(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 50:
Đêm qua ăn quá no, Vân Chiêu mang cái bụng căng tròn, không cách nào chợp mắt được. Mẫu thân rót cho y một cốc sơn tra, nào ngờ bụng lại càng chướng, đành phải ra hậu viện tản bộ cho tiêu cơm.
Hai mẹ con dắt tay nhau bước về phía hậu viện, qua cánh cửa hình bán nguyệt sẽ tới hoa viên. Nơi đây có con đường hành lang có mái che dẫn quanh vườn, xuyên qua một ao nước lớn, giữa ao là một tòa đình lục giác, tạo nên phong cảnh độc đáo.
Lẽ ra đây là nơi đẹp nhất trong đại viện Vân gia, chỉ là mấy năm qua hạn hán kéo dài, ao nước đã cạn khô, các loài hoa cỏ sưu tầm từ khắp nơi cũng tàn lụi, tạo nên cảnh tượng hoang vu đáng sợ.
Dẫu vậy, hôm nay là ngày rằm, vầng trăng tròn vành vạnh nghiêng mình trên góc trời, rải xuống nhân gian một màn ánh bạc lấp lánh, khiến hoa viên hoang tàn cũng thêm vẻ mê hoặc.
Đi mệt, Vân Nương ngồi dưới mái hiên cùng con, chỉ những vệt đen lốm đốm trên vầng trăng vàng rồi kể chuyện: “Trên mặt trăng có Hằng Nga, có cây quế, lại có Ngô Cương ngày ngày đốn cây quế, nhi tử à, con có biết không, trên đó còn có thỏ tinh thích giã thuốc nữa!” Vân Chiêu cũng chăm chú nhìn trăng sáng, tựa hồ đang nhiệt liệt hưởng ứng lời mẫu thân, nhưng thực chất y lại đang nghĩ tới "âm tộc" của Vân thị.
Tất cả những chuyện mẫu thân kể trên bàn ăn hôm nay hẳn đều che giấu một sự thật! Trong nhà phải tằn tiện như vậy là vì phải chi viện cho "âm tộc".
Sở dĩ Phúc bá tự tin tuyên bố sẽ giết Lưu Tông Mẫn, cái gan đó cũng đến từ "âm tộc".
Trong thời buổi thái bình, người đại diện cho "dương tộc" như Vân Chiêu nhất định là quan trọng nhất trong gia tộc, nhưng khi loạn lạc nổ ra, là lúc "âm tộc" bước lên vũ đài, cũng là lúc họ chủ trì cục diện.
Sở dĩ trong nhà còn lại toàn những kẻ ngu ngốc, nguyên nhân lớn nhất là vì "âm tộc" đã rút hết tinh nhuệ đi rồi.
Vấn đề là "âm tộc" rốt cuộc đang ở đâu? Cứ theo ngôi mộ trong sơn động mà xét, bọn họ hẳn là sống gần đây.
Vân Nương hoàn toàn không hay biết nhi tử nàng đã gửi hồn theo trăng gió, vẫn say sưa kể tiếp: “Hằng Nga một mình uống thuốc trường sinh bất lão của Tây Vương Mẫu, rồi bay lên mặt trăng. Hậu Nghệ rõ ràng nhìn thấy, nhưng không nỡ bắn chết Hằng Nga, chỉ là muốn cảnh cáo Ngô Cương mà thôi!”
Lúc này Vân Chiêu nhìn thấy gì cũng sinh nghi. Vân Kỳ có hiềm nghi, hẳn là quân cờ để "âm tộc" khống chế "dương tộc", nhưng vì sao hắn lại hèn yếu đến thế? Bị mẹ phản kích mà không có chút sức đánh trả nào, bị sỉ nhục như vậy vì sao trong lòng hắn không có oán hận?
