(Đã dịch) Mặt Đất Tối Cường Nam Nhân: Từ Bày Hàng Vỉa Hè Bắt Đầu - Chương 246: Ngươi không được qua đây a
"Trần Vũ, con mắt trừng lớn như vậy làm gì? Cái tôi cần là ánh mắt, ánh mắt đó, cậu hiểu không?"
"Còn có cậu nữa Oana, ánh mắt gì thế này? Đoạn này đáng lẽ phải lo lắng, không phải để cậu sùng bái!"
"Cậu với tên cảnh sát này không phải một cặp! Đừng có bày trò diễn thêm nữa!"
Đạo diễn Bức mặt mày đen sầm, nói đến khô cả họng.
Mẹ kiếp, đáng lẽ ra đ�� không nên thỏa hiệp với giới tư bản để quay cái bộ phim thương mại lớn này.
Toàn nhồi nhét mấy thứ vớ vẩn gì đâu không.
Những diễn viên khác đồng cảm nhìn hai người, nhất là những người từng bị mắng, lại càng đồng cảm sâu sắc.
Trần Vũ mặt lúc xanh lúc tái, muốn mở miệng phản bác lại không còn sức lực.
Bên cạnh Oana cũng ngượng đến đỏ bừng cả mặt, đứng tại chỗ có chút lúng túng không biết làm gì.
Khó khăn lắm mới được đi cửa sau vào đoàn làm phim của đạo diễn Bức, vốn tưởng cứ diễn qua loa là được, không ngờ đạo diễn Bức lại còn khó chiều đến thế.
"Phụt..."
Trường quay yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười.
Nhân viên đoàn làm phim ngước mắt nhìn lên, thấy anh chàng đẹp trai đóng vai sát thủ lúc này đang cười đến vui vẻ ra mặt.
Lập tức, một cảm giác kính nể tự nhiên dâng lên.
Đúng là gan dạ mà, dám cười tươi rói như vậy ngay trước mặt đạo diễn Bức.
Đạo diễn Bức mặt không cảm xúc nhìn Triệu Ngôn.
"Đạo diễn, tôi xin lỗi. Tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp, bình thường sẽ không cười phá cảnh, trừ khi không thể nhịn được nữa."
Triệu Ngôn có chút xấu hổ mở miệng nói.
"..."
Trần Vũ và Oana trừng mắt nhìn chằm chằm Triệu Ngôn, như muốn dùng ánh mắt thiêu sống cậu ta.
"Hừ, lần cuối cùng tôi cho các người một cơ hội, nếu vẫn không được thì biến đi!"
Đạo diễn Bức lạnh lùng nói xong, liền ra hiệu nhân viên đoàn làm phim ai vào vị trí nấy, bắt đầu quay.
Trần Vũ ngẫm nghĩ một lát, vẻ mặt kiên định nói: "Tôi nói cho cậu biết, có tôi ở đây thì cậu đừng hòng đụng đến một sợi tóc của cô ấy!"
Thấy đạo diễn Bức không tạm dừng, hắn trong lòng vui vẻ, nhẹ nhàng thở ra.
Khóe môi Triệu Ngôn nhếch lên một nụ cười quỷ dị, ánh mắt lãnh đạm, toàn thân tản ra sát khí khát máu điên cuồng.
"Ồ, đã cậu nóng lòng đến thế, vậy cứ làm thịt cậu trước đã."
Vừa thở phào nhẹ nhõm, Trần Vũ bỗng nhiên cảm giác được sát khí ập thẳng vào mặt, một cảm giác lạnh toát dâng lên từ đáy lòng.
Hắn mặt tái nhợt, có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Oana đứng sau lưng cũng chẳng khá hơn là bao, may mà có Trần Vũ che chắn.
Đang theo dõi màn hình, trong mắt đạo diễn Bức lóe lên một tia kinh diễm.
Khá lắm, vừa rồi chính ông ta cũng cảm thấy toàn thân lạnh toát, như thể bị một tên sát thủ biến thái để mắt đến mình vậy.
Những người khác trong đoàn làm phim khẽ khàng lùi lại mấy bước, nổi da gà khắp cánh tay.
Họ xì xào bàn tán nhỏ giọng.
