(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 25:
Trong hai mươi năm tới, lẽ nào ta lại không thể kiếm được một vạn lượng bạc sao? Cho dù số tiền này có lớn đến mấy, Vân Chiêu vẫn tự thấy nếu mình không làm được thì thật sự quá tệ hại. Coi như đây là một mục tiêu để mình phấn đấu, y ưỡn ngực, lớn tiếng nói: “Công bằng!”
Từ Nguyên Thọ cười ha hả, lấy bút mực của Vân Chiêu đang đặt trên bàn, chẳng mấy chốc đã viết xong hai tờ giấy nợ. Sau khi thổi khô mực, ông nắm tay Vân Chiêu ký tên. Nghĩ một lát, vẫn không yên tâm, ông liền ấn cả bàn tay Vân Chiêu vào nghiên mực, in dấu tay y lên cả hai tờ giấy. Sau đó, ông cười hì hì đưa Vân Chiêu một tờ, còn mình giữ một tờ.
Cuối cùng, ông ho khan một tiếng: “Khế ước đã xong, nhưng chuyện này không được để người ngoài biết! Hiểu chưa?” Không nói ra ngoài? Chà, mình bị lừa rồi. Đến trẻ con cũng lừa gạt! Vân Chiêu dùng ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn tiên sinh của mình, nhưng vẫn gật đầu: “Chuyện liên quan đến thể diện của tiên sinh, con sẽ giữ kín, không để ai nhìn thấy.”
Từ Nguyên Thọ ngửa cổ cười dài, rồi xoa đầu y, nói: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Kết thúc một ngày học tập, Vân Chiêu nhận ra ngoài việc gánh thêm khoản nợ một vạn lượng, mình chẳng thu hoạch được mấy.
Có lẽ Từ Nguyên Thọ xem đây là một thủ đoạn khích lệ học sinh, không hề coi là thật. Thế nhưng Vân Chiêu nhận thấy ông ta làm chuyện này rất thuần thục, có lẽ ông ta đã giăng một cái lưới lớn, toàn bộ học sinh trước đây của ông ta đều từng ký cái hiệp nghị bất công này.
Có điều, một vị tiên sinh như thế lại rất hợp khẩu vị của Vân Chiêu. Nếu chỉ biết dạy học theo sách vở thì thật nhàm chán. Y quyết định, nếu sau này có tiền, nhất định sẽ thực hiện giao ước này.
Tan học. Vân Xuân cõng rương sách tinh xảo của Vân Chiêu, Vân Hoa xách hộp thức ăn lớn của Vân Chiêu. Mặc dù chỉ cần đi qua hai cánh cửa là có thể đến hậu trạch, nhưng Vân Chiêu không trở về, y xoay người rời khỏi đại môn.
Mùa đông tuy chưa qua hẳn, nhưng hơi thở của mùa xuân đã có thể cảm nhận được rồi. Tuyết đọng trên mặt đất đã tan hết, lộ ra nền đất ẩm ướt, vì thế bụi đất cũng đã bớt đi phần nào. Ngẩng đầu lên, có thể thấy bầu trời trong xanh vời vợi.
Quản gia Vân Phúc đứng ngoài đại môn, chỉ huy hai phó dịch đốn cây đại thụ. Tiếng cưa xoèn xoẹt rất dễ nghe, nhưng cây liễu đại thụ bị đốn hạ lại trông thật đáng thương. Vân Chiêu dường như nghe thấy nó đang la hét.
“Phúc bá, cây đại thụ lớn như vậy cũng đốn sao?” Vân Phúc cười khà khà đáp: “Cây này đã được hai trăm năm rồi, do tổ tiên Vân thị chúng ta trồng. Sống quá lâu dễ thành tinh. Đốn đi rồi, trước cửa sẽ rộng rãi hơn, sau này thiếu gia đỗ trạng nguyên, khách khứa tới còn có chỗ đỗ xe.”
Nghe nói cây liễu sắp thành tinh, Vân Chiêu lập tức không hỏi thêm gì nữa. Nhất định là do tên đạo sĩ Lương Hưng Dương của Kim Tiên Quán nói nhăng nói cuội rồi.
Đạo trưởng của Quan Đế Miếu pháp lực cường đại, mấy ngày trước còn bắt hồ yêu ở Vị Nam nên chưa có thời gian lo cho Vân thị. Vì thế, đạo trưởng Kim Tiên Quán mới nhiệt tình chạy tới ngay trong đêm.
Kỳ thực, Vân Chiêu rất muốn xem hồ yêu trông thế nào, dù sao trong niên đại mà y sống, hồ ly tinh đã tuyệt chủng từ lâu rồi.
Trước đại môn Vân gia là một sân rất rộng, được lát gạch đàng hoàng. Đến mùa thu hoạch, nơi này sẽ được dùng làm sân phơi. Đi hơn một trăm bước sẽ tới một con suối không nhỏ. Nước suối là do mạch nước ngầm trên Ngọc Sơn chảy xuống, cung cấp lượng nước dồi dào cho toàn bộ trang viên. Giờ đây, nước đã vơi một nửa, lòng suối toàn là đá sỏi, ít nước suối còn lại đều đóng băng hết.
Vân gia trang viện tựa núi nhìn sông, phong thủy cực kỳ tốt. Chỉ là mấy năm qua, nước suối trước cửa cứ khô cạn dần, cho nên gia đạo mới suy sút.
