(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 190:
Vân Chiêu vốn không phải người thích thương hại kẻ khác, chí ít y sẽ không có lòng trắc ẩn với những thương nhân ở Trương Gia Khẩu.
Tư bản là tội ác, câu nói này thật thích hợp để miêu tả Hoàng Vĩnh Phát. Hắn tích cóp được số tài sản khổng lồ mà người thường có đợi đến mấy đời cũng chỉ có thể nhìn mà ngưỡng mộ, nguyên nhân vì hắn là một tên mã tặc.
Đám mã tặc người Minh ở vùng biên ải không hề lên thảo nguyên cướp bóc, trái lại, chúng thông đồng với người thảo nguyên để cướp bóc chính người Minh.
Chúng không cướp những thương đội lớn được tiêu sư bảo vệ, mà nhắm vào những tiểu thương gánh vác, đẩy xe hàng nhỏ rời Sát Hổ Khẩu, đó mới chính là mục tiêu của chúng.
Dưới lớp đất vàng ngoài Sát Hổ Khẩu, không biết bao nhiêu oan hồn vẫn đang gào thét.
Thế nên, Vân Chiêu nhìn Hoàng Vĩnh Phát như nhìn một con cừu đang chờ bị xẻ thịt.
Cho dù thực lực của hắn có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể sánh bằng 9400 chiến binh dưới trướng Hồng Thừa Trù.
Đối với những binh sĩ đó mà nói, chỉ cần cấp trên mang về lương thực và quân nhu, bảo họ làm gì, họ gần như sẽ không từ chối.
Vì lẽ đó, Hoàng Vĩnh Phát chắc chắn phải chết. Bất kể hắn có nghĩ ra bao nhiêu mưu ma chước quỷ, đối diện với Hồng Thừa Trù, hắn vẫn chỉ là một con chim cút ngoan ngoãn mà thôi.
Vân Chiêu cưỡi lừa lên thư viện Ngọc Sơn, không cần mang theo hộ vệ, bởi vì hiện giờ Ngọc Sơn đã bị y hạ lệnh phong tỏa.
Vì trên đó có rất nhiều trẻ con, thậm chí Vân Chiêu còn cho người triệt để lùng sục ngọn núi chính của Ngọc Sơn, xác định ở đó không có bất kỳ mãnh thú cỡ lớn nào.
Khi trời tối, Vân Chiêu cuối cùng cũng đến được thư viện. Tòa thư viện với bức tường móng kè đá cao nửa trượng khiến Vân Chiêu liên tưởng đến một tòa thành bảo ở Châu Âu.
Vài học sinh chưa ngủ nhìn thấy Vân Chiêu đến đều tươi cười chạy ra đón y.
Tất nhiên rồi, khi mua những đứa bé này, Vân Chiêu đặc biệt cho người nói với chúng, rằng người đã cứu chúng chính là Vân Chiêu và mẫu thân y.
Trẻ con luôn thích nghi nhanh chóng, chúng không gây trở ngại cho sự an bài của các vị tiên sinh, những đứa lớn hơn một chút còn chủ động nhận lấy nhiệm vụ chăm sóc những đứa nhỏ hơn.
Vân Chiêu cũng rất thích bọn trẻ, chỉ riêng năm nay chúng đã trồng cho y 400 mẫu ngô. 500 mẫu ruộng khai hoang được trên Ngọc Sơn mà trước kia Vân Chiêu dùng để nuôi sống thư viện, nay không cần mượn tay ngư���i ngoài, chúng đã có thể tự cung tự cấp được. Cho dù tuổi còn rất nhỏ, chúng làm nông đều rất thành thạo, ngay cả đứa nhỏ nhất mới năm tuổi khi tỉa cây cũng không hề sai sót.
Trẻ nhà nghèo sớm biết lo toan việc nhà, không phải vì chúng hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác, mà bởi cuộc sống đã ép buộc chúng phải như vậy.
Khi một người sinh ra đã trong cảnh đói khát, bản năng sinh tồn sẽ tự dạy người đó cách đối diện với khó khăn.
Bởi những đứa bé không thích nghi được thì đã không sống sót được đến giờ, cho nên 500 đứa bé ở đây chính là 500 sinh mệnh kiên cường.
Khi Vân Chiêu gặp Tiền Đa Đa, một nữ nô da trắng ngần như sữa, giọng nói dễ nghe như sơn ca, ngực đầy đặn đang rửa chân cho nàng.
Lúc này, Tiền Đa Đa lười nhác, mái tóc buông xõa hơi rối ngồi trên giường gỗ, một tay cầm sách một tay cầm bắp ngô luộc thong thả ăn.
