(Đã dịch) Mạnh Nhất Vú Em: Bắt Đầu Đánh Dấu 100 Triệu! - Chương 930: Giáo nữ nhi cán bột
Khi các máy làm bánh trứng quán, bánh đậu đỏ, bánh quy, bánh tiêu đã báo hiệu sẵn sàng, Tô Trần cũng đã chuẩn bị xong các loại bột. Anh lấy từng phần bột ra, đặt lên thảm nhào bột đã dán nhãn riêng biệt để tránh nhầm lẫn.
Bánh đậu đỏ, bánh đậu xanh và bánh tiêu đều cần ủ men. Vì vậy, sau khi chuẩn bị xong, Tô Trần đã dùng màng bọc thực phẩm che kín các phần bột này lại, chờ chúng nở ra. Quá trình ủ men cần thời gian, ít nhất 45 phút trở lên.
Riêng bánh trứng quán và bánh quy thì không cần ủ men. Bởi vậy, Tô Trần có thể bắt tay vào làm bánh trứng quán ngay lập tức.
Đoàn Đoàn vẫn luôn ngồi chờ trước máy làm bánh trứng quán. Khi Tô Trần mang khối bột làm bánh trứng quán đến đặt lên thảm nhào bột, cô bé vui vẻ chạy lại gần. Đặt hai bàn tay nhỏ lên bàn đảo, bé vừa tò mò nhìn khối bột trong tay ba, vừa hỏi: "Ba ơi, khối bột này cũng dùng để làm bánh trứng quán sao ạ? Nhưng con thấy nó to lắm, mà bánh trứng quán mình ăn thì mỏng dính à."
Tô Trần đáp: "Lát nữa mình sẽ cán khối bột này thật mỏng, rồi sau đó mới làm bánh trứng quán được. Bánh làm ra cũng sẽ mỏng lắm."
"A, ra là vậy ạ! Còn có thể cán bột nữa. Vậy lát nữa con cũng muốn học ba. Ba có thể mua cho Đoàn Đoàn một bộ dụng cụ làm bếp đơn giản được không ạ? Như thế Đoàn Đoàn cũng có thể chơi cán bột được."
Tô Trần cầm một cây cán bột silicon đưa cho Đoàn Đoàn, nói: "Con cầm cây này chơi đi. Lát nữa ba sẽ cho con một khối bột, rồi con học theo ba cán bột nhé?"
Đoàn Đoàn vui vẻ nói: "Vâng ạ! Nhưng mà ba ơi, con thấp quá, con tuy với tới mặt bàn được nhưng không thể cán bột trên đó được."
Tô Trần vừa cười vừa nói: "Con có thể đi khiêng một cái ghế đẩu nhỏ lại đây, rồi đặt lên đó để cán bột nhé. Ba sẽ cho con khối bột, còn nếu con không mang nổi ghế đẩu, con có thể gọi ông nội giúp con khiêng tới."
Đoàn Đoàn nói: "Thế mà cũng được ạ! Ba thông minh quá! Dạ, vậy giờ con đi gọi ông nội giúp con khiêng cái ghế to hơn chút tới, vì cái ghế đẩu bình thường con dùng thì con thấy cán bột không tiện lắm."
Nói rồi, cô bé Đoàn Đoàn đáng yêu liền lon ton chạy ra khỏi nhà bếp, gọi Tô Hạo Khiêm giúp bé khiêng một cái ghế lớn.
Sau đó, Tô Hạo Khiêm giúp bé tìm và mang đến một cái bàn vuông nhỏ. Cái bàn này kích thước 60x60 cm, khá nặng nên Đoàn Đoàn không thể tự mang được. Tô Hạo Khiêm giúp bé khiêng vào bếp đặt ở vị trí thuận tiện để bé dùng, bởi vì bàn quá nhỏ thì sẽ khó cán bột.
Sau khi Tô Hạo Khiêm khiêng bàn vuông tới xong, Đoàn Đoàn lại đi mang cái ghế đẩu nhỏ của mình tới. Cứ như vậy, bé liền có thể ngồi trên ghế đẩu của mình đ�� cán bột.
Lúc này, Tô Trần cũng đã nhào bột xong xuôi. Anh cắt một khối bột nhỏ đưa cho Đoàn Đoàn, để bé tập cán bột.
Sau đó, anh còn hướng dẫn Đoàn Đoàn cách cán bột.
"Đoàn Đoàn, đầu tiên chúng ta đặt cây cán bột vào giữa khối bột, rồi lăn tới lăn lui. Cứ lăn đi lăn lại như thế là có thể cán mỏng khối bột ra."
Vừa nói, Tô Trần vừa làm mẫu cho Đoàn Đoàn xem.
Đoàn Đoàn nhìn xong thấy mình làm được, liền ngồi xuống, bắt đầu cán khối bột mà Tô Trần đã đặt sẵn trên thảm nhào bột của bé.
