(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 191:
Phu vô tội, mang ngọc quý có tội.
Hạn hán ở dải bình nguyên Quan Trung đã bước sang năm thứ tám. Lúc này, mỗi hạt lương thực ở nơi đây còn quý hơn châu ngọc, mà huyện Lam Điền lại sở hữu rất nhiều châu ngọc đó, khó tránh khỏi sự nhòm ngó của kẻ gian.
Ngày cuối cùng năm Sùng Trinh thứ tư, lợi dụng l��c trời tối tuyết lớn, tên cự khấu Nhất Trận Phong ở Kiền huyện dẫn theo ba trăm đạo tặc hung hãn nhất đi làm tiên phong, năm trăm tên nữa đẩy xe theo sau, tấn công huyện Lam Điền.
Khởi đầu thuận lợi, người dân không phải đối thủ của cường đạo. Khi bọn chúng đang như sói nhảy vào bầy cừu, mặc sức giết chóc người dân đang chuẩn bị ăn Tết, thì tiếng chiêng vang lừng khắp bốn phía. Chẳng bao lâu, dân làng các thôn bên cạnh ùn ùn kéo tới. Dù đa phần chỉ có cuốc, thuổng, gậy gộc trong tay, nhưng với số lượng áp đảo, lại thêm sự đoàn kết đồng lòng, họ đã đánh cho bọn đạo tặc phải vứt bỏ cả xe chở lương thực mà tháo chạy.
Huyện Lam Điền ngày hôm đó mất ba mươi bảy người, gần một trăm người bị thương tật, toàn huyện chấn động.
Mùa xuân năm Sùng Trinh thứ năm, đoàn luyện sứ Vân Mãnh dẫn một ngàn đoàn binh tới Kiền huyện, giết chết Nhất Trận Phong. Ba trăm tên đạo tặc bị bắt, đeo gông làm nô dịch suốt đời, không được xá tội.
Xưa nay đám đạo tặc ở Phù Phong – Kiền huyện vốn cùng hội cùng thuyền. Nghe tin này, tên cự khấu Cao Nhất Công thề tắm máu huyện Lam Điền để báo thù cho huynh đệ. Thế nhưng, hắn đợi mãi vẫn không thấy có hành động gì.
Mùa thu năm Sùng Trinh thứ năm, tri huyện Vân Chiêu của huyện Lam Điền lợi dụng gió to, dùng kế hỏa công thiêu cháy trại đạo tặc huyện Phù Phong. Cao Nhất Công cuống cuồng bỏ chạy, bị một người dân bình thường phát hiện, cho một cuốc mất mạng. Lại có thêm bốn trăm tên đạo tặc nữa bị đeo gông đi tu sửa thủy lợi dưới sự giám sát của người dân huyện Lam Điền.
Danh tiếng của tri huyện trẻ tuổi tám tuổi vang vọng khắp Quan Trung.
Sau hai lần vượt địa bàn dẹp giặc đó, dù chỉ một người dân huyện Lam Điền bị cướp trên đường, thì bọn đạo tặc cũng phải trả giá thảm khốc nhất.
Mùa đông năm Sùng Trinh thứ sáu, gia tộc họ Vân cùng thủ lĩnh giặc cướp Lưu Tông Mẫn gặp nhau ở Võ Công, lập khế ước rằng đạo tặc không được tiến vào huyện Lam Điền, và huyện Lam Điền cũng không được rời địa bàn tác chiến với bọn giặc cướp.
Từ đó, huyện Lam Điền không còn đạo tặc xâm nhập nữa.
Năm Sùng Trinh thứ bảy, danh tiếng của huyện Lam Điền tới tai hoàng đế. Hoàng đế cử thái giám thân cận tới xác minh thực hư. Khi thái giám trở về, gia tộc họ Vân dâng lên hoàng đế một ngàn cân khoai lang vừa mới thu hoạch mùa thu năm đó. Nghe nói hoàng đế vô cùng yêu thích.