Vân Chiêu và Tiền Thiểu Thiểu đi vào, tất nhiên Tiền Đa Đa có thấy, chỉ là nàng lười ngồi dậy. Chỉ cần không phải ở trang viên Vân thị, chỉ cần bên cạnh không có người ngoài, vậy thì Vân Chiêu không phải là vị đại thiếu gia quyền thế của Vân thị.
Chân Tiền Đa Đa rất trắng, có chút dị dạng, đó là hậu quả của việc bó chân hai năm để lại, nhưng không sao hết, dù sao nàng còn nhỏ, có thể phục hồi được.
Vân Chiêu uể oải ngồi xuống ghế do Tiền Thiểu Thiểu lấy cho, đung đưa đôi chân ngắn ngủn: "Hôm qua ngươi hạ lệnh đánh đòn toàn bộ nô lệ à?"
"Ừ, đánh gãy mất hai cây roi luôn." Tiền Đa Đa đáp rất thản nhiên: "La Nhã Cốc, Đặng Ngọc Hàm có vẻ rất bất mãn với ngươi đấy, ngươi làm gì mà để hai người đó gào thét như điên dại thế? Ngươi không sợ Thang Nhược Vọng biết thân phận của ngươi sẽ thất vọng à?"
Tiền Đa Đa rút chân từ tay nữ nhân da trắng kia lại, dùng ngón chân chỉ: "Họ muốn Lạc Lệ Á làm nữ phó cho họ, ta không đồng ý, ta cho họ hai nữ phó thích bọn họ."
Vân Chiêu gật đầu: "Thang Nhược Vọng sao rồi?"
"Ông ta suốt ngày giam mình trong giáo đường, ngày đêm sám hối, đôi khi còn cởi áo dùng roi tự quất mình. Ta không để hai người kia tiếp xúc với ông ta." Tiền Đa Đa cho nữ phó kia ra ngoài, lau khô chân rồi ngồi khoanh chân trên giường. Có lẽ trong số tất cả mọi người, đối diện với Vân Chiêu nàng là người thoải mái nhất, đôi khi cố tình làm vài hành vi vượt quá giới hạn cho phép của nữ tử, vậy mà y chẳng có vẻ gì là không vui. Vân Chiêu chỉ vào nữ nhân vừa đi: "La Nhã Cốc và Đặng Ngọc Hàm thích nàng ta sao?"
"Không phải là thích như ngươi nghĩ đâu, bọn họ muốn bảo vệ nữ nhân này. Họ cho rằng ngươi vẫn coi nàng như kỹ nữ."
Tiền Thiểu Thiểu mỉa mai: "Sao không thấy họ bảo vệ những nữ nhân khác? Xinh đẹp một chút thì cần bảo vệ, còn không thì không cần à?"
Vân Chiêu không để ý tới sự tức giận của Tiền Thiểu Thiểu, hỏi Tiền Đa Đa: "Ngươi thấy ba người đó thế nào?"
"Hai tên phiên tăng Đặng Ngọc Hàm, La Nhã Cốc còn chưa dứt được lòng phàm tục, họ muốn tiền công." Tiền Đa Đa nhắc tới hai người này mà không hề có chút tôn trọng nào: "Bao nhiêu?"
"Một năm 500 lượng bạc."
Vân Chiêu lắc đầu: "Bọn họ thích bạc à?"
Tiền Đa Đa ngồi trên giường cũng đung đưa người theo, cười nói: "Ừ, Đ���ng Ngọc Hàm còn rụt rè chút, La Nhã Cốc thì trực tiếp ra giá."
"Bọn họ cần tiền làm gì?"
"Xây giáo đường."
"Vậy cho họ đi, sau đó mời họ tới xưởng hỏa khí xem xét. Nói với họ rằng ta muốn cuối năm sau xưởng hỏa khí có thể làm ra được hỏa thương đạt chuẩn, nếu không thì không có tiền." Vân Chiêu hiện giờ rất dư dả tiền bạc, nhưng y sẽ không tùy tiện vung tay quá trán.
Tiền Đa Đa đặt lõi bắp ngô vào đĩa: "Thang Nhược Vọng thì sao đây, người này tựa hồ đã có vấn đề tâm lý rồi."
"Kệ ông ta đi, chúng ta không giúp được gì đâu. Đợi đến khi gặp khó khăn, La Nhã Cốc và Đặng Ngọc Hàm sẽ đi tìm ông ta, vậy thì tốt hơn."
