(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 49:
“Dương đại diện cho sự phò trợ, âm đại diện cho sự săn tìm! Theo tương truyền từ thuở xưa, phàm là đại tộc, xưa nay chẳng bao giờ đặt trọn gia sản vào một mối. Cho dù đã nắm giữ đại thế, họ vẫn phân bổ một phần lực lượng để làm những việc trái ngược.
Từ tiên sinh vuốt râu, giảng giải một đạo lý quen thuộc mà lại mới mẻ: “Lấy Gia Cát tộc thời Tam Quốc làm minh chứng, bất kể tình thế có biến hóa ra sao, cũng không thoát khỏi quy luật mười chữ ‘dương thịnh thì âm suy, dương suy thì âm cường’. Đây chính là một trong những ứng dụng thực tiễn của Thái Cực.”
“Vân thị nhà ngươi đã sinh sôi nảy nở trên mảnh đất này ngàn năm, trải qua Tùy, Đường, Ngũ Đại Thập Quốc, Tống, Mông Nguyên cùng sáu kiếp nạn của Đại Minh. Cho dù giờ đây đã tới mạt thế, vẫn có thể phồn vinh thịnh vượng, để một kẻ ngốc như ngươi còn có thể mượn sức Lợn rừng tinh mà hoàn tục làm người. Nếu không có thủ đoạn thông thiên còn che giấu đằng sau, sao có thể làm được điều đó?”
Vân Chiêu tuy trong lòng đang dấy lên muôn vàn cảm xúc, nhưng ngoài miệng vẫn ra sức biện hộ: “Con không phải là Lợn rừng tinh.”
Từ tiên sinh cười khà khà: “Khổng Tử không nói chuyện quái lực loạn thần, ta đương nhiên chẳng cho rằng ngươi là Lợn rừng tinh chuyển thế. Nhưng mà, trừ cách giải thích này ra, không cách giải thích nào làm ta vừa ý. Trẻ thông minh ta th���y nhiều, cũng nghe nhiều rồi. Khi ta còn nhỏ còn thông minh hơn ngươi nữa. Nhưng thông minh là một chuyện, tâm tư tinh tế như ngươi thì không thể lấy mỗi sự thông minh mà bù đắp được.”
“Hơn nữa, ta cho rằng cái danh Lợn rừng tinh này rất có lợi cho ngươi.”
Thứ tiên sinh kiểu gì thế này, lần trước thì đặt cho mình cái tên A Trệ, giờ lại nhất quyết khẳng định mình là Lợn rừng tinh. Cứ như thể không gán cho mình chút liên quan gì đến Trư Bát Giới thì chẳng vừa lòng vậy. Vân Chiêu không vui, bèn hỏi: “Vì sao tiên sinh cứ nói chuyện này với con?”
Bất chấp vẻ không thoải mái của Vân Chiêu, Từ tiên sinh vẫn thong thả nói: “Lời của Hàn Dũ nói rất đúng: ‘Sư giả, truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc dã.’ (Thầy là người truyền đạo lý, dạy nghề nghiệp, giải đáp nghi hoặc). Nếu đã nhận tiền học của nhà ngươi, tất nhiên ta phải làm tròn chức trách của người thầy. Ngoài ra, ‘đắc thiên hạ anh tài nhi giáo chi’ (có được anh tài trong thiên hạ mà dạy dỗ) là một trong ba niềm vui lớn của kẻ sĩ. Vậy nên, không cần biết ngươi có phải là Lợn rừng tinh hay không, dù ngươi hiện nguyên hình ngay bây giờ ta cũng sẽ dạy ngươi biết nói tiếng người. Chẳng lẽ cái móng lợn không cầm được bút sao? Ha ha ha.”
Vân Chiêu lảo đảo. Vòng vo một hồi, tiên sinh vẫn mắng mình là lợn. Xem ra, số kiếp đời này của y đã định sẵn rồi.
“Thôi vậy... Bài tập hôm nay là chép lại đoạn đối thoại của chúng ta mười lần, sau đó đốt đi.”