Quyền lực của Phúc bá rốt cuộc lớn đến mức nào? Ông ta có quyền quyết định quyền sở hữu cuối cùng của Vân thị hay không? Mẫu thân rõ ràng không muốn đến Tây An thăm ngoại tổ phụ, vì sao lần này lại tích cực như thế? Thà bỏ phương thức giáo dục nhất quán cũng muốn lừa nhi tử ngốc nghếch này đến Tây An.
Khi Vân Chiêu rà soát lại toàn bộ sự việc trong đầu một lượt thì Vân Nương đã tựa vào ghế mây ngủ thiếp đi. Y liền đắp thảm lên cho mẫu thân, một mình tản bộ dưới ánh trăng vắng lặng.
Nghi vấn thì rất nhiều, nhưng muốn tìm ra đáp án lại là chuyện khác. Chỉ cần cho y một chút manh mối, y nhất định sẽ nắm lấy, từ đó phá giải từng nghi vấn một.
Thời gian chính là cỗ máy giải mật tốt nhất, Vân Chiêu tin rằng, không có bí mật nào có thể giữ kín mãi.
Ngoài viện tử vẫn truyền tới tiếng rèn sắt không ngừng nghỉ. Dựa vào mật độ tiếng búa, có thể đoán ra Vân Dương lại tới giúp Lưu Tông Mẫn. Chợt lòng y nảy ra một kế, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười gian xảo.
Sáng hôm sau, Vân Chiêu dậy từ rất sớm, rời khỏi đại môn, đứng bên tiệm rèn của Lưu Tông Mẫn nhìn rất lâu.
Lưu Tông Mẫn ngủ ngay tại tiệm, trên người đắp một cái chăn bẩn thỉu, ngáy như sấm rền.
Vân Chiêu bước vào tiệm, cầm một thanh đoản đao mới rèn, đứng múa may một hồi. Lưu Tông Mẫn vẫn ngủ say sưa, chẳng có bất kỳ động tác nào, y liền thu đao lại.
Phát hiện đầu giường Lưu Tông Mẫn đặt một bát nước sạch, Vân Chiêu cười hì hì lấy ra một gói giấy, đổ ít bột trắng vào rồi dùng ngón tay khuấy đều, đến khi bát nước trong trở lại mới thôi.
Nhìn quanh tiệm rèn, thấy không còn để lại manh mối gì nữa, Vân Chiêu xoay người định rời đi. Không ngờ y lại va phải một người, ngẩng đầu lên mới phát hiện ra Lưu Tông Mẫn không biết từ lúc nào đã chặn đường y.
“Ngươi đã cho gì vào bát nước của ta?” Hai tay Lưu Tông Mẫn buông thõng, lúc siết chặt, lúc xòe ra, biến hóa liên tục, giọng nói cực kỳ nguy hiểm. Vân Chiêu lùi lại hai bước, tránh mùi hôi trên người hắn: “Ngươi rèn đao rất tốt, ta thưởng cho ngươi bát nước ngọt để uống đó.”
Lưu Tông Mẫn nhíu mày, giọng khô khan: “Tiểu nhân là kẻ thô kệch, không quen uống nước ngọt. Mời đại thiếu gia uống thôi.”
Vân Chiêu mắt đảo trái đảo phải: “Bát của ngươi bẩn lắm, ta không uống đâu.”
Lưu Tông Mẫn cười gằn, thái độ dần trở nên ác liệt: “Bất kể thế nào, đại thiếu gia vẫn phải uống bát nước này, nếu không...!”
Nói tới đó, mặt hắn đột nhiên đổi sắc, hướng ra ngoài quát lớn: “Đây là đạo đãi khách của Vân thị các ngươi ư?” “Lưu huynh chớ nóng, chẳng qua chỉ là một bát nước ngọt thôi. Đại thiếu gia là người ưa sạch sẽ, không muốn dùng bát bẩn của huynh, vậy để huynh đệ ta uống.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Chiêu, cái tên gia đinh cao lớn ngu ngốc mà y vẫn cho rằng chỉ có công dụng để Phúc bá sai bảo, xua đuổi từ ngoài đi vào, vòng qua người Lưu Tông Mẫn, cầm bát nước kia lên uống ừng ực hết sạch, sau đó còn úp ngược bát nước, biểu thị bên trong không còn gì.
