(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 48:
"Không thể nào!"
Vân Dương bật dậy, vội vã chạy đến tấm bia mộ lớn nhất, mắt mở to hết cỡ, đọc từng chữ một: "Vân... thị nam... Toan khắc do... Nghĩa là gì đây?"
"Nghĩa là nơi đây chôn cất một người tên Vân Thuận, là tổ tiên của nhà ta."
Vân Chiêu thở phào nhẹ nhõm, chẳng trách hắn đọc chữ không ra ngô ra khoai: "Thật sự là mộ tổ sao?" Vân Dương sững sờ một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng chạy ra ngoài, nhanh chóng mặc bộ quần áo ướt sũng vào, sau đó quay lại trước đống bia đá, liên tục bái lạy. Những đứa trẻ khác cũng ngây người ra, vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu tạ tội với tổ tiên. Vân Chiêu chăm chú nhìn từng tấm bia mộ, cho đến khi ghi nhớ hết tên khắc trên đó, lúc này mới cùng đám huynh đệ vẫn chưa dám đứng dậy, khấu đầu tạ tội với tổ tiên.
Có lẽ tổ tiên rộng lượng, không chấp nhặt lũ trẻ con, trong sơn động âm u không có bất kỳ chuyện gì xảy ra cả, chỉ có gió liên tục thổi như thúc giục bọn chúng mau chóng rời đi.
Rời khỏi sơn động, Vân Dương chờ đám trẻ con ra hết, sau đó cực kỳ cẩn thận, lấy từng mảnh đá nam châm nhỏ dính trên vách đá, đặt vào chỗ trống, lấp kín hoàn toàn khe gió cuối cùng. Hắn dùng sức nạy những con dao, chuỳ thủ, cuốc xẻng mà mọi người đã cắm vào ra, sau đó thuận theo dây mây trượt xuống. Hắn còn cẩn thận dùng dao chặt đứt hết dây mây để trừ hậu h��a. Vân Chiêu vẫn đăm đăm nhìn vách núi bóng loáng, lòng đầy thất vọng. Đám trẻ con dù thu hoạch được một đống hoàng tinh cũng chẳng thể vui nổi, bởi hôm nay mạo phạm mộ tổ đã trở thành tâm ma trong lòng chúng. Mặc dù khi đứng trước cửa hang, cả đám đã thề độc không nói chuyện hôm nay ra ngoài, nhưng rốt cuộc tâm tính trẻ con không thể kìm nén được. "Hôm nay ta suýt chút nữa đã đào mộ tổ, cha sẽ đánh chết ta mất, hu hu...!" Chẳng biết đứa nào bật khóc nói đầu tiên, thế là cả đám trẻ con cũng khóc theo: "Không được nói, im ngay! Đã hứa rồi, ai dám tiết lộ bí mật này ra sẽ không ai chơi với kẻ đó nữa."
Vân Dương hung dữ đe dọa, quả nhiên tiếng khóc nhỏ đi nhiều. Vân Chiêu thấy tình hình này không ổn, bọn trẻ con khác thường quá, về nhà người lớn mà nhận ra, e rằng chẳng cần mấy câu đã lộ tẩy hết rồi: "Không sao đâu, hôm nay chúng ta đi thăm tổ tiên, tổ tiên chỉ phù hộ chúng ta thôi, không trách tội đâu." Lập tức có đứa bé như người chết đuối vớ được cọc, hỏi vội: "Thật sao?" "Chứ sao! Nếu hôm nay không phải chúng ta vào mộ tổ thì đã bị đá rơi đè chết rồi. Rõ ràng tổ tiên muốn chúng ta đi vào, thấy có nhiều con cháu tới thăm như thế, tổ tiên vui lắm." Lời của Vân Chiêu có tính an ủi rất cao, hắn còn kể thêm vài câu chuyện tổ tiên hiển linh phù hộ con cháu tìm ra mộ hoang lâu năm. Thế là bọn trẻ dần bình tĩnh lại, coi đây là một điều may mắn. Đương nhiên, đều đã học vỡ lòng rồi, có chút kiến thức rồi, loại chuyện này không kể với ai.
Xuống núi, về thôn trang, dọc đường chẳng có chuyện gì xảy ra khiến đám trẻ con càng thêm vững tâm. Vài người lớn thấy con mình thu hoạch phong phú còn khen ngợi một phen. Vân Chiêu về nhà, mẹ vẫn đang thuê hoa, hai nha đầu ngốc Vân Xuân, Vân Hoa vẫn ngủ gật. Đôi lúc hắn thấy chúng đúng là heo, ăn khỏe, ngủ khỏe lại còn ngốc...
Vân Chiêu lặng lẽ đi đến từ đường. Sau bàn cúng ở từ đường có một cái rương rất lớn, bên trong cất giữ tộc phổ của Vân thị. Vừa mở rương ra, Vân Chiêu đã đau cả đầu, vạn lần không ngờ lại có hơn trăm cuốn. Ở đời sau, Vân Chiêu đã thấy nhiều tộc phổ rồi, nhà nào nhà nấy cũng làm thành bản điện tử, phát tán khắp thế giới khoe dòng tộc lâu đời nhà mình. Nhìn đống tộc phổ viết tay này, Vân Chiêu cực kỳ hoài niệm các công cụ thời hiện đại.
Bia mộ trong sơn động rất chắc chắn, chữ nghĩa rõ ràng, chắc hẳn thời gian không quá xa xôi. Vân Chiêu quyết định tra từ năm Hồng Vũ thời Minh xem sao, dựa theo ngày tháng ghi trên bia thì đúng là khoảng thời gian này.