Từ tiên sinh cư��i sảng khoái, nói xong chẳng giải thích gì thêm, vui vẻ đi ăn cơm. Hôm nay là ngày rằm, theo thông lệ, ông ta có một con gà:
Tất nhiên ông ta vui rồi. Diễn biến sự việc khiến Từ tiên sinh rất hài lòng: đứa học trò cổ quái thích trộm mộ của mình "xuất quân bất lợi", lần đầu tiên đi trộm mộ lại mò ngay phải mộ tổ tiên. Hẳn là nó nhất định sẽ bỏ ý định này. Còn về chuyện Lợn rừng tinh gì đó, ông ta chẳng bao giờ tin. Ông ta chỉ thích trêu chọc thằng nhóc kia thôi, nhìn cái mặt nó tức tối trông rất thú vị.
Âm tộc à, ra là thế! Vậy thì mọi điều đều có thể giải thích.
Vân Chiêu cũng có chung suy nghĩ với Từ tiên sinh. Y chắp tay sau lưng đi xuyên qua trung đình... rồi lập tức cảm thấy nhói đau ở hai tay.
“Dám học theo bộ dạng của Phúc bá, lần sau sẽ chặt tay!”
Vân Chiêu run rẩy vội đặt tay về phía trước. Một vết đỏ nhanh chóng nổi lên trên cánh tay trắng như bột của y.
“Chẳng có chút dáng vẻ trẻ con nào cả!”
Đến lượt tai Vân Chiêu gặp họa. Mẹ y xách tai lên, y hết sức đau lòng nhìn mẹ, nói: “Mẹ, con e rằng không phải do mẹ sinh ra.”
Vân Nương đang hầm hầm cầm roi, nghe câu này cũng phải phì cười: “Có phải do mẹ sinh ra hay không, mẹ biết rõ hơn con nhiều.”
“Biết đâu là do Tần bà bà đánh tráo rồi? Chuyện đến mức này, mẹ đại từ đại bi nói cho con biết thân thế thật đi.” Vân Chiêu làm bộ mặt thảm thương.
Vân Nương cười chảy nước mắt: “Được, vậy con chính là Lợn rừng tinh.”
Vân Chiêu đột nhiên vươn mũi hít hít, sau đó mắt sáng lên: “Chuyện này bàn sau vậy, con ngửi thấy mùi bánh bao nhân hẹ rồi.”
“Từ từ đã.” Vân Nương kéo bàn tay trắng mịn của nhi tử lại. Bàn tay đã đỏ ửng lên rồi, nàng liền lấy tay xoa, thầm hối hận vì vừa rồi mình đã nhéo mạnh tay quá.
Rau hẹ cắt đợt đầu mùa xuân, ngoài vị tươi non ngọt ra thì không còn gì để diễn tả nữa. Lại thêm vào trứng gà, bữa cơm này trở thành bữa ăn ngon nhất của Vân Chiêu kể từ khi y tới thế giới này. Y ăn ngấu nghiến không khác gì người bị bỏ đói lâu ngày, khiến Vân Nương nhìn mà thương. Hai nha đầu Vân Xuân, Vân Hoa cũng ngân ngấn nước mắt, nhưng không phải vì thương đại thiếu gia, mà vì đại thiếu gia ăn như vậy thì chẳng còn phần của chúng nữa rồi.
“Nhà ta lấy đâu ra bột mì vậy ạ?” Vân Chiêu ăn rất nhiều bánh bao, bê bát cháo nấu bằng gạo trắng húp cho trôi:
“Chuyên môn đổi cho con đấy.”
“Với gia nghiệp của nhà ta, dù con ngày ngày ăn cơm gạo trắng, bột mì cũng đâu đến nỗi quá đáng.”
“Làm thế là tạo nghiệt.” Vân Nương chắp tay, tựa hồ vừa cầu xin thần thánh nào đó tha thứ cho nhi tử phàm ăn tục uống của nàng.
Vân Chiêu rất không tán đồng: “Nhà ta có sáu ngàn mẫu đất, ba mươi con trâu, tám con la, mười bốn con lừa. Con còn nghe nói trong thành có cả tiệm lương thực, chẳng lẽ không đủ mẹ con mình ăn bát cơm gạo trắng ư?”