Mặt Lưu Tông Mẫn giãn ra, chắp tay một cái: “Là ta đa nghi rồi.”
Tên gia đinh cao lớn búng quả bóng lông đỏ trên chiếc mũ trông thật quê mùa của hắn: “Vân thị không có kẻ tiểu nhân dùng thủ đoạn đê tiện đâu. Vừa rồi tiểu thiếu gia chỉ ban đư���ng cho huynh đó thôi.”
Lưu Tông Mẫn cười nói: “Đáng tiếc ta không được uống nước ngọt đại thiếu gia ban thưởng. Lần sau nếu đại thiếu gia thấy mỗ làm việc chăm chỉ, muốn thưởng cho thứ gì, tốt nhất nên thưởng lúc mỗ tỉnh táo, như vậy sẽ không còn nghi ngờ gì nữa.”
Tên gia đinh cao lớn không để ý tới Lưu Tông Mẫn, khom lưng nói với Vân Chiêu: “Đại thiếu gia, nên đi học thôi, nếu không tiên sinh sẽ phạt đó.”
Vân Chiêu gật đầu, cười hì hì nhảy chân sáo rời khỏi tiệm rèn, trông như một chú thỏ con vui vẻ.
Trở về học đường, suốt giờ học Vân Chiêu cứ toét miệng cười không kiểm soát được, bị tiên sinh nhìn mấy lần, thậm chí còn dùng thước đánh mà nụ cười của y vẫn không tắt.
Chỉ dùng một thủ đoạn hạng bét, không ngờ lại khiến Lưu Tông Mẫn cảnh giác tới mức ấy, còn moi ra được cao thủ luôn ẩn giấu trong nhà, đúng là một bất ngờ lớn.
Đợi mãi tới lúc hết giờ học, Vân Chiêu không ở lại học đường dù thêm một giây, chạy ù đi như gió. Với thân thể béo ú của y mà nói, dùng câu này miêu tả có lẽ không chính xác, nhưng dù sao đó cũng là tốc độ tối đa của y rồi.
Lần này nhìn tên gia đinh cao lớn, Vân Chiêu không thấy chút ngu ngốc nào nữa, ngay cả tên gia đinh béo lùn bị y đánh giá là chỉ biết nịnh nọt Phúc bá, giờ đây đã trở thành kẻ có tâm tư hoạt bát.
“Vân Giáp, ngươi có thể giúp ta đánh Lưu Tông Mẫn một trận không?” Vân Chiêu ôm lấy cái chân to như cột nhà của hắn, mắt đầy mong đợi.
“Hắn đắc tội với đại thiếu gia sao?” “Sáng nay ta tốt bụng ban cho hắn đường để uống, hắn còn dám dọa ta.”
“Nhưng mà tiểu nhân không đánh được hắn.”
Vân Chiêu không tin: “Ngươi cao lớn hơn hắn cơ mà.”
Vân Giáp thật thà lắc đầu: “Nhưng sức tiểu nhân không bằng hắn.”
Vân Chiêu không chịu, gọi cả tên gia đinh thấp béo tới, nói: “Vậy ngươi và Vân Ất cùng đánh hắn.”
Vân Giáp vẫn lắc đầu: “Bọn tiểu nhân không đánh lại hắn.”
Vân Chiêu định gọi thêm hai tên gia đinh nữa, nhưng Phúc bá từ trong gian phòng phía bắc đi ra, thấy Vân Ất, Vân Giáp vây quanh Vân Chiêu trò chuyện, liền tức giận rống lên: “Các ngươi không có việc gì để làm nữa ư?” Vân Ất, Vân Giáp vội vàng chạy ngay, không dám giải thích nửa lời.
Phiên bản dịch thuật này được truyen.free giữ bản quyền độc quyền.