Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1156:
“Đã lúc này rồi mà anh còn cười ngây ngô!”
Minh Vương vui vô cùng, giơ tay lên ra hiệu Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Tể Tể với dáng vẻ đầy hãnh diện.
“Cậu nhìn xem! Thiên lôi không ngừng giáng xuống, hơn nữa còn càng lúc càng hung hãn, dưới sự gia tăng vô hạn của tia chớp mà kết giới của Tể Tể vẫn bình yên vô sự!”
Minh Vương thẳng lưng lên và đầy tự hào nói.
“Sức mạnh của Tể Tể lại tiến bộ hơn rồi!”
Trên trán của Hoắc Trầm Lệnh nổi đầy gân xanh: “Nhưng con bé vẫn đang bị sét đánh!”
Minh Vương trừng mắt nhìn ông ấy: “Cậu thì biết cái gì chứ! Việc Tể Tể gia tăng sức mạnh đột ngột yêu cầu phải được rèn luyện bài bản, nếu không, cậu nghĩ tại sao bổn tọa không ra tay giết chết con rắn đó?”
Hoắc Trầm Lệnh đương nhiên nghĩ ra được: “Để dành cho Tể Tể luyện tập ư?”
Minh Vương gật đầu với tâm trạng cực kỳ tốt: “Đúng vậy! Tuy sức mạnh của nó hơi kém nhưng chung quy nó cũng là con đại yêu quái hàng ngàn năm! Nó đã quanh quẩn ở Vịnh Lan Kỳ nhiều năm và rắn chuột một ổ với con chuột kia, tuy không gây ra tai họa lớn nhưng trong lòng nó đã sinh ra ác niệm! Vừa hay để lại cho Tể Tể luyện tập!”
Hoắc Trầm Lệnh hiểu những lý lẽ này, nhưng con gái mới đến nhà mình không bao lâu, ông vô cùng yêu quý cô bé, thế mà bảo ông tận mắt nhìn con gái cưng bị sét đánh…
Hoắc Trầm Lệnh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm đầy mây đen.
“Cứ thế để nó đánh vào kết giới của Tể Tể sao?”
Minh Vương sờ cằm: “Chứ sao, cậu qua đó để nó đánh cậu à?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Được!”
Minh Vương: “…”
Minh Vương cạn lời khi thấy Hoắc Trầm Lệnh vẫn muốn qua đó.
“Bổn tọa thật sự không muốn đá cậu về từ địa phủ! Đó là vi phạm quy tắc, cậu hiểu không?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Vậy anh dẫn thiên lôi qua đây!”
Minh Vương: “…”
Ông ấy cũng muốn làm như vậy, nhưng… được sao?
Người bị Thiên Đạo nhận định vi phạm quy tắc không phải là cậu, mà là Tể Tể, người đã nhân cơ hội đánh trả!
Nhưng nhìn Hoắc Trầm Lệnh ở trước mặt, đáy mắt của Minh Vương lóe lên một tia sáng.
“Tôi có cách này có thể thử xem!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nhanh lên đi… Đệt!”
Minh Vương lập tức giơ tay lên, khiến Hoắc Trầm Lệnh bay thẳng ra ngoài.
Những trận sấm sét trên bầu trời bỗng nhiên dừng lại, sau đó lao về phía Minh Vương như nhìn thấy kẻ hung ác tày trời vậy.
“Rầm ầm ầm! Rầm ầm ầm!”
“Rầm ầm ầm!”
…
Minh Vương ngay lập tức bị sấm sét bao quanh.
Hoắc Trầm Lệnh ngã vào bụi cỏ đằng xa đang xoa vùng thắt lưng bị thương, sắc mặt tối sầm nhìn Minh Vương đang bị thiên lôi bao vây.
“Đệt!”
Ngay khi ông ấy chuẩn bị hành động thì linh hồn của Minh Vương đang bị thiên lôi bao vây bỗng run lên, tóc tai lập tức bùm nổ.
Ngay khi nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh, ông ấy lập tức không chút do dự chạy về phía Hoắc Trầm Lệnh.
Trong chớp mắt, ông ấy kéo Hoắc Trầm Lệnh về bên cạnh mình, đặt một tay lên vai Hoắc Trầm Lệnh, quả nhiên thiên lôi đã tém lại.
Minh Vương mừng rỡ.
“Ha! Đánh nữa đi!”
Quả nhiên thiên lôi thấy e sợ, dù sao cậu ta cũng là đứa con do ông trời chọn ra!
Sao ông ấy có thể quên được điều này chứ!
Nếu biết sớm hơn thì ông ấy còn đuổi theo tới đây làm chi nữa?
Thiên Đạo có thể dùng sấm sét đánh đứa con trai do mình chọn ra sao?
Sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh đen như đáy nồi khi nhìn cái tay Minh Vương đang đặt trên vai mình.
“Buông tay ra!”
Minh Vương thật sự đã buông tay ra.
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại cảm thấy đôi chân của mình đột nhiên rời khỏi mặt đất, cả người ông ấy đều bị Minh Vương giơ lên theo chiều ngang.
Sấm sét cuồn cuộn: “…”
Đệt!
Tên Phong Đô gian xảo này!
Vừa nãy Phong Đô khoác vai ôm lấy con ông trời, nó còn có thể đánh vào những chỗ xung quanh Phong Đô, nhưng bây giờ thì…
Trừ khi sấm sét đánh xuyên qua cơ thể của con ông trời mới có thể rơi vào người Phong Đô!
Sấm sét cuồn cuộn tức giận đến mức đánh đùng đùng xung quanh Minh Vương!
Nhìn thấy Minh Vương cứ mãi giơ con ông trời lên, cuối cùng không còn cách nào khác, nó chuyển sang đánh Minh Tể Tể!
Đánh không được thằng cha!
Vậy nó đi đánh đứa con!
Hoắc Trầm Lệnh như thể cảm nhận được điều gì đó, ông biết tốc độ của mình không nhanh bằng Minh Vương nên ông nhanh chóng nói.
“Mau vác tôi đến núi Quỷ Khốc!”
Khi có tấm chắn hình người này, cho dù Hoắc Trầm Lệnh không nói thì Minh Vương cũng đã vác ông ấy chạy như bay.
Sấm sét cuồn cuộn: “…”
Á á á á!
Sấm sét cuồn cuộn trở nên điên rồ hơn nữa!
Nó sử dụng vân lôi cấp chín để đánh vào kết giới của Minh Tể Tể!
Minh Vương đang vội vàng chạy tới thấy vậy thì giận dữ ngẩng đầu lên mắng ông trời.
“Vân lôi cấp chín sao? Ông trời hách dịch, ông chắc chứ?”
Minh Vương không chạy nữa, ông ấy đặt Hoắc Trầm Lệnh sang một bên.
Giơ hai tay lên, một tay cầm Sổ Sinh Tử, một tay cầm Bút Phán Quan!
Sổ Sinh Tử không có gió mà tự chuyển động, tất cả sinh linh đều ở trong đó.
Bộ vest trên người Minh Vương dần biến thành một chiếc áo choàng dài rộng lớn có nền đen viền vàng. Khi ngước mắt lên, khóe miệng của ông ấy nở ra một nụ cười lạnh đến thấu xương.
“Không nói võ đức chứ gì? Vậy thì xem coi vân lôi cấp chín của ông mạnh hơn hay tốc độ của bổn tọa nhanh hơn!”
Tuy vân lôi cấp chín vẫn chưa thành hình, nhưng tốc độ của nó cũng không hề chậm.