“Thời buổi đói kém, nếu chiều hư cái bụng, e rằng khi gặp tai họa lại không chịu nổi khổ.”
“Hay là chúng ta cứ hưởng phúc trước, sau đó khi nào phải chịu khổ thì chịu khổ? Nếu không, chết rồi để lại gia tài vạn quán thì lỗ quá đi mất!”
Vân Nương thấy nhi tử đi lệch khỏi truyền thống gia tộc, lập tức uốn nắn y trở lại nẻo chính, gi���ng giải truyền thống tốt đẹp của gia tộc: “Thái tổ phụ con cả đời ăn kê. Năm 57 tuổi ông mắc bệnh. Trước lúc lâm chung, tổ phụ con đã nấu cho thái tổ phụ một bát cháo trắng. Cụ vốn còn chịu đựng được vài ngày nữa, nhưng bị hành vi bại gia tử của tổ phụ con chọc tức quá mà chết.”
“Khi tổ phụ con qua đời, nhà ta đã thực sự có gia tài vạn quán. Trước khi mất, tổ phụ con tự mình kiểm tra quan quách, phát hiện quan tài gỗ dày hơn yêu cầu của ông một tấc. Ông tức giận tát cha con một cái rồi tắt thở.”
“Đến khi cha con qua đời, mẹ hậu táng cho cha con, không dám chôn cha con ở bên cạnh tổ phụ, sợ cha con phải chịu khổ. Vì chuyện này mà mẹ gặp ác mộng ròng rã hai tháng, cứ mơ thấy cha con chỉ tay vào mẹ, giận không nói thành lời.”
“Thế nên, con à...”
Vân Chiêu không đợi mẹ nói hết bài diễn văn đáng sợ ấy, gật đầu như gà mổ thóc: “Vậy sau này con nhất định sẽ ăn kê và gạo kê.”
Người Quan Trung đều tin rằng, tài phú đều do tiết kiệm từ miệng mà ra. Thái tổ phụ bớt một miếng ăn, đến đời tổ phụ sẽ thêm một miếng. Tổ phụ ăn ít đi một miếng, đến đời phụ thân sẽ nhiều hơn nhà người ta hai miếng. Gặp phải năm thiên tai đói kém, có hai miếng ăn này rất có thể giúp con cháu vượt qua, kéo dài đời đời.
Tất nhiên, Vân Chiêu không tin vào tư tưởng đó. Y tin rằng đời người cùng lắm có trăm năm, nếu quá hà khắc với bản thân, đời này khác nào sống uổng phí chứ? Nhưng sức mạnh của niềm tin ấy vô cùng lớn, lớn đến mức có thể khiến Vân Chiêu phải bỏ đi nguyên tắc vốn có của mình. Nghĩ tới thái tổ phụ, tổ phụ, phụ thân đều sống khổ cực mới có được gia sản này, Vân Chiêu cảm thấy mình chỉ ngồi không hưởng thụ thì rõ ràng là không hợp lý rồi. Ăn thêm một miếng ngon cũng không khác gì đang gặm xương cốt tổ tiên. Với loại tâm cảnh này, cho dù đối diện với sơn hào hải vị, y e cũng chẳng còn hứng thú gì.
Thói quen cần kiệm của người Quan Trung cứ thế đời đời truyền lại. Cái giá của sự cần kiệm càng lớn, áp lực của đời sau càng nặng, không ai dám tùy tiện phá hỏng hủ tục quý giá mà tổ tiên để lại. Vân Nương thấy nhi tử buồn thiu, bèn cười khúc khích, nói nhỏ: “Nhưng ở nơi mà tổ tiên không nhìn thấy, mẹ con ta có thể ăn vụng.”
Vân Chiêu tức thì sáng mắt lên, cũng hạ thấp giọng như thể đang mật mưu tạo phản: “Ở đâu ạ?”
Vân Nương chỉ về phía bắc: “Tây An.”
Phiên bản dịch này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.