Đến mùa xuân năm Sùng Trinh thứ tám, hoàng đế dùng ngự bút ban cho khoai lang của gia tộc họ Vân tên “Thự Lương”. Kể từ đó, gia tộc họ Vân ở huyện Lam Điền trở thành gia tộc số một Quan Trung.
Giờ đã là năm Sùng Trinh thứ chín...
Hoang mạc ngoài Trương Gia Khẩu, bảy mươi dặm về phía tây nam.
Dưới ánh nắng chói chang, một con thằn lằn sa mạc bé xíu trong khoảnh khắc dùng ba chân chống đỡ trên mặt đất, nhấc một cái chân lên để gió thổi đi hơi nóng dưới chân. Đợi cái chân đó mát mẻ rồi, nó lại bỏ xuống, giơ cái chân khác lên, cứ luân phiên như thế.
Đột nhiên, con thằn lằn đó phóng vụt đi, nhanh như chớp lao lên đồi cát, biến mất tăm.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng vó ngựa dồn dập. Một gã đại hán thất kinh trên lưng chiến mã từ gò cát khác chạy tới. Chiến mã phi nước đại, giẫm nát cỏ dại trên mặt đất. Đầu hắn thì liên tục ngoái lại phía sau, cứ như bị ác ma truy đuổi vậy.
Thình lình, vó chiến mã lún sâu xuống, giẫm phải một hang hố. Thân hình nặng nề đổ vật xuống, rắc một tiếng, cái chân yếu ớt của nó bị bẻ gãy ngay. Chiến mã hí đau đớn, lăn lộn trên mặt đất.
Đầu của đại hán cắm vào đồi cát, hắn vội vàng rút đầu ra, bất kể phương hướng, co chân chạy thục mạng.
Khó khăn lắm mới chạy ra khỏi vùng cát lún, hắn thấy phía trước có một dải xanh biếc. Cỏ mọc xanh tươi, cây cối mọc thành hàng cao vút. Gió thổi tới mang theo mùi hơi nước mát lành, khiến hắn như từ địa ngục tối tăm được về lại nhân gian. Hắn chạy thẳng vào đó, quả nhiên phát hiện ra đầm nước. Thế là, hắn cứ vậy nhảy xuống, vục đầu vào nước uống không ngừng.
Đợi khi hắn uống thỏa thê, ngẩng cái đầu ướt sũng lên thì lờ mờ thấy một người ngồi trên tảng đá bên đầm nước. Hắn kinh hoàng, lại lần nữa chạy thục mạng, giẫm nước tung tóe.
Một thiếu niên áo xanh chừng mười bốn, mười lăm tuổi, ăn mặc tựa như một quý công tử đang nghỉ mát tại ốc đảo, nhíu mày nhìn đầm nước bị gã kia làm đục ngầu. Hắn bực mình cất khăn tay vào, giận dữ nhìn gã đại hán đang cuống cuồng bỏ chạy kia.
Gã đại hán đó cuối cùng lên được bờ, chợt dừng bước, xoay người lại đi về phía đầm nước. Tới chỗ thiếu niên kia, hắn chẳng nói chẳng rằng vươn tay ra muốn bóp cổ thiếu niên.
Thiếu niên nhanh nhẹn né tránh, quát: “Ngươi muốn làm cái gì?”
“Lão gia muốn ngựa của ngươi.” Đại hán cười khẩy xông tới. Thiếu niên tiếp tục né được. Hắn thoáng bất ngờ, nhưng thấy thiếu niên này chỉ biết né tránh thì không sợ gì nữa, kéo vạt áo lên thắt gọn gàng vào lưng: “Tiểu tử, ngoan ngoãn thì lão gia...”
Đoàng!
Tiếng súng vang dội. Đại hán lảo đảo lùi lại. Đùi hắn xuất hiện thêm một lỗ máu. Hắn không dám tin nhìn nòng súng vẫn còn bốc khói trong tay thiếu niên.
Đoàng!
Thiếu niên nhắm chân còn lại của đại hán bắn phát nữa.
Đại hán ngã xuống đất lăn lộn la hét.
