Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1003:

Tể Tể: “Cháu cảm ơn chú Cố, chú Cố giỏi quá đi. Chú Cố là bác sĩ giỏi nhất thế giới, chắc chắn có thể chữa khỏi cho cha cháu.”

Cố Thích Phong được bé nịnh cho phổng mũi đỏ bừng cả mặt, vội nói với Hoắc Trầm Lệnh những việc cần để ý.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Hoắc Trầm Vân đẩy cửa bước vào.

“Anh Thích Phong, anh trai em thế nào rồi?”

Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể lên, ý bảo em trai cứ nằm xuống trước đi.

“Không có chuyện gì lớn đâu, ngài ấy chỉ bị trật eo thôi, nghỉ ngơi một thời gian là ổn. Mọi người nói chuyện đi, tôi bế con bé ra ngoài đi dạo.”

Nhưng bé không muốn đi.

“Bác cả ơi, Tể Tể muốn ở cùng với cha ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh cười dỗ dành Tể Tể: “Con ngoan nhé, con ra ngoài chơi với bác cả đi, chú Cố khám cho cha một lát. Cha là nam, con là nữ, nữ không được nhìn lén nam đâu nha.”

Tể Tể hơi há miệng, nhất thời nghẹn lời.

Tại vì giáo viên mầm non đã từng nói, khi các bạn nữ đi WC thì các bạn nam không được nhìn. Các bạn nam đi WC thì các bạn nữ cũng không được nhìn.

Hoắc Trầm Huy xoa cái đầy nhỏ của bé: “Tể Tể yên tâm nhé. Nếu như cha cháu mà bị thương nặng thì sao chú Cố lại có thể cười tươi như thế kia được?”

Tể Tể: “…”

Biết được thính lực của Tể Tể rất tốt nên Hoắc Trầm Huy cố tình đưa Tể Tể đi thật xa, cứ thế bước ra khỏi bệnh viện Số Một.

Vốn tính dẫn Tể Tể đi tới cửa hàng tiện lợi nhà vợ chồng Vương Tùng với Vương Hải Hương, nhưng lại lo hai vợ chồng nhà này quá nhiệt tình, thế là cuối cùng Hoắc Trầm Huy chỉ đơn giản là lái xe đưa Tể Tể đi tới sân chơi cách đó mười mấy phút đi xe để mà chơi.

Cơ mà cho dù là thang trượt, máy chơi game hay là lâu đài búp bê Barbie thì hứng thú của Tể Tể đều đi đâu mất sạch.

Hoắc Trầm Huy suy nghĩ, cuối cùng mua hộp bắp rang cực to, lại mua trà sữa cùng với sữa bò, ôm bé đi vào rạp chiếu phim xem phim điện ảnh hoạt hình.

Mua xong vé, đang chờ xếp hàng vào xem thì bỗng nhiên Hoắc Trầm Huy híp mắt.

Tại vì là tối thứ sáu nên cũng có nhiều người đi vào xem phim, đa phần toàn là các cặp tình nhân trẻ tuổi.

Hoắc Trầm Huy gặp được Bàng Lê Chi tối hôm trước đi ăn nướng BBQ ở nhà họ Hoắc.

Mà người đàn ông ở bên cạnh Bàng Lê Chi hóa ra lại là Mặc Thiếu Huy.

Tể Tể vốn đang héo rũ nhưng nhìn theo phương hướng mà bác cả đang nhìn, bé tò mò nghiêng đầu nhìn theo.

“Bác cả, kia là chú Mặc cùng với cô Bàng đúng không ạ?”

Xong rồi Tể Tể lại nghi hoặc: “Chú ơi, chú Mặc với cô Bàng kết hôn với nhau rồi sao ạ?”

Hoắc Trầm Huy ngạc nhiên khi Tể Tể biết được ý nghĩa của hai từ kết hôn, cười lắc đầu.

“Chưa đâu.”

Tể Tể: “Thế sao họ lại tay trong tay như thế kia ạ?”

Ánh mắt Hoắc Trầm Huy trở nên lạnh lùng, nhẹ nhàng xoa đầu Tể Tể.

“Bác cả cũng không biết, chắc có thể là quan hệ của họ khá tốt chẳng hạn.”

Hoắc Trầm Huy vừa mới dứt lời thì Tể Tể nhìn thấy Mặc Thiếu Huy bỗng nhiên cúi đầu hôn Bàng Lê Chi.

Tể Tể: “Bác cả, bọn họ hôn nhau kìa!”

Hoắc Trầm Huy vội vàng che mắt Tể Tể, vội cầm điện thoại chụp tanh tách cảnh hai người trước mặt, ôm lấy bé đi vào trong rạp chiếu phim.

Hoắc Trầm Huy không nhìn thấy được Bàng Lê Chi như nhận thấy điều gì mà vội quay qua nhìn bọn họ, vừa hay nhìn thấy Tể Tể.

Cô ta còn tưởng mình nhìn nhầm, không nhìn thấy tay của Hoắc Trầm Huy nhưng lại nhìn thấy cánh tay béo mập của Tể Tể vẫy chào mình.

Bàng Lê Chi như bị sét đánh, cơ hồ là rút luôn tay mình ra khỏi tay Mặc Thiếu Huy, sau đó lại lùi về sau hai bước.

Không phải người ở nhà họ Hoắc toàn ở trong biệt thự lớn ngoài ngoại ô hay sao? Sao Tể Tể với Hoắc Trầm Huy lại có mặt ở đây thế này? Có phải Tể Tể mới nhìn thấy Mặc Thiếu Huy hôn cô ta không?

Có khi nào Tể Tể kể luôn cho Hoắc Trầm Huy nghe chuyện này không? Nhưng cô ta nào có biết Mặc Thiếu Huy đột nhiên cúi xuống hôn cô ta như thế đâu? Cô ta vô tội mà!

****

Bàng Lê Chi cảm thấy mình cực kỳ vô tội, nhanh chóng ngẫm nghĩ rồi bước vào một phòng chiếu phim khác cùng với Mặc Thiếu Huy, sau đó viện cớ vào nhà vệ sinh để gọi điện cho Hoắc Trầm Vân.

“Trầm Vân, thật xin lỗi, đã muộn như vậy rồi còn gọi cho anh. Tôi chỉ muốn hỏi là mọi người đã về thành phố rồi đúng không? Bởi vì tôi có việc đột xuất phải về thành phố và hình như đã nhìn thấy Tể Tể.”

Hoắc Trầm Vân vẫn còn ở bệnh viện, nhân lúc Cố Thích Phong đang nói chuyện với anh hai, anh ấy đi ra hành lang nghe điện thoại.

“Giữa chừng xảy ra chút vấn đề nên tất cả chúng tôi đều trở về rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì? Có nghiêm trọng không? Bằng không tại sao mọi người đều quay về hết?”

Anh hai là người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc, tuy bị thương không nặng lắm nhưng Hoắc Trầm Vân cũng sẽ không tùy tiện nói ra, dù đối phương có là Bàng Lê Chi đi nữa.

Hoắc Trầm Vân nghĩ ngợi một lúc rồi trực tiếp đổ lỗi lên đầu của Tư Thần, đứa cháu trai tương đối hoạt bát của mình.

“Không có gì nghiêm trọng cả, là do Tư Thần đột nhiên không muốn ra ngoại ô chơi nữa. Cô cũng hiểu tính của anh hai tôi rồi đấy, tuy lạnh lùng nhưng lại rất cưng chiều trẻ con, cho nên cuối cùng chúng tôi cùng nhau trở về rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free