này, khiến Lăng Phong trân trọng lạ thường.
Sau khi mọi người trở lại sơn động, Lăng Phong vẫn quay lại bên mấy miếng thịt thỏ rừng nướng của mình.
Ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, Lăng Phong không khỏi ngẩn ngơ.
"Chảy bay thẳng xuống dưới ba ngàn thước, ngỡ là Ngân Hà rơi chín tầng trời." Chắc hẳn ý thơ là như vậy!
Chỉ thấy, những ngôi sao trên bầu trời đêm không ngừng lấp lánh, tựa như những người thân yêu ở quê nhà đang vẫy tay chào Lăng Phong dưới vòm trời này.
Lăng Phong thừa nhận, hắn đang chìm trong đau khổ.
Đây là lần đầu tiên sau quãng thời gian dài hắn đặt chân đến nơi này.
Cũng may, thế giới cũ kia đã chẳng còn ai hay vật gì để hắn phải nhớ nhung, mọi đau khổ chẳng qua chỉ bắt nguồn từ sự cô độc mà thôi.
Khẽ lau giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, Lăng Phong nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, rồi xích lại gần đống lửa, cho thêm ít củi khô.
Tối nay hẳn là không có mưa.
Lăng Phong lấy ra một ít cỏ khô mà Nhị Oa, Tam Oa, Tứ Oa đã nhặt về, đặt vào vị trí cách đống lửa vài mét.
Nơi ấy trùng hợp là chỗ tảng đá xanh hắn từng ngồi vào ngày đầu tiên ra đây. Tối nay, nó lại dự định bầu bạn cùng hắn trong giấc ngủ.
Nằm trên cỏ khô, ngước nhìn những vì sao trên trời, Lăng Phong không khỏi nhớ tới bài thơ « Phố xá trên trời » của Quách Mạt Nhược.
Xa xa đèn đường sáng rõ, Thật giống như lóe vô số minh tinh. Trên trời minh tinh hiện, Thật giống như đốt vô số đèn đường. Ta nghĩ cái kia không trung mịt mờ, Nhất định có mỹ lệ phố xá. Phố xá ấy bày bán bao nhiêu vật phẩm, Nhất định là trên đời không có hiếm quý. Ngươi xem, cái kia nhàn nhạt thiên hà, Nhất định là rộng lớn không rõ. Cái kia cách đến sông Ngưu Lang Chức Nữ, Định có thể cưỡi Ngưu nhi qua lại. Ta nghĩ bọn họ giờ khắc này, Nhất định ở nhàn tản dạo chơi trên đường trời. Không tin, mời xem cái kia vệt sao băng, Là bọn hắn xách theo đèn lồng ở đi.
Những vì sao trên bầu trời này, chắc hẳn chính là phố xá trong mắt Quách tiên sinh đây mà!
"Thôi, không nghĩ nữa." Lăng Phong khẽ cười tự giễu.
Hắn thì có tài đức gì mà dám mơ những giấc mộng viển vông kia, thà sống khỏe mạnh, cố gắng một phen ở thế giới này thì hơn.
Nghĩ vậy, nhưng Lăng Phong lại sao cũng không tài nào ngủ được.
Trên trời sao, dưới đất lửa, xa xa dòng sông, gần bên mình.
Đây là một bức tranh hài hòa đến nhường nào!
Đáng tiếc, những tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót vang vọng trong đêm tối đã phá tan tất cả.
Lăng Phong không khỏi có chút lo lắng cho sự an toàn của mình.
May mắn thay, hắn ở rất gần cửa hang, phía trước lại c�� một đống lửa lớn đang cháy bập bùng để ngăn cản, thú dữ chắc hẳn sẽ không dám đến gần.
Nghĩ đến khả năng đống lửa sẽ tắt vào ban đêm, Lăng Phong kéo đống cỏ khô đang trải dưới đất lại gần thêm một chút, như vậy sẽ dễ dàng thêm củi vào lửa hơn.
Số củi khô Lăng Phong kiếm được lúc này đã chuẩn bị sẵn một đống lớn để ngay cạnh tay.
"Lần này dù sao cũng không có sơ hở nào rồi chứ! Ha ha, thật bội phục sự thông minh của mình." Lăng Phong khẽ cười một tiếng, thuận thế ngả lưng xuống đống cỏ khô đã được trải sẵn.
Trước đó, vì ở gần đống lửa nên không cảm thấy cái lạnh ban đêm. Lúc này, Lăng Phong nằm trên cỏ khô, một luồng gió thổi qua, cảm thấy khắp người đều lạnh buốt.
Cũng chính vào lúc này, tiếng thú gầm gừ từ xa vọng đến.
Lăng Phong càng thêm sợ hãi, nhưng lại không muốn quay vào hang. Tất nhiên, nguyên nhân chính có lẽ là không khí trong sơn động thật sự quá hôi thối, khiến hắn không sao muốn quay lại.
Đúng vào lúc Lăng Phong đang giằng xé nội tâm, một bóng người đứng bên cửa hang, nhờ ánh trăng, lặng lẽ nhìn Lăng Phong đang nằm trên cỏ khô.
"Này, đắp cái này lên đi!"
Tiếng nói của lão nhân khiến Lăng Phong đang trong mớ bòng bong suy nghĩ giật bắn người.
"A! Ai."
