(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 23:
Chuyện này chẳng phải do thông minh hay không, mà nằm ở gia thế của ngươi. Nếu dòng họ Vân của ngươi đời đời kế thừa “canh độc truyền gia”, cho dù ba đến năm đời sau đều thông minh xuất chúng, có thể đỗ Trâm Hoa Tiến sĩ, nhưng muốn đạt tới Trạng Nguyên thì tuyệt đối không thể. Huống hồ, nhân tài trên đời này nhiều như cá diếc qua sông, đếm không xuể, ngươi có chút thông minh sớm như vậy thì có đáng là gì.
Từ Nguyên Thọ nhìn Vân Chiêu đầy thương hại, ngữ khí của ông ta mang theo vẻ u uất âm trầm, khiến người ta cảm thấy ông hẳn đã từng trải qua một đoạn quá khứ đau thương. Vân Chiêu dù chưa hiểu rõ hoàn toàn hàm ý sâu xa trong lời nói của ông ta, nhưng y cũng nghe ra được rằng mình không có hy vọng, dù giỏi đến mấy cũng vô nghĩa. Y bất bình nói: “Đó là bất công!” “Thói đời này chưa bao giờ tồn tại sự công bằng. Muốn có công bằng, ắt phải có thực lực.” “Con có thể học thuộc lòng ‘Tam Tự Kinh’ chỉ trong một canh giờ.” “Rất nhiều người cũng làm được như vậy. Mỗ đã từng thấy người chỉ trong một ngày mà đọc làu làu ‘Tam Tự Kinh’, ‘Bách Gia Tính’, ‘Thiên Tự Văn’, hơn nữa, chữ của họ còn đẹp hơn ngươi gấp trăm lần.” Từ Nguyên Thọ mỉm cười, buông lời đả kích Vân Chiêu: “Chắc chắn là đã biết trước khi đi học rồi.” Vân Chiêu lẩm bẩm. Từ Nguyên Thọ nhìn vẻ mặt tức tối của Vân Chiêu, không kìm được tiếng cười: “Không có đâu. Tiên sinh chỉ đọc một lần là hắn đã biết, còn về viết chữ thì dùng que gỗ viết lên đĩa cát theo thiếp tự thôi.” Vân Chiêu á khẩu, nhưng vẫn không phục: “Người đó hiện giờ đang làm gì? Có phải là làm quan lớn không?” Từ Nguyên Thọ đặt tay lên đầu Vân Chiêu: “Người đó nửa đời nghèo túng, chẳng làm nên trò trống gì, cuối cùng lại trở thành tiên sinh của ngươi.” Vân Chiêu hơi choáng váng, không phải chứ? Còn Từ Nguyên Thọ dường như tâm tình không tốt, ông đẩy cửa một mình ra ngoài sân, dáng người lênh khênh trông thật cô độc. Tiên sinh vừa rời đi, Vân Nương liền vội vàng chạy từ ngoài vào. Nàng không có quản gia đi kèm, cũng không tiếp xúc với đàn ông bên ngoài. Trước tiên, nàng lật xem chữ viết như giun dế của Vân Chiêu, mày nhíu lại, hỏi ngay: “Tiên sinh đã dạy con những gì rồi?” “Dạ ‘Tam Tự Kinh’ ạ.” “Học được chưa?” “Học được rồi ạ, con học thuộc lòng luôn.” “Vậy con có biết nhân, nghĩa, thành, kính, hiếu trong sách là gì không?” Vân Chiêu mở to mắt nhìn mẹ: “Con mới học được một canh giờ, còn bị hai con ngan trắng mẹ nuôi mổ cho toàn thân tím bầm, có thể thu��c làu Tam...” Lời còn chưa dứt, gáy y đã bị người ta bợp một phát thật mạnh. “Biểu ca con là Tần Lương đã bắt đầu làm câu đối rồi đấy.” Vân Chiêu lắc cái đầu bị đánh đến ù đi: “Hai mươi ngày trước con vẫn là thằng ngốc...!