Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1004:
Bàng Lê Chi chỉ muốn cho Hoắc Tư Thần một bạt tai.
Quậy quọ cái gì không biết?
Ngôi biệt thự sân vườn mà người khác có tiền cũng không mua được, còn cô ta phải vắt kiệt chất xám, bỏ ra biết bao nhiêu là tiền mới miễn cưỡng thuê được một phòng, kết quả là Hoắc Tư Thần lại nói là nhàm chán.
Bàng Lê Chi hít một hơi thật sâu, nỗ lực khiến giọng nói của bản thân không tỏ ra ghen tị.
“Không có gì nghiêm trọng thì tốt quá, hèn gì anh cả của anh đưa Tể Tể đi xem phim mất rồi. À phải rồi, Trầm Vân, anh đã phát quà cho Tể Tể và những người khác chưa?”
“Chưa nữa, về có hơi đột ngột, mấy món quà đó vẫn còn bên trong biệt thự ở ngoại ô, đợi ngày mai tôi sẽ lái xe chở về đưa cho bọn họ.”
Bàng Lê Chi càng buồn bực hơn.
Trên chiếc móc khóa thỏ đen nhỏ kia đã được cho vào chút đồ, Tể Tể không chạm vào thì cô ta hoàn toàn không thể khống chế Tể Tể được, mà như vậy thì chuyện cô ta và Mặc Thiếu Huy ở cùng nhau vào đêm khuya có thể giấu được Hoắc Trầm Vân không?
Bàng Lê Chi rối bời, tiếp tục trò chuyện thêm vài câu rồi nhanh chóng cúp máy.
Sau đó, cô ta gửi tin nhắn Wechat cho Mặc Thiếu Huy, nói rằng cảm thấy không khỏe nên về nhà trước.
Trong phòng chiếu phim, Mặc Thiếu Huy đọc xong tin nhắn thì khẽ "hừ" một tiếng, tiếp đó chậm rãi xem phim nghệ thuật.
Bên này, Bàng Lê Chi không về nhà ngay, cô ta mua một vé xem phim hoạt hình và một cây kẹo mút rồi đi đến phòng chiếu phim mà Tể Tể và Hoắc Trầm Huy đang ở.
Bàng Lê Chi vừa bước vào thì Hoắc Trầm Huy đã chú ý đến cô ta.
Có điều ông ấy không quan tâm, thậm chí đợi đến khi phim đã chiếu được nửa tiếng, ông ấy mới đảo mắt nhìn qua một dàn bóng đen bên trong phòng chiếu phim rồi xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể.
“Tể Tể, bác cả ra ngoài một lát. Cháu ngồi ở đây đợi bác cả có được không?”
Tể Tể ngoan ngoãn không thôi.
“Bác cả cứ yên tâm, Tể Tể hứa sẽ không chạy lung tung mà sẽ ngoan ngoãn ngồi yên ở đây ạ.”
Hoắc Trầm Huy không hề nhìn sang chỗ khác, xem như không thấy đám bóng đen kia, nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Sau chín giờ tối, người xem phim hoạt hình thiếu nhi rất ít, toàn bộ phòng chiếu chưa tới mười người, nhưng mấy nhóc quỷ xem phim hoạt hình thiếu nhi thì lại rất nhiều.
Tất cả bọn chúng đều lén lút lẻn ra khỏi địa phủ cùng với những người lớn trong gia đình, xem vô cùng chăm chú.
Khó được một lần hệ thống dưới địa phủ xuất hiện vấn đề, chúng có thể tận hưởng được ngày nào thì hay ngày đó.
Cho nên cha mẹ của bọn chúng cũng đang ở mấy phòng chiếu bên cạnh, có người thì xem phim chiến tranh, có người thì xem phim nghệ thuật, còn cỡ mười đứa bọn chúng thì cùng tụ tập ở đây xem phim hoạt hình thiếu nhi.
Tất nhiên, bọn chúng cũng sẽ cố ý hù dọa người xem phim.
Đáng tiếc rằng những người này đều không nhìn thấy bọn chúng.
Cơ mà Tể Tể lại có thể nhìn thấy, có điều tâm trạng không vui nên Tể Tể không muốn để ý đến bọn chúng.
Đám quỷ này vừa nhìn đã biết là những cư dân mới đến địa phủ không lâu, thế nên đều không nhận ra bé, mà bé cũng không muốn hù bọn chúng, dù sao thì bọn chúng vẫn còn là trẻ con.
Tuy Hoắc Trầm Huy hết sức ngạc nhiên vì trong phòng chiếu phim có nhiều quỷ như vậy, nhưng ông ấy đã từng nhìn thấy Minh Vương nhiều lần lắm rồi nên dứt khoát làm ngơ xem như không thấy đám quỷ nhỏ này.
Nên dù đám quỷ nhỏ này cố tình thay nhau lảng vảng trước mặt ông ấy thì ông ấy cũng coi như không nhìn thấy gì giống như bao người khác.
Đám quỷ nhỏ quậy ầm ĩ một hồi, cảm thấy nhàm chán, thế là im lặng ngồi xem phim.
Xem được một lúc, tầm nhìn của Hoắc Trầm Huy đột nhiên bị chắn lại vài giây.
Đám quỷ nhỏ cũng hơi cau mày rồi tiếp tục xem phim.
Bàng Lê Chi đã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tể Tể, giả vờ như vô cùng kinh ngạc: “Tể Tể, là cháu thật sao?”
Tể Tể cũng ngạc nhiên: “Cô Bàng?”
Bàng Lê Chi vội vàng gật đầu cười, lấy một cây kẹo mút từ trong túi ra, bóc vỏ rồi đưa cho bé.
“Ừ, cô có việc nên đã đến đây.”
Tể Tể không nói ra những lời khiến người khác chấn động thì sẽ không bỏ cuộc: “Tới đây để hôn chú Mặc sao ạ?”
Tuy Bàng Lê Chi biết Tể Tể hay nói lời đâm thọc, nhưng cô ta không ngờ lại táo bạo đến mức này.
Trong phút chốc khiến cô ta nghẹn họng.
Một con quỷ nhỏ ở bên cạnh nói: “Muốn hôn thì đi chỗ khác mà hôn, đừng có làm phiền chúng con coi phim!”
Bạn bè của con quỷ nhỏ này cũng lần lượt lên tiếng.
“Phải đấy! Nói chuyện thì ra ngoài nói đi. giờ đang là giờ xem phim mà!”
“Hầy! Họ là người, còn chúng ta là cư dân dưới địa phủ, họ không nghe thấy đâu.”
Tiếng nói đầy trong trẻo của Tể Tể vang lên: “Tể Tể có thể nghe thấy!”
Gần mười con quỷ nhỏ đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía Tể Tể: “Hả?”
Tể Tể: “Không phải là do Tể Tể muốn nói chuyện đâu, là do cô Bàng đột nhiên hỏi nên Tể Tể mới đáp lại thôi.”
Bàng Lê Chi ngơ ngác.
“Tể Tể à, cháu đang nói chuyện với ai vậy?”
Bé ngó những bạn cư dân nhỏ của địa phủ một cái: “Với các anh chị đang xem phim cùng ạ.”
Bàng Lê Chi: “...”
Cô ta lập tức nhìn xung quanh, hai đứa bé ngồi gần Tể Tể nhất cũng cách bé khoảng mười cái ghế.