Khi nhận ra đó là lão nhân từng cầu nguyện cho mình lúc hắn ăn nhầm trái cây độc, Lăng Phong không khỏi nhẹ nhõm thở phào.
"Ngươi mới vừa rồi nói cái gì?" Lăng Phong hỏi.
"Ta mang cho ngươi vài thứ, ngươi đắp nó lên đi." Lão nhân có lẽ là muốn nói vậy, rồi đưa tấm da thú trong tay ra.
Ánh trăng không quá sáng, không thể nhìn rõ tấm da thú thế nào. Khi Lăng Phong nhận lấy tấm da thú, lúc này mới cảm giác nó hơi dính tay.
Lúc này Lăng Phong hiểu ra, lão nhân đưa tới có lẽ là hai tấm da thỏ rừng mới nhất cùng một ít da thú còn sót lại từ trước.
Nghĩ đến lão nhân đến tận nửa đêm còn mang đồ cho mình, Lăng Phong không khỏi lại một lần cảm động.
Khi lão nhân quay người trở vào sơn động, Lăng Phong đi tới bên cạnh đống lửa.
Tấm da thú này hiện giờ, nửa phút là có thể dẫn dụ thú dữ trong núi tới.
Không tin ngươi cứ nghe xem, cả thế giới dường như đã bị động vật chiếm đóng, khắp nơi đều vọng lại tiếng kêu cứu của kẻ yếu.
Lại phối hợp thêm tiếng nước chảy từ xa, thật đúng là một khúc nhạc hiếm có.
Khi Lăng Phong nướng khô tấm da thú, mặt trăng đã lên tới đỉnh đầu.
Khúc nhạc này không gọi « Cao Sơn Lưu Thủy », còn gọi là gì thì Lăng Phong không nói được.
Đêm khuya, những loài động vật từ xa cuối cùng cũng ngừng nghỉ.
Cho đống lửa lại thêm một ít củi, Lăng Phong đắp tấm da thú lên người, ngủ thật say.
"Tỉnh tỉnh."
Đã qua nửa đêm, không còn nghe thấy tiếng thú gầm nào. Mãi đến khi tiếng Đại Oa vang lên bên tai, Lăng Phong mới giật mình tỉnh dậy từ giấc mộng.
Xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ, Lăng Phong phát hiện đống lửa mà hắn vất vả nhóm lên hôm qua đã không còn khói nữa.
"Thật uổng công vất vả." Lăng Phong thở dài, cầm một khúc củi, vội vã tiến đến bên đống lửa.
Khúc củi trong tay không ngừng khuấy động, trong đám tro tàn của củi gỗ đã cháy cuối cùng cũng nhìn thấy một vài đốm lửa nhỏ.
"Đại Oa, mau đi kiếm một ít cỏ khô đến đây." Lăng Phong phân phó.
"Hôm nay chúng ta lại làm cái này nữa sao?" Đại Oa nói với vẻ có chút hưng phấn, không rõ thằng bé đang nghĩ đến điều gì.
"Cũng đúng, mà cũng không hẳn. Ngươi đi kiếm điểm cỏ khô đến đây, ta nhóm lửa trước đã." Lăng Phong lại nói.
Lần này, Đại Oa mới ngoan ngoãn chạy sang một bên, mang số cỏ khô còn lại từ hôm qua đến cho Lăng Phong.
"Cái này rốt cuộc có tác dụng gì?" Đại Oa mang cỏ tới nhưng không hề rời đi, mà hỏi lại câu hỏi mấy người đã hỏi hôm qua.
"Tối qua chẳng phải ngươi đã thấy rồi sao, có thể nướng thịt mà."
Lăng Phong vừa nói vừa đặt cỏ khô lên trên đốm lửa nhỏ đang còn trong than.
Ào ào ào!
Nói rồi Lăng Phong thổi mấy hơi vào đốm lửa, cỏ khô liền toát ra khói đặc, rồi bốc cháy.
Có kinh nghiệm từ hôm qua, lần này Lăng Phong không cho quá nhiều củi mà từ từ thêm từng chút một.
Cứ thế, chỉ khi lớp củi khô này cháy hết mới đổ xuống, sau đó lại cho thêm củi.
"Nhìn thấy ta làm gì không?" Sau khi lửa đã cháy bùng, Lăng Phong hỏi Đại Oa đang nhìn chằm chằm mình.
"Không có gì ạ?" Đại Oa nói xong, liền nhanh chóng rời đi.
Lúc này, Lăng Phong mới để ý thấy, trên không trung đã có một vệt sáng đỏ, đó là khúc dạo đầu của mặt trời sắp mọc.
Còn hắn thì sao? Tối qua hắn lại thật sự ngủ ngoài hang cả đêm mà toàn thân không hề hấn gì.
Điều này không khỏi khiến đám người kia kinh ngạc.
Những người đàn ông và phụ nữ trưởng thành, vốn định lên núi hái lượm trái cây, khi một lần nữa đi ngang qua cửa hang, ánh mắt họ liếc về đống củi đang cháy do Lăng Phong nhóm.
Tuy nhiên, vẫn không ai nói gì, họ vẫn cứ làm theo ý mình.
Chỉ là, bắt đầu từ hôm nay, Lăng Phong phát hiện ánh mắt mọi người nhìn hắn có chút thay đổi.
Lăng Phong không thể gọi tên sự thay đổi đó, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng.
Tác phẩm chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free.