"Má ơi, sợ chết khiếp."
"Diễn xuất của cậu ta lợi hại đến thế sao?"
"Nghe nói là trợ lý của Trần Vũ, diễn xuất này ăn đứt cả Trần Vũ rồi."
"Ái chà, một trợ lý mà lại có diễn xuất kinh khủng đến vậy?"
"Tôi lại thấy không giống diễn chút nào."
...
Nói xong lời kịch, Triệu Ngôn dậm mạnh chân xông về phía trước.
Dựa theo kịch bản, tiếp theo hai người sẽ giằng co vài chiêu, sau đó vào thời khắc mấu chốt nam chính đuổi tới, cậu ta liền có thể rút lui khỏi cảnh quay.
Trần Vũ nhìn thấy Triệu Ngôn tới gần, lập tức không thể chịu đựng nổi, có chút hoảng sợ kêu to: "Cậu đừng có đến đây!"
???
Đám người mặt đầy dấu hỏi, lập tức bật ra tiếng cười khúc khích.
Mẹ nó đúng là quá hài hước, lại bị diễn xuất của chính trợ lý mình dọa cho sợ.
Đạo diễn Bức giận tím mặt: "CẮT! CẮT!"
"Trần Vũ, cậu làm sao thế! Ai cho phép cậu đổi lời thoại?"
Mẹ kiếp, một cảnh quay đẹp thế này lại bị phá hỏng như vậy.
"..."
Trần Vũ thở hổn hển.
Sau khi hoàn hồn vì sợ hãi, một cơn giận dâng lên từ đáy lòng.
Mẹ nó, đường đường là một diễn viên chuyên nghiệp, vậy mà lại bị trợ lý dọa cho sợ khiếp.
Chủ yếu là Triệu Ngôn trên người mang theo mấy trăm sinh mạng, tự nhiên tích tụ không ít sát khí.
Lại thêm diễn xuất thần sầu, việc Trần Vũ bị dọa sợ là hoàn toàn bình thường.
Thượng Phi đứng ngoài rìa có chút khó hiểu nhìn Trần Vũ, tình huống gì thế này?
Tôi đâu nghe nói cậu ta có vấn đề gì.
"Quay lại!"
Thấy Trần Vũ chưa kịp hoàn hồn, đạo diễn Bức tức giận quát.
Hai phút sau.
"CẮT!"
"Quay lại!"
"CẮT!"
...
Đạo diễn Bức cũng đơ cả người.
Huống chi Trần Vũ và Oana, cả hai đều có vẻ sụp đổ.
Mỗi lần đều bị sát khí của Triệu Ngôn làm cho choáng váng, tinh thần đều trở nên hoảng loạn.
Cho dù liên tục tự nhủ trong lòng rằng đây chỉ là diễn kịch, tất cả đều là giả, cũng chẳng ăn thua.
"À này, cậu tên Triệu Ngôn phải không?"
Đạo diễn Bức không còn cách nào, chuẩn bị thay đổi chiến lược.
"Vâng, thưa đạo diễn."
"Cậu có học diễn xuất không đấy? Thấy diễn xuất của cậu khá lắm."
"Chưa từng học, trời phú ạ."
Triệu Ngôn thành thật trả lời.
Nghe vậy, đạo diễn Bức tỏ vẻ không tin.
Diễn xuất thế này, không có vài chục năm kinh nghiệm thì không thể diễn ra được, có chăng chỉ những diễn viên gạo cội mới sánh kịp.
Trừ phi thật sự từng làm sát thủ, giết rất nhiều người.
"À, cậu có thể tiết chế diễn xuất một chút không?"
Đạo diễn Bức cười khổ sở, đưa ra một yêu cầu.
Bình thường ông ta luôn đòi hỏi diễn viên phải đưa ra trạng thái tốt nhất để diễn, vậy mà đây là lần đầu tiên ông ta đưa ra yêu cầu như vậy.
Không còn cách nào khác, Trần Vũ căn bản không thể bắt kịp nhịp điệu.
Tiếp tục như vậy thì làm sao mà quay được chứ.
"Tôi sẽ cố hết sức." Triệu Ngôn nhíu mày, đáp lời.
