Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1151:
Tể Tể bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía lão yêu quái, rồi kêu lên.
“Ông ơi! Ông ơi, ông mau tới đây! Tể Tể rơi vào hố rồi, Tể Tể không thể đứng dậy được!”
Thử Đại Tiên ở ngoài bìa rừng của núi Quỷ Khốc nghe thấy thế, càng vui vẻ.
Bên kia đã từng là một khu mỏ, khắp nơi đều có hố.
Cô bé mập mạp đó cũng chẳng được may mắn cho cam, rơi xuống hố rồi, nhưng chắc cũng chẳng rơi vào hố sâu quá 10 mét hay hố không đáy đâu, nếu không sao có thể kêu cứu được chứ.
Nhưng Thử Đại Tiên không dám tùy tiện tiến lên, rốt cuộc con bé ấy cũng giống cương thi nhỏ, đều không phải là con người, gã còn chưa phát hiện ra nó là giống loài gì, khẳng định cũng có chút bản lĩnh.
Ít nhất phải biết được đối phương là giống loài gì, đúng không?
Thử Đại Tiên giả vờ không nghe thấy gì, dựa lưng vào một tảng đá lớn để nghỉ ngơi.
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng gã, cùng với đó là từng trận gió lạnh thổi tới.
“Vậy là, ông cố ý dụ bọn họ tới đây, phải không?”
Thử Đại Tiên sợ tới mức lảo đảo một cái, trực tiếp ngã trên mặt đất.
“Đại nhân… Đại nhân minh giám, tiểu nhân cái gì cũng không biết.”
Giọng nói lạnh lùng chế nhạo, cảm giác lạnh lẽo xung quanh Thử Đại Tiên đã chuyển thành sát khí nhàn nhạt.
“Đúng vậy, ông cái gì cũng không biết! Nếu đã vô dụng như vậy, giữ lại…”
Thử Đại Tiên vừa nghe thấy thế da đầu liền tê dại, vội vàng xoay người lại, xin tha.
“Không, không, không! Đại nhân bớt giận! Đứa trẻ bên trong quả thực là do tiểu nhân cố ý dụ tới đây, muốn dâng lên cho ngài.”
Giọng nói lạnh lùng vẫn không có chút cảm xúc nào, mà sát khí càng mạnh hơn.
“Đưa cho Ngô? Để nó giết chết Ngô, từ đó ông có thể độc bá nơi này phải không?”
(Ngô 吾: một cách xưng hô thời cổ đại, xuất phát từ thời Tây Chu, từ này có nghĩa là tôi, ta. Thường thì chỉ có những người đức cao vọng trọng hoặc vua chúa thời xưa mới có thể tự xưng là “ngô”.)
Thử Đại Tiên run rẩy, điên cuồng lắc đầu.
“Không dám, không dám, đại nhân, tiểu nhân có 10 cái đầu cũng không dám nghĩ ra ý nghĩ xấu xa như vậy!”
Vốn dĩ gã dự định sẽ để cho chính mình tận hưởng!
Kết quả…
Thử Đại Tiên vội vàng xin lỗi, rồi chân thành giải thích.
“Đại nhân, thật sự là tiểu nhân không ngờ rằng hôm nay hai đứa trẻ được đưa tới đây lại không phải là con người, bởi vì không biết đứa bé gái mập mạp trước mắt là loài gì, cho nên tiểu nhân… tiểu nhân mới để cho con bé chạy loạn. Gần đây có trận pháp do một vị đại sư Huyền môn để lại, tiểu nhân muốn mượn trận pháp kia để vạch trần bí mật của nó!”
Một cơn gió lạnh ấp tới như lốc xoáy, thổi bay Thử Đại Tiên, trong giọng nói lạnh lùng tràn đầy phẫn nộ và tàn nhẫn.
“Không phải con người? Không phải con người thì có gì mà đáng sợ?”
“Nhưng ông có biết nó là ai không? Mẹ kiếp, đến cả Chim Chín Đầu cũng không thể không cúi đầu trước hiện thân của quy tắc Địa Phủ, thế mà ông còn đưa nó tới đây, ông chê bản thân mình sống lâu quá rồi ư?”
Thử Đại Tiên ngã trên mặt đất, hộc một ngụm máu tươi, sau đó bày ra vẻ mặt ngơ ngác.
“Cái gì? Cái gì vậy ạ?”
“Quy tắc gì?”
Thử Đại Tiên bối rối đến mức không phân biệt được gì nữa.
Có lẽ là do bị đánh quá mạnh, cho nên gã chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong, lỗ tai cũng ong ong, thật sự cũng chỉ nghe được hai chữ “quy tắc”.
Cứ vậy mà bỏ qua hai chữ “Địa Phủ” một cách hoàn hảo.
Vì thế, Thử Đại Tiên vừa hộc máu lại bắt đầu dùng sức khoác lác.
“Ôi chao đại nhân ơi, ở Vịnh Lan Kỳ này, à, không, ở cả nhân gian này, chỉ cần ngài sẵn lòng, có nơi nào không trở thành địa bàn của ngài! Ngài chính là quy…… Ngao!”
Thử Đại Tiên lại ăn thêm một đòn, đau đến nỗi kêu ngao ngao thảm thiết, thậm chí gã còn sắp không giữ được hình dạng con người nữa.
Gã cũng lập tức nổi giận!
“Cái thứ lạnh lùng và độc ác hôi hám nhà mày! Mày thật sự cho rằng ông Chuột nhà mày sợ mày sao? Muốn đánh nhau đúng không? Được! Ông Chuột đây sẽ nói cho mày biết quy tắc là gì!"
Mẹ nó, rõ ràng là gã tới Vịnh Lan Kỳ này trước, kết quả lại bị một con rắn từ đâu tới sau trèo lên đầu, xưng vương xưng bá nơi này!
Không vừa ý một cái là ngoi từ dưới sông lên, nhân lúc tối lửa tắt đèn mà đánh gã!
Gã không biết giận à?
Bởi vì đánh không lại, cho nên những năm gần đây Thử Đại Tiên luôn sống rất hèn mọn.
Hèn mọn đến thế nào?
Rắn lớn nói đói bụng, gã đi tìm thức ăn cho nó.
Rắn lớn nói mệt, gã đi xây nhà.
Rắn lớn nói muốn con gái…
Gã phải vất vả lắm mới tìm được bốn, năm cô gái tới đây, kết quả thì sao, mẹ kiếp, con rắn lớn kia còn ghét bỏ, chê bai con gái nhà người ta đã lớn tuổi.
Rắn lớn ghét bỏ nhưng gã đâu có chê, vì thế, mỗi khi có thời gian, gã lại lẻn vào nhà một số bà lão để ăn trộm kẹo hồ lô đem bán lấy tiền!
Gã thật đúng là… Vì để tồn tại trong thời đại này, gã đã dốc toàn lực để nuôi dưỡng một “đứa con khác loài” già hơn gã cả ngàn lần, mệt đến chết đi sống lại, còn vất vả hơn một con chuột bình thường nhiều.
Thử Đại Tiên cảm thấy nhịn thế là đủ rồi, quyết định lợi dụng đêm nay có hai đứa nhỏ không phải con người ở đây, đánh một trận lớn, nói không chừng gã vẫn còn có thể sống sót trong hình dạng chuột!