Á...” Vừa dứt lời, y lại ăn thêm một cái bợp nữa. “Đó là do con giả vờ! Con đã lười biếng bao năm, giờ phải chăm chỉ! Mẹ sẽ bảo Phúc Bá đi tìm tiên sinh, để tiên sinh đốc thúc con nhiều hơn.” Mẹ tới nhanh, đi cũng nhanh. Vân Chiêu vẫn còn thấy đầu óc váng vất thì mẹ đã rời đi mất rồi. Đây là một cảm giác vô cùng quen thuộc. Vân Chiêu không phải lần đầu nhận được sự kỳ vọng ‘mong con hóa rồng’ như thế này. Chỉ là lần này, nó càng mãnh liệt hơn. Sớm biết trở nên thông minh sẽ gặp phải những chuyện này, y thà cứ làm thằng ngốc mỗi ngày chơi với lợn rừng cho nhẹ nhõm hơn. Chép một trăm lần... ‘Tam Tự Kinh’ có tới một nghìn một trăm hai mươi hai chữ, một trăm lần là...!Cái bút lông mềm oặt không chịu nghe theo chỉ huy, chỉ viết vài chữ thôi đã thấy cổ tay hết sức khó chịu, Vân Chiêu lại bắt đầu hối hận. Vì thế, khi Vân Chiêu ngáp đến cái thứ mười dưới ngọn đèn, thì hai nha hoàn đã sớm nằm trên cái giường nhỏ trong góc phòng ngủ, ngủ say bất tỉnh nhân sự. Còn Vân Nương vẫn ngồi bên cạnh, hai mắt mở to như chuông đồng, nhìn chằm chằm nhi tử viết chữ. Ánh đèn dầu tù mù chiếu lên khuôn mặt Vân Nương, chẳng toát lên chút ôn nhu nào. Viết xong chữ cuối cùng, Vân Chiêu ngã phịch ra giường, ngáy khò khò ngay lập tức. Vân Nương lần này không đánh thức Vân Chiêu. Nàng nhìn những nét chữ nhi tử viết, mặc dù vẫn khó coi như cũ, nhưng ít nhất cũng đã ra hình ra dạng.
Nàng cởi quần áo dày bên ngoài cho con, đẩy con vào trong ổ chăn đã được ủ ấm trước đó, cúi đầu hôn lên chấm chu sa trên đầu nhi tử. Xong xuôi, Vân Nương xuống giường, cầm đèn dầu về phòng nghỉ ngơi. Không còn đèn dầu nữa, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối đen kịt. Cửa sổ dán giấy bìa dày nên ánh sáng rất khó lọt vào. Vân Chiêu dù mở mắt to đến mấy, trước mắt vẫn cứ tối đen như mực. Đúng vậy, y chưa ngủ. Mắt y mỏi nhừ, nhưng đầu óc tràn ngập suy nghĩ khiến đôi mắt vẫn thao láo. Một tiểu nha hoàn trong mơ gọi mẹ, đứa còn lại thì nghiến răng ken két. Vân Chiêu trong lòng đầy chán nản. Cứ ngỡ rằng ở đây mình có thể sắm vai thiếu niên thiên tài, nhưng sau buổi học ngày hôm nay, y mới phát hiện mình không hề có quá nhiều ưu thế, ít nhất là trên con đường học vấn. Không thể nào kiếp trước là học sinh cá biệt, mà tới thế giới khác lại thành học sinh ưu tú được. Điều đó hoàn toàn không hợp lý. Đọc sách... xem ra đúng là cần thiên phú thật. Không được rồi, mình phải phân tán hỏa lực thôi. Nếu không, bọn họ cứ dồn hết mọi sự chú ý lên người mình thì mình còn sống thế quái nào được nữa. Có so sánh mới biết cao thấp. Phải để mẹ thấy những đứa trẻ khác của Vân thị đều là lũ ngốc, mình mới còn đường sống...!Tuyệt đối không thể để Lão Từ chỉ dạy một mình mình. Ông ta là thiên tài trong số các thiên tài, còn mình chỉ là thiên tài giả, cứ thế này sớm muộn gì cũng bị lộ tẩy. Hai thằng ngốc nhà Vân Kì có vẻ được đấy. Mẹ vừa giáo huấn nhà đó, chắc là chúng không có gan phản bác mình. Có điều đọc sách là chuyện vất vả mà chẳng được gì, chẳng biết thái độ của chúng sẽ ra sao. Đám ‘quỷ nghèo’ đó đoán chừng không có tiền nộp học phí đâu. Thật bực mình, chẳng lẽ mình phải đóng tiền giúp chúng sao? Đầu óc Vân Chiêu hoạt động một hồi, rồi không kháng cự lại được cám dỗ của cơn buồn ngủ, y ngủ say tít thò lò. Khi gà vừa mới gáy lần đầu, Vân Nương đã lôi Vân Chiêu từ trong chăn ấm ra. Lúc này, Vân Chiêu bất kể mẹ gọi thế nào vẫn ngủ say như chết.
