Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 43:

Ánh đèn dầu lờ mờ chỉ đủ soi rọi ba bước, khiến dung nhan đoan trang, tú mỹ của Vân Nương thoạt ẩn thoạt hiện, có phần đáng sợ. Nàng trầm tư một lát rồi đáp: “Phải, Vân thị bình an là tốt nhất.”

Phúc bá buông tiếng thở dài: “Lão nô vốn tưởng cha mẹ hắn vẫn còn sống, nào ngờ cha hắn đã qua đời hai năm trước, mẫu thân cũng không vượt qua được mùa đông vừa rồi. Nay hắn chẳng còn vướng bận gì, e rằng khó thuần phục, không cách nào kiểm soát được loại người này.”

Vân Nương nhíu mày: “Tính tình hắn ra sao? Nếu được, ta có thể cưới vợ dựng nhà cho hắn, sinh con đẻ cái rồi ắt sẽ ổn định lại mà thôi.”

Phúc bá ngửa cổ tu một ngụm rượu lớn, khuôn mặt đầy nếp nhăn dưới ánh đèn leo lét lại càng hằn sâu thêm. Không biết có phải vì ánh đèn u tối hay nỗi lo âu chất chứa mà vị lão nô trung thành của Vân thị càng thêm già nua: “Lão nô già rồi, mùa đông vừa rồi tuổi già sức yếu, vốn tưởng tìm được người thay thế, nhưng giờ xem ra hắn không được. Trận mưa xuân vừa rồi chỉ dải Vị Nam được hưởng lợi, còn về phía tây, trời cao chẳng ban cho lấy một giọt nước. Nếu tới tháng năm mà vẫn không có mưa, ắt sẽ xuất hiện lượng lớn lưu dân, khi đó phủ Tây An sẽ là nơi chịu ảnh hưởng trực tiếp.”

Ai cũng biết một khi lưu dân tập trung, ắt sẽ có kẻ dã tâm thừa cơ tụ tập. Với sức mạnh của quan phủ hiện giờ, e rằng sẽ không đối phó nổi. Vân Nương hiểu ý Phúc bá, ông đang băn khoăn không biết nên giết hay giữ Lưu Tông Mẫn.

Phúc bá và mẫu thân bàn việc quan trọng, Vân Chiêu chưa có tư cách xen vào, bởi vậy y ngồi bên cạnh yên tĩnh vừa lắng nghe vừa ăn.

Vân Nương hết sức lo lắng, phụ thân nàng vẫn ở phủ Tây An, dù đã có sự chuẩn bị, nhưng trong loạn thế, ai dám chắc điều gì: “Phúc bá, Thiểm Tây thực sự sắp loạn sao?”

Phúc bá không ăn được mấy miếng cơm, lòng đầy ưu tư, lôi tẩu thuốc ra hút: “Vị Nam vẫn chưa đến mức đó, nhưng phủ Duyên An e rằng sắp loạn rồi. Sau vụ thu hoạch mùa hè năm nay, chúng ta phải tính đường lui thôi. Lưu Tông Mẫn, nên giết hay thả, phải quyết định sớm rồi.” Dứt lời, ông chắp tay rồi rời phòng.

Vân Chiêu không biết Phúc bá dựa vào đâu mà nghĩ rằng mình có thể giết Lưu Tông Mẫn, vì tên đó sau này thực sự rất uy phong lẫy lừng: “Mẹ, Phúc bá muốn giết người sao?”

Vân Nương khẽ thở dài: “Thời buổi này, người ta giết người như cơm bữa rồi, những chuyện này con không cần lo lắng, chỉ cần học hành cho tốt là được. Mẹ đã có an bài, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Vân Chiêu làm sao có thể không lo lắng được, vì thế chất lượng giấc ngủ sụt giảm mạnh. Cách xử lý rắc rối của Phúc bá là giết, còn mẫu thân lại thấy chuyện đó hết sức bình thường.

Vân gia có thể thoải mái thu nhận một tên đạo tặc, lại còn định dùng hắn làm người đứng đầu gia đinh, rồi khi thấy hắn không thích hợp thì muốn giết. Quả nhiên là đại tộc, đủ khí phách, đủ quyết đoán.

Song kẻ này là Lưu Tông Mẫn, là tên cự khấu lưu danh sử sách lừng lẫy, chứ không phải tên đạo tặc vớ vẩn nào khác.

Vậy Vân thị rốt cuộc là cái gì?

Vân Chiêu không ngủ được, dù là ai với lòng đầy nghi hoặc như vậy đều mất ngủ. Lúc thì thấy hưng phấn, lúc thì lại sợ hãi.

Sáng ngày hôm sau, Tần bà bà bước chân run run đi tới xem đại thiếu gia đã ngủ dậy chưa. Vân Xuân, Vân Hoa bê nước rửa mặt tới, đôi mắt thao láo chờ đại thiếu gia tỉnh giấc.

Vân Chiêu hôm qua ngủ muộn, dụi mắt tỉnh dậy thấy ba người trước mặt, nhanh chóng xác định ba người này chẳng có chút sức chiến đấu nào, 2 điểm, không, chỉ 1 điểm thôi.

Hai phó phụ đen đúa từ trong viện đi qua, con ngan lớn chỉ thò đầu nhìn một cái rồi tiếp tục diễu võ giương oai.

Hai phó phụ này có lẽ lợi hại hơn con ngan một chút, nhưng vẫn trong phạm vi dự liệu của Vân Chiêu, miễn cưỡng có thể tính là người có chút sức chiến đấu, 2 điểm.

