Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 22:

Ngồi mãi ở ngưỡng cửa không phải là cách hay. Nếu như Vân Chiêu là đứa trẻ bình thường, lúc này lăn ra khóc quấy một hồi là xong chuyện. Vấn đề là nay Vân Nương cần một đứa con siêu phàm thoát tục để trấn giữ thể diện của đại phòng, nếu như y thỏa hiệp, trời mới biết mẫu thân sẽ thất vọng cỡ nào.

“Các ngươi cứ ở trong phòng, đừng đi đâu cả.” Vân Chiêu thở dài đứng dậy, dặn dò hai nha hoàn ngốc nghếch, rồi choàng chăn lên đầu, xông ra ngoài trong ánh mắt kinh hoàng của họ. Kết quả cũng không khác gì hai nha hoàn kia là bao.

Chuyện diễn ra đúng như Vân Chiêu nghĩ, y vừa mới lao ra khỏi cửa, hai con ngan khốn nạn kia kêu cạp cạp, một trái một phải nhào tới với vẻ hết sức hung bạo.

Hai tiểu nha hoàn bắt đầu khóc. Vân Chiêu ôm đầu, bất kể hai con ngan ngược đãi mình như thế nào, vẫn cứ kiên định đi từng bước một ra đại môn, không la hét, cũng không khóc lóc.

Lỗ Tấn nói, trên đời vốn không có đường, người đi nhiều mà thành đường thôi. Với Vân Chiêu mà nói, bị ngan mổ một phát đau tận tim, mổ phát thứ hai khiến người ta phát cuồng, mổ phát thứ ba, thứ tư thì bắt đầu trơ lỳ rồi.

Tấm chăn bông bọc kín người khiến y không thể đi lại bình thường được. Đám ngan tinh quái kia luôn tìm ra điểm yếu để ra đòn chí mạng, bởi lẽ khi Vân Chiêu nhấc chăn lên để bước, có khe hở là chúng sẽ mổ, cứ thế nhằm vào chân y mà mổ. Không mổ được, hai con ngan còn lao cả người tới xô ngã y. Vân Chiêu ngã rồi lại bò dậy, tiếp tục chùm chăn tiến bước.

Sau vài lần như thế, cuối cùng y cũng mò mẫm tới được đại môn của nội trạch.

Thấy Vân Chiêu đã thoát khỏi phạm vi thế lực của mình, hai con ngan hậm hực dừng truy kích, quay đầu lại dọa hai tiểu nha hoàn. Vốn dĩ, hai nha hoàn này vừa khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí chạy tới chi viện cho thiếu gia, nhưng giờ đây thiếu gia đã thoát thân, chúng liền trở thành mục tiêu công kích. Sợ đến quýnh lên, hai nha hoàn không nhìn đường, chạy va vào nhau, bị hai con ngan lao tới giày vò. Khó khăn lắm mới trốn được vào phòng thì quần áo mới phát đều đã bẩn thỉu, tóc tai rối bù, thế là chúng lại nhìn nhau mếu máo khóc òa.

Vân Chiêu ở đầu kia, thấy hai nha hoàn của mình đã thoát nạn, mới yên tâm đi tới trung đình. Y tự hỏi không hiểu sao mẫu thân lại tìm cho mình hai nha đầu ngốc nghếch đến thế, trông cậy gì được vào chúng đây.

Kỳ thực Từ Nguyên Thọ không đi xa, ông đứng dưới một gốc cây hòe rụng lá, vóc người cao ráo gầy khô, trông thảm hại không kém gì Vân Chiêu. Cảnh tượng vừa rồi, ông đã chứng kiến hết, liền ra hiệu cho Vân Chiêu đi theo mình.

Hai người đi qua cánh cửa hình bán nguyệt, men theo một hành lang có mái che nối thẳng vào tiểu viện độc lập ở phía tây. Nơi này có thể xem như thư phòng thứ hai trong Vân gia đại viện, rất thích hợp để tĩnh tâm viết chữ, giờ là nơi ở của Từ Nguyên Thọ.