Khi trời tối, Vân Chiêu nghi hoặc đặt tộc phổ xuống. Từ năm Hồng Vũ đến nay, tên những người ghi trong sơn động đều không có trong tộc phổ, dù có cùng tên nhưng mà năm tháng lại không khớp. Vân Chiêu khấu đầu với bài vị của gia gia, phụ thân, rồi thắp hương. Thấy hai vị tổ tiên không giúp mình giải được nghi hoặc đó, hắn thở dài rời khỏi từ đường. Vân thị nhất định có cực kỳ nhiều bí mật để khám phá. Mới có vài ngày thôi mà hắn đã gặp bao nhiêu chuyện kỳ quái, khó dùng lý lẽ thường mà giải thích được. Mười mấy tên người mà Vân Chiêu ghi nhớ được trong sơn động, nhưng lại không thể tìm thấy bất kỳ ghi chép nào liên quan đến họ trong tộc phổ. Mộ tổ của Vân thị nằm dưới chân ngọn núi trọc, nơi con cháu Vân thị đời đời tàn phá, ai nấy đều biết rất rõ. Phụ thân, gia gia và vô số tiên tổ của Vân thị đều yên nghỉ nơi đó. Mộ có người chăm sóc hàng ngày, tên tuổi cũng được ghi rõ trong tộc phổ. Ngôi mộ cổ nhất là ở thời Mông Nguyên, vì nếu xa hơn nữa thì đã bị phá hủy khi Thành Cát Tư Hãn xua quân vào Quan Trung cướp phá. Bia m��� trong sơn động có ngày có tháng, đều là tổ tiên Vân thị đã chết vào thời Minh, mà tộc phổ thời Minh thì ghi chép rõ ràng, Vân Chiêu cũng đã xem nát rồi, vẫn không thấy họ. Nơi có mâu thuẫn nhất định ẩn chứa điều khác thường. Mẹ hắn thân là gia chủ, chắc chắn phải biết rồi. Mà Phúc bá giống như vị thần bảo hộ của Vân thị, hẳn là càng rõ hơn. Vân Chiêu là chủ nhân tương lai của Vân thị, đáng lẽ phải biết, nhưng chẳng ai chịu nói cho hắn cả. Phúc bá có thể thảo luận vấn đề đi hay ở của Lưu Tông Mẫn ngay trước mặt hắn, đã là thể hiện sự tôn trọng đối với vị đại thiếu gia này rồi.
Thời gian trôi đi, kỳ nghỉ đã kết thúc, trời lại đổ thêm một trận mưa xuân ngắn, ai nấy đều vui mừng tràn trề hy vọng vào một vụ mùa bội thu. Đám trẻ con cũng quay lại học đường. Tiếng trẻ con ê a học chữ vang lên trong đại viện Vân thị, khiến đại viện nhận thêm ánh mắt sùng bái. "Tìm được mộ chưa?" Hôm đó giảng bài xong, Từ tiên sinh đứng cạnh Vân Chiêu lơ đễnh hỏi: "Mộ gì ạ? Tìm mộ làm gì?" Trò trẻ con này không làm khó đư���c Vân Chiêu, hắn nghiêng nghiêng đầu làm bộ ngây thơ đáp, nhưng vừa nói xong thì cả người cứng đờ...! Trò này không lừa được hắn, nhưng còn bọn ngốc Vân Dương thì sao? Với kỹ xảo ngôn ngữ của tiên sinh, đám "lừa ngu ngốc" ấy mà giữ được bí mật thì mới là chuyện lạ. Vân Chiêu quay đầu nhìn về phía đám huynh đệ, đồng môn, đồng tộc kiêm đồng phạm, quả nhiên chẳng tên nào đồng lòng, lần lượt cúi gằm đầu xuống. Thế là Vân Chiêu bị tiên sinh xách cổ áo kéo ra khỏi học đường, hai thầy trò tới một góc yên tĩnh đứng lại.
"Thế nào, có định đào mộ tổ không? Vân thị ngươi là đại tộc nhiều đời ở Lam Điền, trong mộ nói không chừng có nhiều vàng bạc châu báu lắm đấy." Từ tiên sinh mỉa mai. Vân Chiêu cười ngây thơ rực rỡ như nắng mai, dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng: "Học sinh tất nhiên không đại nghịch bất đạo quấy nhiễu tổ tiên. Chỉ là con tìm được ít manh mối trong tộc phổ, phát hiện tộc phổ Vân thị có một phần thiếu hụt, vài ghi chép không còn. Học sinh muốn chép tiếp tộc phổ, đem danh húy của tổ tiên Vân thị bị thất lạc bù đắp vào, cho nên mới đi tìm mộ. Tìm được rồi, cũng đã ghi chép lại tên rồi, nhưng trên tộc phổ lại không có bất kỳ ghi chép nào liên quan đến họ." Mắt Từ tiên sinh mở mỗi lúc một lớn, cuối cùng ông ta tóm lấy tóc gáy của mình mà than: "Lời nói dối này ngay cả ta cũng không có chỗ nào để bắt bẻ...! Được, chúng ta xem xét lại lời nói của ngươi nhé. Ta thấy những lời này ngươi nên nói ngược lại thì đúng hơn. Tiểu tử, ngươi đã phát hiện ra Âm tộc của Vân thị rồi đấy." "Âm tộc gì ạ?" Vân Chiêu ngớ người ra, hoàn toàn không hay biết gì về hai chữ này.
Bản chuyển ngữ này độc quyền xuất bản trên truyen.free.