Bé cảm thấy thật vui, nhất là có thể tự tay cán bột thành hình dáng mình muốn, thú vị ghê.
"Ba ơi, cái này chơi vui thật! Con cán xong khối bột này rồi, lát nữa có được dùng nó để làm bánh trứng quán không ạ?"
Tô Trần vừa cười vừa nói: "Không được đâu con, vì khối bột của con nhỏ quá, lát nữa khó mà làm bánh trứng quán được."
"À vâng ạ. Vậy con cán xong khối bột này rồi thì có thể làm được gì đây ạ?" Cô bé vẫn muốn khối bột mình tự tay cán ra có thể làm được việc gì đó, như vậy bé mới cảm thấy đặc biệt có thành tựu.
Tô Trần nói: "Lát nữa con có thể dùng khối bột con cán xong này để làm bánh tiêu."
Mặc dù làm bánh tiêu cũng cần ủ men, nhưng bột không ủ men vẫn có thể dùng để làm bánh tiêu, chỉ là mùi vị sẽ không ngon bằng thôi.
Điều đó không quan trọng, vì như vậy có thể giúp Đoàn Đoàn có cảm giác được tham gia, còn ngon hay không ngon thì Đoàn Đoàn sẽ tự quyết định.
Đoàn Đoàn vừa nghe khối bột mình cán xong có thể dùng để làm bánh tiêu, bé liền đặc biệt vui sướng, rồi nói: "Dạ được! Ba ơi, lát nữa con cán xong khối bột này rồi thì dùng để làm bánh tiêu nhé. Cách cán bột cũng giống như ba vừa dạy con phải không ạ?"
Tô Trần nói: "Đúng vậy, cũng là cán nó thành một tấm vỏ bánh thật mỏng. Lát nữa ba sẽ dạy con làm bánh tiêu thế nào."
"Oa! Ba còn muốn dạy con làm bánh tiêu nữa, thích quá!" Đoàn Đoàn đặc biệt vui vẻ.
Tô Trần cũng bắt đầu cán khối bột lớn trong tay mình. Khối bột lớn như vậy, nếu cán một lần sẽ không tiện lắm, nên Tô Trần chia nó làm sáu phần. Vì đây là bốn cân bột lớn, chia thành sáu phần để cán sẽ rất thuận tiện.
Mỗi phần, Tô Trần đều cán thành một tấm vỏ bánh lớn hình chữ nhật.
Vì làm bánh trứng quán, cần phải cuộn bột thành nhiều lớp. Cứ như vậy, khi cho vào chiên trong chảo, phần giữa bánh mới nổi phồng lên, sau đó mới tiện rót hỗn hợp trứng gà vào bên trong bánh.
Sau khi cán xong các tấm bột, Tô Trần bắt đầu cuộn chúng lại từ phía cạnh dài nhất của hình chữ nhật, cuộn thành một dải dài. Sau đó, anh dùng dao cắt bột cắt thành từng khúc.
Tiếp đó, anh ấn dẹt một khúc bột, ép kín hai đầu, rồi dùng cây cán bột cán thành một tấm vỏ bánh lớn hình tròn.
Để cán bột thành hình tròn đòi hỏi một chút kỹ thuật, vì người bình thường thường sẽ cán ra hình dáng không đều đặn.
Tô Trần thì có kỹ thuật trong lĩnh vực này, nên anh rất nhanh đã cán xong phần bột này thành một tấm vỏ bánh lớn hình tròn.
Cứ thế, anh làm từng phần một, cán ra từng tấm vỏ bánh lớn.
Sau khi làm xong năm tấm vỏ bánh lớn, Tô Trần liền tạm dừng không làm tiếp nữa, bởi vì thảm nhào bột lúc này đã đầy những tấm bánh, cần phải chiên chúng trước đã rồi mới làm tiếp các phần còn lại.
Nếu không thì trên thảm nhào bột sẽ không còn chỗ để đặt các tấm bánh khác.
Lúc này, Đoàn Đoàn cũng đã cán khối bột của mình thành một cái bánh, có điều bé cán ra một cái bánh với hình dáng không xác định.
Bé nhìn thấy Tô Trần đang nhìn về phía mình, liền lè lưỡi, rồi nói: "Ba ơi, cái bánh con cán ra xấu quá, không đẹp bằng cái bánh tròn ba cán."
"Không sao đâu con, ba thấy không xấu chút nào, trông đẹp lắm. Lát nữa chiên bánh tiêu lên cũng sẽ trông rất đẹp." Tô Trần nói.
Đoàn Đoàn chớp mắt hỏi: "Thật không ạ?"
"Đương nhiên rồi! Lát nữa chiên cái này thành bánh tiêu, con nhìn là biết ngay."
"Dạ được, vậy con mong chờ lắm ạ! Ba ơi, ba đã cán xong các tấm bánh rồi, có phải sắp bắt đầu làm bánh trứng quán rồi không ạ?"
Bản văn này đã được truyen.free biên tập tỉ mỉ, trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.