“Lão phu còn tưởng ngươi sẽ ép hai nha hoàn hộ tống mình ra chứ.” Từ Nguyên Thọ nhe hàm răng vàng khè, trông như ác quỷ, nói.

Hai chân Vân Chiêu run bần bật, bởi bọn ngan chết tiệt kia chủ yếu tấn công vào chân y. Y cố nhịn không đưa tay xoa chân, đặt tấm chăn bông lên bàn, chắp tay đáp: “Việc như thế này sao có thể để nữ nhân làm được.”

“Hãy nhớ kỹ lời nói này của ngươi. Nam tử hán đại trượng phu phải dám chịu trách nhiệm, kẻ không dám chịu trách nhiệm thì không phải là nam nhân! Thôi được rồi, lần này xem như bình thường, không thưởng cũng không phạt.”

Vân Chiêu nhăn mặt nhó mày xoa xoa chân, xem ra nguồn cơn tai vạ hôm nay của mình đều do lão già này mà ra. Y tức giận nói: “Chẳng lẽ còn có cách nào tốt hơn sao?”

Từ Nguyên Thọ chắp tay sau lưng, nói: “Khi thực lực không đủ thì phải chuẩn bị tinh thần chịu đòn. Ngươi lựa chọn cách chịu đau đớn như vậy là đúng. Đôi khi thống khổ là điều khó tránh khỏi, đã không tránh được thì phải bảo vệ tốt bản thân, giữ gìn thực lực, đợi ngày Đông Sơn tái khởi. Nếu là lão phu trong hoàn cảnh của ngươi, ắt sẽ quấn chăn bông lăn ra ngoài.”

Vân Chiêu gạt phắt: “Trông khó coi lắm.”

“Quá trình bỏ trốn không quan trọng, kết quả mới là điều cốt yếu nhất. Những lời này hiện giờ ngươi chưa thể lĩnh ngộ được, nhưng hãy nhớ kỹ, sau này ngươi sẽ hiểu.”

Từ Nguyên Thọ xoa cái đầu tròn tròn của Vân Chiêu, liếc nhìn bắp chân đầy vết bầm tím của y, rồi dắt về thư phòng như không có chuyện gì.

Cuộc chiến đầu tiên Vân Chiêu phát động ở Đại Minh với đàn ngan, kết thúc bằng việc Từ Nguyên Thọ lấy bút chu sa chấm lên trán khai trí, đánh dấu việc y đã chính thức nhập học.

Quá trình diễn ra vô cùng đơn giản. Kỳ thực, theo lý mà nói, đây là một nghi lễ rất quan trọng, thế nhưng mọi nghi thức như chỉnh trang y phục, rửa tay tĩnh tâm đều bị Từ Nguyên Thọ trực tiếp lược bỏ. Phần báo danh lên huyện học Lam Điền cũng bị ông ta cắt luôn, chỉ làm qua loa lễ nhận sư đồ rồi bắt đầu vào học ngay.

Bài học đầu tiên là Tam Tự Kinh. Từ Nguyên Thọ dạy học rất nghiêm túc, nhưng sau khi phát hiện Vân Chiêu dễ dàng học thuộc, liền để lại cho y một lượng lớn bài tập… đó là chép Tam Tự Kinh một trăm lần.

Sau khi kiểm tra chữ viết như gà bới của Vân Chiêu, sửa lại tư thế cầm bút khó coi của y, ông lại lấy bản Tam Tự Kinh do chính mình chép làm mẫu, nắm tay y dạy viết một trăm chữ.

Từ Nguyên Thọ viết vừa nhanh vừa đẹp, thẳng tay vứt bỏ giấy tập viết do Vân Nương mua, trực tiếp dùng chữ của mình làm mẫu. Xem ra, người này cực kỳ tự tin vào thư pháp của bản thân.