Bởi thế cho nên, khi Vân đại thiếu gia ra ngoài, chỉ có hai nha hoàn đi theo. Trong mộng tưởng của Vân Chiêu, đáng lẽ phải có một con chó dữ dẫn đường, một quản sự khúm núm bên cạnh, cùng bảy tám đại hán vai u thịt bắp, hông gài đao, như vậy mới đủ uy phong.
Có điều, uy phong ở nơi này cũng vô nghĩa lắm. Nhà cửa thưa thớt, khó lắm mới thấy một căn. Toàn là nhà một tầng vách đất, mái lá lụp xụp, hàng rào xiêu vẹo. Nhà nào có một đống rạ, vài ba con gà đã là khá giả rồi. Còn nói đến gia súc lớn như trâu, như lừa ư? Ngoài Đại phòng Vân thị ra, chẳng ai có cả.
Con người thì còn tệ hơn, phần lớn đều đầu bù tóc rối, bẩn thỉu, dù là nam hay nữ cũng vậy. Quần áo xám xịt, ảm đạm như cảnh sắc mùa đông. Người ta đã sống như ăn mày rồi mà còn ra oai với họ thì chỉ càng tự làm mất giá bản thân.
Vân đại thiếu gia không làm vậy, nhưng hai nha đầu phía sau y thì lại làm. Chúng mặc áo bông màu đỏ tươi, đẹp hơn cả áo mặc vào năm mới. Đầu tóc chải chuốt gọn gàng, sạch sẽ thơm tho. Gặp ai cũng hếch mặt lên trời, khiến không ít đứa trẻ con nhìn chằm chằm đầy ghen tị, sau đó bị cha hoặc mẹ kéo vào nhà đánh cho mấy roi.
Rời khỏi trang viên khá xa, đi vào một khe núi ngoằn ngoèo. Ở hướng tây bắc có một công trường lớn, mấy chục người đang hò hét vác đá đắp tường. Bức tường đá này đã có quy mô sơ bộ, thậm chí còn có vài chòi gác được đặt ở những vị trí hiểm yếu. Chỉ cần trăm người phòng thủ nơi đây, ngăn cản nghìn người cũng không thành vấn đề.
Theo lời Phúc bá nói, công việc này đã bắt đầu từ hai năm trước. Mẹ y muốn có một bức tường ngăn cản người ngoài. Trước đó tạm dừng vì mùa đông lạnh giá, nay địa khí bốc lên, trời ấm dần, lại tiếp tục thi công.
Phía sau Vân gia trang viện là vách đá thẳng đứng, trang viên này không có đường lui.
Kỳ thực cũng không cần đường lui. Một khi trang viên không còn, tộc nhân Vân thị cũng không còn đường sống nữa. Còn về việc rời bỏ quê hương ư? Người Quan Trung không có khái niệm đó.
Nói họ thiếu dũng khí khai thác cũng được, nói họ quyến luyến cố thổ cũng được, Vân thị đã quyết tâm cùng tồn vong với nơi này.
Gia tộc đã truyền thừa nghìn năm, bất kể ai làm hoàng đế, thứ vĩnh viễn không đổi ở đây chính là họ.
Thịnh thế, loạn thế, thấy nhiều rồi chẳng còn để ý nữa. Ở thịnh thế, họ có quyết tâm lớn mạnh. Vào loạn thế, họ cũng học được cách sống tạm bợ qua ngày đoạn tháng.
Vân Kỳ làm việc rất cố gắng, vác tảng đá nặng hơn trăm cân. Gian nan men theo ván cầu leo lên tường cao. Đặt hòn đá xong, hắn há miệng thở hồng hộc.
Chưa kịp thở đều, hắn đã thấy Vân Dương vác một tảng đá nặng tương đương leo lên. Hắn không nghỉ nữa, vội vàng đi tới đỡ tảng đá trên lưng con trai, tức giận mắng: “Con còn chưa đủ sức, sao lại làm việc này? Bị thương lưng thì sau này sống thế nào?”
Vân Dương mặt hầm hầm: “Con không muốn bị cái thằng ngốc kia coi thường.”
Vân Kỳ cúi đầu nhìn xuống, phát hiện Vân Chiêu đang dẫn hai tiểu nha hoàn ngẩng đầu nhìn lên phía này, còn vẫy tay với hắn.
Phía dưới bức tường, Vân Chiêu ăn mặc sạch sẽ, hồng hào khỏe mạnh. Còn nhìn con trai mình, y phục lam lũ, xanh xao ốm yếu. Vân Kỳ sống mũi cay cay, vỗ vai con trai: “Mệnh con không tốt, nếu không bây giờ đã được tiến học, luyện võ, chứ không phải theo người cha vô dụng này mà vác đá.”
Vân Dương lắc đầu, kiêu ngạo nói: “Không phải nhận Đại nương tử làm mẫu thân, con còn thở phào nhẹ nhõm đấy chứ. Con cứ lo nếu vào cái đại trạch đó, làm sao có thể gọi một tiếng mẹ được.”
Vân Kỳ mắt ươn ướt, con trai hiểu chuyện càng khiến người cha thêm đau lòng. Hắn cảm thấy mình đã hại con, nếu không phải là con mình thì hẳn đã sống tốt hơn. Ngăn con trai tiếp tục vác đá, hắn chỉ vào Vân Chiêu: “Con đi xem sao, nó gọi con đấy. Nhẫn nhịn một chút.”
Vân Dương cắn răng, đi xuống vài bậc, sau đó tung mình nhảy xuống. Uỵch một tiếng, hắn đáp xuống trước mặt Vân Chiêu, không nói không rằng.
Bạn đang đọc bản dịch chuẩn xác và sớm nhất, độc quyền bởi truyen.free.