Hết cách, Vân Nương đành gọi hai nha hoàn đã dậy, cùng giúp Vân Chiêu mặc quần áo. “Canh ba thắp đèn, canh năm gà gáy, chính là lúc nam nhi đọc sách.” Vân Nương vừa giúp nhi tử mặc áo, vừa lẩm bẩm, rất không hài lòng với sự lười biếng của nhi tử: “Tro chưa nguội hết loạn Sơn Đông, Lưu, Hạng xưa nay nào đọc sách!” Vân Chiêu đang lơ mơ màng màng, nghe thấy có người đọc thơ, tiềm thức y liền buột miệng trả lời một câu: “Con vừa nói cái gì thế?” Vân Nương còn chưa nghe rõ, ngẩn người hỏi. Vân Chiêu rùng mình một cái. May mà mẹ chưa nghe ra, nếu không mình ăn đòn là cái chắc. Y tỉnh táo ngay lập tức, vội giang tay ôm lấy cổ mẹ: “Con không muốn đi học, con muốn ngủ!” Vân Nương không hề nghe rõ nhi tử vừa nói gì, giờ mới nghe được. Thấy nhi tử giở trò ăn vạ, nàng đánh vào mông y một cái: “Học cho tử tế!” “Mẹ ơi, kiếm vài người cùng học với con được không? Nhé...!Đi mà mẹ...!” Vân Chiêu làm nũng, không hề cảm thấy mình nổi da gà, ngược lại còn rất phục sự vô sỉ của bản thân. Động tác của Vân Nương chậm lại, hồi lâu nàng mới nói: “Con ham chơi, muốn kiếm bạn đúng không?” Vân Chiêu cười hì hì: “Đúng vậy ạ!” Đứa bé này từ khi sinh ra đã thui thủi một mình, thậm chí còn làm bạn với mấy con lợn rừng. Vân Nương mềm lòng thở dài, dụ dỗ: “Nếu con chăm chỉ học bài, mẹ sẽ chọn vài người tới học cùng con.” “Mẹ, hai đứa ngốc nhà Vân Kì rất thích hợp đấy ạ!” Vân Chiêu nhân cơ hội kiến nghị ngay: “Không được! Con muốn chúng tranh gia nghiệp với con sao? Không thể được! Nhà Vân Kì thì không được!” Vân Nương gạt ngay ý kiến này. Vân Chiêu ưỡn ngực, vỗ ngực bồm bộp: “Mẹ, con giỏi hơn chúng mà!” Vân Nương nhìn chằm chằm nhi tử, cuối cùng không thể địch lại đôi mắt to tròn lấp lánh siêu cấp đáng yêu ấy, bèn do dự nói: “Tương lai con đừng có hối hận đấy nhé!” (Chú: Vân Nương đọc bài "cần học" khuyên cần cù đọc sách - canh ba thắp đèn canh năm gà gáy, chính là lúc nam nhi đọc sách. Vân Chiêu đáp lại bằng bài "phần thư" nói chuyện Lưu Bang với Hạng Vũ làm gì có ai đọc sách - hố tro chưa nguội Sơn Đông biến. Lưu, Hạng đọc sách được mấy hàng.)
Bản dịch này thuộc về truyen.free, mọi hành vi sao chép hay phát tán đều không được cho phép.