Chớp mắt đã tới giữa trưa. Hai nha hoàn ngốc nghếch của Vân Chiêu chảy nước dãi mang bữa cơm trưa tới.

Bữa cơm trưa rất thịnh soạn, chủ yếu có một bình rượu và một con gà. Vân thị tuy là đại hộ, nhưng bữa cơm bình thường cũng không thể thịnh soạn như vậy. Hôm nay là ngày đầu Vân Chiêu học vỡ lòng, Vân Nương khao thưởng tiên sinh, hy vọng ông sẽ dạy bảo con mình thật tốt.

Khi bụng không đói, Từ Nguyên Thọ là một người rất có phong độ, bất kể là ăn cơm hay uống trà đều rất quy củ, khiến Vân Chiêu không cách nào ăn uống thoải mái.

Thấy Từ Nguyên Thọ gắp phần ức gà mà mình ghét bỏ vào bát mình, Vân Chiêu liền vớt nửa cái cánh gà trong bát canh, gặm ngon lành. Còn về phần ức gà, chúng đều chui vào bụng hai nha hoàn. Có bọn chúng, Vân Chiêu tuyệt đối không bao giờ lãng phí lương thực.

Từ Nguyên Thọ cơm no rượu say, đứng bên cửa sổ nhìn đỉnh Ngọc Sơn phủ trong tuyết trắng, lẩm bẩm: “Quả nhiên là nghìn năm tuyết núi in song sắc!”

Vân Chiêu xua hai nha hoàn hí hửng bê đi số thức ăn còn lại chẳng bao nhiêu – quan trọng là còn nguyên bộ xương dính đầy thịt, thế này thì chúng tha hồ mà béo tốt. Y đến bên cạnh Từ Nguyên Thọ, cũng bám vào cửa sổ nhìn tuyết trên Ngọc Sơn. Người xưa hình như đều thích cái kiểu này, không chịu nói chuyện đàng hoàng mà cứ thích nhìn mây, nhìn gió, nhìn sông, nhìn núi rồi mới nói.

Rất lâu sau, Từ Nguyên Thọ đột nhiên khẽ nói: “Kinh thành bị trời phạt, vùng Thiểm Tây đạo tặc hoành hành khắp nơi, nay thiên hạ sắp đại loạn, khoa khảo vô ích. Lão phu chỉ dạy ngươi vỡ lòng thôi, còn về kinh học thì tùy vào chí hướng của ngươi sau này.”

“Mẫu thân hy vọng con đỗ trạng nguyên để về vinh hiển tổ tông.” Vân Chiêu đầy hy vọng nói.

Từ Nguyên Thọ cười thảm: “Trạng nguyên, trạng nguyên à… Ngươi có biết trạng nguyên năm nay bao nhiêu tuổi không?”

“Nhất định là một vị thiếu niên lang tài ba rồi.”

“Nếu như ngươi có thể tiếp nhận chuyện mình năm mươi tuổi mới đỗ trạng nguyên, thì lão phu có thể giúp ngươi một tay.”

Vân Chiêu trố mắt, sự chênh lệch so với trí tưởng tượng quá lớn: “Người đó năm mươi tuổi mới đỗ trạng nguyên sao?”

Từ Nguyên Thọ gật đầu: “Đúng vậy. Tổ tiên hắn chính là Văn Chinh Minh – tài tử vang danh Giang Nam. Vân thị nhà ngươi vốn xuất thân võ tướng, nhưng mấy năm qua nhân đinh đã rơi rụng hết, không còn bí quyết nào. Với gia thế của ngươi, nếu không thể bái các bậc hồng nho Giang Nam làm thầy, thì thi đỗ tú tài đã là cực hạn rồi.”

“Nhưng con thông minh lắm.” Vân Chiêu ưỡn ngực tự tin. Ở điểm này, y thực sự có vốn liếng để tự tin.

Bản chuyển ngữ này, với tất cả sự tinh tế, là thành quả độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free