Trù nương mặc dù một mình có thể bê cả cái bàn lớn, nhưng đó là do vai u thịt bắp, chẳng liên quan gì tới sức chiến đấu, 2 điểm nốt.

Phó phụ gánh hai cái thùng nước lớn đi vào, đó là do làm việc cực khổ quen mà thôi, chẳng phải là có sức chiến đấu, miễn cưỡng được 3 điểm.

Mẫu thân thì đang ngồi dưới gốc cây hạnh trồng hoa, dùng xẻng nhỏ rất điêu luyện. Rốt cuộc đó chỉ là công cụ lao động thôi, không có mấy sức sát thương, ngoài đánh mình thì không làm được gì cả, khỏi cho điểm.

Phúc bá ở trung đình, chắc là vừa rồi hút thuốc hơi nhiều nên đang ho khù khụ kia kìa.

Ông ta ho dữ quá, gập người mà ho, ho tới mức gân xanh nổi đầy trên trán. Lúc này mà có người đánh lén thì ông ta chết chắc rồi, khó mà cho điểm được.

Vỗ lưng cho Phúc bá là một gia đinh cao lớn, đội chiếc mũ len truyền thống màu đen, lại còn có hai quả cầu lông màu đỏ nữa chứ. Y phục phối hợp với vóc dáng đó làm hắn hết sức buồn cười.

Chắc hắn vỗ mạnh quá, bị Phúc bá đá cho, hắn né rồi mà vẫn trúng, quá chậm. Sức chiến đấu không quá 5 điểm.

Có một tên gia đinh đang nỗ lực vần cái chum, nhìn là biết ngu không tả nổi. Phải đổ nước trong chum ra rồi mới di chuyển chứ, 0 điểm, ngu không chịu được.

Lại còn một tên gia đinh đang xua tay đuổi chim nữa chứ, càng ngu đến mức không muốn nhắc tới...! Ngươi không muốn bọn chim làm tổ sinh con dưới mái ngói, thì ngươi trèo lên mà đuổi đi.

Một hàng dài phụ nhân ngồi dưới mái hiên dệt sợi. Sợi trong tay chỉ có hai màu xanh và xám, cuối cùng họ dệt thành vải thô dài chừng một thước. Thứ này rồi sẽ trở thành chiếc áo hai màu xám trắng mà ai ai cũng chán ghét, cho 1 điểm hết.

Không thể nào có cao thủ ẩn nấp trong đây.

Sau khi đánh giá xong lực lượng trong nhà mình, Vân Chiêu cho rằng, nếu Lưu Tông Mẫn mà phát điên, hắn dễ dàng tạo ra thảm án như Võ Tòng ở Uyên Ương Lâu, vì điểm võ lực của tên này chí ít ở mức 8.

Từ tiên sinh mặc áo mùa xuân mỏng manh, lưng thẳng tắp, đầu buộc khăn, tay cầm sách nhưng không đọc, mà lại ngắm trời. Chẳng biết có gì đáng xem, trời xanh như vừa được gột rửa, chẳng có lấy một bóng mây.

Ông ấy phù hợp nhất với hình tượng anh hùng trong lòng Vân Chiêu, bất kể là chòm râu ba chỏm hay bộ dạng giả vờ cầm sách, đều nghiêm túc chứng minh rằng ông ấy không phải người tầm thường.

Nhưng mà mồm lại nhai cỏ khô thế kia, mất giá quá...! Người này học vấn thì có, còn về võ lực thì...! gần bằng không! Một cánh tay của Lưu Tông Mẫn đủ giết ông ta mười tám lần.

Tiền viện của Vân thị đã trở thành nơi công cộng của tộc nhân Vân thị. Ngày mùa đã gần xong, mọi người tụ tập dưới mái hiên chọn hạt giống đậu, thương lượng xem làm sao mới có thể đổi được loại rau quả tốt.

Toàn bộ đều là nông phu chân chính, sức chiến đấu cỡ 3 - 4 là nhiều, tinh thần chiến đấu thì vứt đi. Vân Chiêu không chú ý tới họ.

Vừa rời khỏi đại môn đã thấy lò lửa cháy hừng hực cách đó không xa.

Lưu Tông Mẫn trần truồng, mình đầy mồ hôi, đang ra sức kéo bễ lò. Lửa trong lò gần như có màu trắng, nung nóng làn da màu đồng của hắn. Mỗi lần kéo bễ, cơ bắp của hắn như có con chuột chạy bên dưới.

Cơ bắp từ ngực chia sang hai bên cực kỳ phát triển, giữa các múi cơ còn có bó cơ ngang, như tấm da bọc trên khải giáp, bó cơ bắp thành một chỉnh thể hoàn chỉnh. Vân Chiêu thấy cho 8 điểm vẫn còn ít.

“Mở miệng lò!” Lưu Tông Mẫn rống lớn một tiếng, đẩy lò từ một phía, khiến cái lò nặng nề từ từ nghiêng đi. Vân Dương ở bên cạnh liền đứng ở cửa lò, nước sắt đỏ rực từ từ trong lò chảy vào rãnh đã đào sẵn.

Nước sắt vừa đầy rãnh, hai tay Lưu Tông Mẫn dùng sức, cái lò sắt được bọc bởi lớp đất sét dày từ từ quay về chỗ cũ. Mồ hôi của hắn bốc lên thành khói trắng rồi biến mất.

Vân Chiêu chép miệng, quay đầu nhìn về phía Phúc bá vừa đi vừa hút thuốc, sau lưng là ba tên gia đinh ngốc, ưỡn ngực như lũ ngốc, chẳng biết nói sao cho phải.

Rốt cuộc là ai giết ai?

Nội dung chương truyện được dịch thuật và phát hành độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free