Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1150:
“Khi đó ấy à, thật sự… Ngao!”
Thử Đại Tiên lại bị Tương Tư Hoành “tặng” cho một đấm, đau đến nỗi chết đi sống lại.
“Cương thi nhỏ, tôi không đánh lại cậu, nhưng cậu và tôi đều chẳng phải con người, đạo lý cơ bản là yêu già thương trẻ cậu có hiểu hay không hả?”
Đầu óc Tương Tư Hoành hiện tại xoay chuyển rất nhanh, mồm mép cũng rất nhanh nhẹn.
“Vậy ông có thương trẻ sao?”
Tể Tể hừ một tiếng: “Thương! Thương đến mức chuẩn bị ăn thịt chúng ta luôn!”
Thử Đại Tiên: “…”
Mẹ nó!
Hai đứa nhãi ranh này!
Thử Đại Tiên híp mắt, ngoài miệng thì thừa nhận sai lầm của mình, nhưng trong lòng lại đang kìm nén những ý nghĩ xấu.
Gã tiếp tục dẫn đường, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt của gã lại rơi xuống người Tể Tể.
Tể Tể tất nhiên đã chú ý tới, nhưng bé vẫn làm như không nhận ra.
Thử Đại Tiên chưa từng giết người, bé không thể tùy tiện nuốt chửng đối phương được.
Nhưng nếu Thử Đại Tiên có ý định giết bé thì sao? Tể Tể bỗng nhiên kích động hẳn lên.
Nhóm của chú ba còn chưa tới đây, bé cũng không muốn chú ba gặp nguy hiểm.
Tuy nhiên, nếu lão yêu quái này muốn giết bé thì sao?
Bé nhân cơ hội này mà giết ngược lại gã, chắc không tính là phạm quy đâu nhỉ?
Nghĩ đến đây, Tể Tể bỗng nhiên rút bàn tay mũm mũi khỏi bàn tay của Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể muốn tự đi.”
Thử Đại Tiên vừa thấy thế liền vui vẻ.
“Đúng đúng đúng! Nếu chúng ta đều không phải con người, chắc chắn ai cũng khỏe khoắn, không sợ ngã, đau giống như đám trẻ con loài người yếu ớt mong manh kia! Động chút là cảm lạnh, ốm đau.”
Nắm đấm của Tương Tư Hoành siết chặt lại.
Tể Tể cất giọng nói trong trẻo xuôi theo lời của Thử Đại Tiên.
“Ông nói đúng đấy, cho nên Tể Tể không chỉ muốn tự đi, Tể Tể còn phải đi đầu nữa.”
Thử Đại Tiên mừng rỡ, cười híp cả mắt lại: “Được, được, được! Cứ đi dọc theo con đường này là được, mặt đường rất bằng phẳng, không lo bị ngã đâu.”
Tương Tư Hoành rất muốn đi theo sau, nhưng cậu nhóc lại cảm thấy Tể Tể sẽ không vô duyên vô cớ mà bỗng rút tay khỏi tay mình.
Chần chờ một lát, Tương Tư Hoành mở miệng hỏi Tể Tể.
“Vậy Tể Tể… Anh đi sau cùng nhé?”
Tể Tể bước đi nhanh, đến nỗi cậu nhóc đã không nhìn thấy thân hình nhỏ bé mập mạp của Tể tể nữa, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng nói vui vẻ của Tể Tể vang lên từ phía trước.
“Được ạ! Anh Tiểu Tương cứ đi sau chót đi!”
Ba chữ “đi sau chót” khiến ánh mắt của Tương Tư Hoành lập tức rơi xuống người Thử Đại Tiên đang đi ở giữa.
Lão yêu quái lại sắp bày ra trò xấu xa gì đây!
Tể Tể bảo cậu nhóc đi sau chót, ý muốn bảo cậu đừng để cho lão yêu quái này trốn thoát!
Tương Tư Hoành nghĩ vậy, bèn cười tươi hớn hở để lộ cả răng nanh nhỏ.
“Được!”
Thử Đại Tiên đang đuổi theo Tể Tể chạy phía trước: “…”
Gã cứ cảm thấy có gì đó sai sai!
****
Suốt chặng đường Tể Tể đều tung tăng nhảy nhót, bởi vì thực lực của bé vượt xa lão yêu quái kia, cho nên bé chẳng hề lo lắng lão yêu quái sẽ phát hiện ra điều gì từ trên người mình.
Đoán chừng trong mắt của lão yêu quái, thực lực của bé còn chẳng bằng anh Tiểu Tương đâu.
Lão yêu quái bị anh Tiểu Tương đánh cho hai quyền, lúc này rất có thể gã đang muốn khống chế bé để uy hiếp anh Tiểu Tương.
Vậy thì đến đi!
Bé đã chạy rất xa.
Hơn nữa còn chuyên chọn những nơi không có người.
Xung quanh toàn cây cối rậm rạp cao hơn thân thể nhỏ bé của Tể Tể rất nhiều, hơn nữa trời còn tối, duỗi tay ra còn không nhìn thấy năm ngón tay mình đâu.
Khi gió đêm thổi, lá cây xào xạc, cùng với khí lạnh mà gió mang tới, tạo ra những cảm giác rùng rợn.
Thử Đại Tiên lại lần nữa sử dụng thuật che mắt, dùng một con rối giả làm gã, tiếp tục để con rối đi về phía trước để lừa gạt Tương Tư Hoành, trong khi cơ thể thật của gã lại lao thẳng về phía đứa trẻ mập mạp trước mặt.
Nhìn thấy cơ thể mập mạp của Tể Tể chui vào trong núi Quỷ Khốc, Thử Đại Tiên vui mừng gần chết.
Cách đây mấy chục năm, rất nhiều người đã chết ở nơi đó, tuy rằng sau đó có sứ giả dẫn hồn của Địa Phủ tới đưa những vong hồn uổng mạng đó tới Địa Phủ, nhưng tà khí ở nơi đó vẫn còn, mà phía dưới còn có một con quái vật nữa.
Những năm gần đây, thỉnh thoảng lại có người thích phiêu lưu mạo hiểm tới đây thám hiểm, nhưng có người nào có thể rời đi êm đẹp chưa, ai mà không bị 120 kéo đi chứ?
Thử Đại Tiên không vội vàng bước vào, chờ đến khi đứa nhỏ mập mạp kia mệt chết gã mới vào nhặt xác của nó sau.
Như vậy, gã sẽ không bị tính là giết người, Thiên Đạo cũng không có cách nào ghi lại những chuyện ác gã đã làm.
Tể Tể vừa chui vào trong núi Quỷ Khốc liền phát hiện lão yêu quái không đuổi theo mình nữa, bé cả thấy có chút kỳ lại, khi định quay đầu lại nhìn, bé đột nhiên nhìn thấy một con mắt đỏ ngầu lạnh lùng.
Tể Tể: “… Ấy?”
Bé chớp chớp đôi mắt to, tưởng mình nhìn nhầm.
Khi bé chăm chú quan sát kỹ càng phía trước, đôi mắt đỏ lạnh lùng nọ đã biến mất.
Nhưng toàn bộ bầu không khí của toàn bộ rừng cây đã thay đổi.
Dù chỉ là sự thay đổi nhỏ nhoi, Tể Tể vẫn có thể nhận ra.
Có thứ gì đó trong rừng, và thứ đó mạnh hơn nhiều so với lão yêu quái.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