.....
"Giữ vững tinh thần, lần này cố gắng quay một đúp ăn ngay!"
Trần Vũ đứng dậy trong trạng thái chết lặng, hắn đã có chút chán chường cuộc sống.
Ai ngờ lần này đạo diễn lại không cắt.
"Ha ha ha, tôi làm được rồi, được rồi!"
Trần Vũ mừng rỡ như điên, hoàn toàn quên mất cảnh tiếp theo còn phải diễn.
Một số nhân viên đoàn làm phim nhìn anh ta như nhìn một thằng ngốc.
"Được cái gì mà được! Diễn tiếp đi! Khốn kiếp!"
Đạo diễn Bức tức giận đến gan ruột đau như cắt, đồ khốn nạn, về sau thề không bao giờ thỏa hiệp với giới tư bản nữa.
Không chỉ đạo diễn Bức, một số nhân viên cũng rất bất mãn với Trần Vũ.
Một phân đoạn đơn giản thế này, vậy mà phải quay đi quay lại N lần!
Nếu không phải cố kỵ đạo diễn, đã sớm bắt đầu chửi thề rồi.
"..."
Trần Vũ sực tỉnh, lập tức tỉnh táo lại.
Lạy hồn, vừa rồi quá kích động nên nhất thời quên béng mất phân đoạn này.
Hắn cười gư��ng gạo: "Thật xin lỗi đạo diễn, xin hãy cho tôi thêm một lần cuối cùng, tôi đã nhập vai rồi, cam đoan ăn ngay một đúp."
Đạo diễn Bức á khẩu không nói nên lời.
Nhập vai á?
Nhập vai cái gì mà nhập vai.
Chẳng phải vì ông ta đã nhờ Triệu Ngôn tiết chế diễn xuất một chút, nếu không thì Trần Vũ cả đời cũng chẳng thể bắt kịp nhịp diễn.
Triệu Ngôn bó tay chịu trận, cậu không ngờ việc quay phim lại phiền phức đến thế.
"Được rồi, lần cuối cùng thôi. Đóng cảnh hành động thì làm theo yêu cầu của đạo diễn võ thuật, nhớ chưa?"
Đạo diễn Bức phân phó xong, tiếp tục bấm máy.
Lần này trực tiếp bắt đầu quay từ cảnh nhập vai, dù sao cuối cùng cũng cần phải biên tập.
"Cảnh ba, BẮT ĐẦU!"
Người ghi hình tại trường quay vừa dứt lời, Triệu Ngôn liền xông tới theo đúng động tác mà đạo diễn võ thuật đã thiết kế.
Trần Vũ cười khẩy một tiếng, chủ động tiến lên, lạnh nhạt đón chiêu.
"Bốp!"
"A!"
Một tiếng hét thảm vang lên, Trần Vũ trong ánh mắt ngớ người của mọi người, bị hất văng ra sau.
Bên cạnh Oana giật mình che miệng.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Trần Vũ yếu kém đến thế sao? Một chiêu đơn giản thế mà cũng không đỡ nổi?"
"Chết tiệt! Thứ của nợ này cũng có thể diễn kịch, tao chỉ có thể làm diễn viên quần chúng!"
"Ai bảo người ta có ông bố tốt chứ."
Nhìn thấy Trần Vũ không tiếp chiêu nổi như thế, một số diễn viên quần chúng lập tức bất bình.
Nếu là như vậy, bọn họ cũng làm được thôi.
"Trần Vũ! Mẹ kiếp, cậu đừng có giả vờ nữa, ông đây đổi diễn viên đóng thế!"
Đạo diễn Bức mất bình tĩnh, đồ chó má này có phải cố tình gây khó dễ cho ông ta không?
Một động tác đơn giản thế mà cũng không làm được, lại còn văng xa đến thế, diễn cho ai xem chứ.
"Không, đạo diễn Trương, đều do tiểu tử này, sức mạnh quá lớn ạ!"
Trần Vũ lồm cồm bò dậy người đầy bụi bẩn, chỉ vào Triệu Ngôn tố cáo.
"Lăn!"
Đạo diễn Bức giận mắng một tiếng.
"..."
Đoạn văn này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.