Vân Chiêu từng nghe những truyền thuyết về các giáo sĩ truyền đạo, bọn họ gánh vác sứ mạng truyền giáo, chuẩn bị mang ánh sáng của Chúa rải khắp thế gian, để mỗi người được Chúa che chở, để mỗi linh hồn sau khi chết được lên thiên đường, để linh hồn sa đọa được cứu rỗi.
Đương nhiên, đó là điều họ lớn tiếng tuyên bố với tín đồ, thực tế đây là một loại xâm lược, lấy vi���c chiếm lĩnh tư duy của con người làm mục đích.
Có lẽ trong mắt người bình thường thì đây là suy nghĩ thiển cận, có lẽ những giáo sĩ truyền đạo kia thực sự một lòng vì tín ngưỡng và lý tưởng của mình, nhưng những kẻ cử các giáo sĩ truyền đạo đi thì chắc chắn có mục đích sâu xa, còn quan lại không thể thiếu ý thức đề phòng.
Bởi vì đó là lối tư duy cố hữu của người thống trị. Khi người thống trị mà không có ý thức cảnh giác này, nền thống trị của họ sẽ không còn xa ngày lụi tàn nữa.
Giống như hoàng đế Đại Minh coi giặc cướp là con dân mà muốn chiêu an vậy.
Vân Chiêu rất hài lòng, cho đến giờ Tiền Đa Đa vẫn không mắc sai lầm nào, bất kể là sai phái thị nữ hay chỉnh đốn công tượng và nô lệ đều chính xác.
Giảng giải đạo lý với hải tặc là quá nực cười, chỉ có khiến bọn họ phát hiện ra mình bị những kẻ còn khủng bố hơn thống trị, họ mới ngoan ngoãn nghe lời, cuối cùng sẽ trở thành một khối.
Kính sợ cường giả, thần phục cường giả, đồng thời nhòm ngó vị trí của cường giả để thay thế chính là văn hóa của bọn cường đạo.
Gian phòng của Từ tiên sinh vẫn sáng trưng, tám vị tiên sinh đều tập trung ở nơi này, không biết đang thảo luận điều gì, không khí vừa sôi nổi lại vừa khẩn trương.
Vân Chiêu rón rén tới dưới cửa sổ nghe trộm, sau đó lại lặng lẽ rời đi.
"Hình học cơ bản, Thái Tây thủy pháp, Nông chính toàn thư, tất cả đều do huynh trưởng của Từ tiên sinh soạn ra ạ? Có lợi hại không ạ?" Tiền Thiểu Thiểu nhỏ giọng hỏi, sợ giọng mình lớn một chút sẽ ảnh hưởng tới người trong phòng đang đàm luận học vấn.
Trong lòng hắn, chỉ cần là người thảo luận học vấn đều đáng được tôn trọng.
"Rất lợi hại, cực kỳ lợi hại, sau này chúng ta đều phải học."
"Vừa rồi tiểu nhân nghe Lưu Chương tiên sinh nói học thuật Thái Tây không nên tiếp thu quá nhiều, nếu không sẽ loạn căn cơ, khiến học sinh không biết nghe ai, vậy thì không thể kế thừa tuyệt học của thánh nhân xưa, có sao không ạ?"
"Lấy cái tinh hoa, bỏ đi cái kém cỏi. Học vấn của thánh nhân xưa cũng không phải đều là tốt, đều là chính xác. Học vấn là phải kiểm chứng lẫn nhau, cùng nghiên cứu có lẽ sẽ có những thu hoạch khác, mở ra thời đại mới cũng không phải là không thể. Nếu cứ ôm khư khư lời dạy của thánh nhân xưa, sẽ mãi mãi không tiến bộ được."
Chủ tớ Vân Chiêu và Tiền Thiểu Thiểu vừa nói chuyện vừa men theo con đường rải đá dăm đi sâu vào trong thư viện.
Sau lưng họ, gian phòng do gốc cây và đá lớn dựng thành vẫn đang thảo luận kịch liệt, thậm chí còn nghe thấy tiếng đổ vỡ.
Những gian phòng nhỏ hai bên đường vẫn sáng đèn, một gian, hai gian, ba gian... Vô số gian phòng ấy khiến Ngọc Sơn trong đêm tối lấp lánh như bầu trời sao.
Vân Chiêu dừng bước quay đầu lại nhìn những ánh đèn lốm đốm ấy, y tin chắc trong tương lai, chúng ắt sẽ trở thành ngọn lửa lớn thiêu rụi đồng hoang!
Nguyên tác được đội ngũ truyen.free tận tâm chuyển ngữ, xin độc giả đón đọc tại trang nhà.