“Thật tiếc, chỉ bắn được có hai phát.” Thiếu niên tiếc nuối thu súng lại, rút chùy thủ dài hơn một xích đi tới. Kéo tay đại hán, hắn đâm một nhát xuyên qua cổ tay, kéo tay kia đâm phát nữa. Động tác chậm rãi bình thản, trên mặt không có cảm xúc gì đặc biệt, như đang làm một việc hết sức bình thường.
Đại hán co quắp người lại, bảo vệ chỗ hiểm yếu, van xin: “Hảo hán tha mạng, hảo hán tha mạng, tiểu nhân có mắt như mù. Hảo hán tha cho, tiểu nhân sẽ dâng đại lễ.”
“Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại chạy vào.” Thiếu niên khoanh chân ngồi xuống đất, nhổ một cọng cỏ xanh bên cạnh, ngậm vào miệng thong thả nói: “Hoàng Thành Phú, tới giờ ngươi vẫn còn chưa hiểu sao? Ta sai người đi bắt ngươi, thế nào mà ngươi lại chạy đúng vào chỗ ta. Không biết bọn Vân Dương làm ăn kiểu gì.”
Đại hán ngừng la hét ngay lập tức, hai mắt trợn trừng nhìn thiếu niên: “Ngươi chính là... Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm? Không thể nào... Ba Đặc Nhĩ là người Mông Cổ mà?”
Thiếu niên áo xanh đó trán rộng, mũi cao, nét mặt thanh tú, đặc biệt y có đôi mắt đen láy rất cuốn hút. Rốt cuộc, y cũng mỉm cười, tinh nghịch chấm ngón tay vào chóp mũi Hoàng Thành Phú: “Thông minh lắm. Cho ngươi biết, ngươi may mắn là người đầu tiên gặp được Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm thật sự đấy.”
Nghe thiếu niên áo xanh thừa nhận, mắt Hoàng Thành Phú tròn xoe như muốn lồi ra ngoài. Thân thể hắn uốn éo như con sâu muốn thoát khỏi kẻ được dân du mục thảo nguyên đồn đại là ma quỷ.
Nửa năm trước, trên thảo nguyên bỗng nhiên xuất hiện một nhân vật tên Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm. Không ai biết hắn từ đâu tới, thuộc bộ tộc nào. Chỉ biết hắn thống lĩnh một đội cướp ngựa lớn chưa từng có. Chúng đi tới đâu cướp bóc sạch sành sanh tới đó. Những người may mắn sống sót kể lại rằng chúng hô vang tên thủ lĩnh của mình là Ba Đặc Nhĩ Mai Lâm.
Hoàng Thành Phú không ngờ mình lại lọt vào mắt tên ác nhân này.
Hắn tiến thêm một chút, mặt đất lại xuất hiện thêm một vũng máu. Thiếu niên áo xanh thong thả tới gần.
“Đừng di chuyển nữa, nếu không ngươi rơi xuống nước đấy. Nơi này nguồn nước không nhiều, đừng làm hỏng.”
Hoàng Thành Phú tuyệt vọng nhìn thiếu niên tuấn tú ăn mặc như công tử nhà giàu, run rẩy cầu xin: “Mai Lâm đại nhân, tiểu nhân sẽ nộp tiền chuộc tội.”
Thiếu niên áo xanh ánh mắt sáng lên, lần nữa ngồi xuống bên Hoàng Thành Phú: “Ngươi có thể bỏ ra bao nhiêu?”
Hoàng Thành Phú như thấy được hi vọng, vội vàng nói: “Một vạn lượng bạc.”
“Thật sao?”
“Thật trăm phần trăm! Chỉ cần Mai Lâm đại nhân đưa tiểu nhân tới chỗ Sa Tỉnh Thuận Nghĩa vương, tiểu nhân lập tức có một vạn lượng bạc.”
“Ừm...” Thiếu niên xoa cằm cân nhắc.
Truyen.free hân hạnh mang đến chương truyện này, độc quyền dành cho quý vị.