Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1157:

Tể Tể trong kết giới rõ ràng cảm nhận được sấm sét lần này khác với bình thường, nhưng cô bé ở trong kết giới không hề hay biết tình hình ở bên ngoài.

Sau khi tát bay Cự Sâm Nhiêm thì cô bé tích lũy năng lượng chờ thời cơ hành động, đôi mắt đen láy lạnh lùng hiện lên vẻ u ám nham hiểm.

Cô bé không biết vân lôi cấp chín là gì, nhưng cô bé có thể cảm nhận được sát khí khổng lồ ẩn chứa trong vân lôi.

Nhưng Tể Tể không sợ!

Cô bé thậm chí còn háo hức muốn thử!

Thiên lôi trước đó tấn công kết giới của cô bé hết lần này đến lần khác, cùng lắm chỉ là khiến tóc của cô bé nổ tung mà không hề làm cô bé bị thương, điều đó thật vô nghĩa.

Hiếm khi có sấm sét cuồn cuộn chứa đựng sát khí to lớn, cho dù khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể tối thui nhưng trong đôi mắt to lại lấp lánh ánh sáng lạnh lùng và đầy mong chờ.

Vô số âm khí và lệ khí toát ra từ cơ thể của cô bé, biến thành một lưỡi dao sắc bén vô hình khổng lồ, hướng thẳng về phía vân lôi cấp chín sắp hình thành trên bầu trời phía đỉnh đầu cô bé.

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên trong kết giới sợ hãi kêu lên.

“Đừng mà!”

Đừng nói là vân lôi cấp chín tối cao, ngay cả thiên lôi cấp ba giáng xuống, chúng cũng sẽ bị hồn bay phách tán.

Tương Tư Hoành thấy thiên lôi thừa cơ bắt nạt Tể Tể, cậu ấy đột nhiên ngửa đầu lên và phát ra tiếng gào thét khủng khiếp.

“Gào!”

Đôi mắt màu nâu xám ngay lập tức biến thành màu máu tươi, đáy mắt hiện lên sát khí khát máu mãnh liệt và đuổi theo lưỡi dao sắc bén do âm khí từ xung quanh Tể Tể tạo thành.

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên gần như suy sụp.

“Đừng!”

Hai người này, một đứa là cương thi bất tử không nằm trong sáu cõi, thiên lôi càng mạnh thì tương đương với việc rèn luyện cơ thể cho cương thi.

Một đứa là trữ quân địa phủ, nhưng lại chọc Thiên Đạo tức đến mức phải dùng tới vân lôi cấp chín hàng ngàn năm không thấy…

Hai đại yêu quái như chúng sao mà có thể chịu nổi đây!

Đây đúng là… thần tiên đánh nhau, hai đại yêu quái bị vạ lây mà!

Không được đánh nhau!

Nếu không, chúng chắc chắn là người đầu tiên bị tế!

Cự Sâm Nhiêm và Thử Đại Tiên nhìn nhau, hiếm khi hành động một cách ăn ý.

****

Vân lôi cấp chín trên trời nhanh chóng hình thành, vào khoảnh khắc sắp giáng xuống, dường như đã nhìn thấy hành động của Minh Vương nên đám mây đen đang chuyển động nhanh chóng chợt đứng hình.

Minh Vương ung dung dựa vào tảng đá lớn ở bên cạnh, uể oải ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.

“Nào! Cứ đánh thỏa thích đi!”

“Để xem ông đánh chết con gái của bổn tọa trước hay là bổn tọa biến trần gian thành một phần của địa phủ trước!”

Xem ai tàn nhẫn hơn à?

Khi Phong Đô đây phong tước làm Vương, đến ông ấy còn sợ cả chính mình!

Thế nên ông ấy còn sợ Thiên Đạo này ư?

Đã nói trước là nước giếng không phạm nước sông, thế mà lại để mặc cho đại yêu quái nuốt chửng con gái của ông ấy, nhưng con gái của ông ấy đánh trả thì không được!

Xem thường ai vậy?

Coi người cha ruột này chết rồi à?

Cây Bút Phán Quan xoay một vòng trên đầu ngón tay, đầu bút từ từ rơi xuống Sổ Sinh Tử đang mở ra.

Vân lôi cấp chín trên bầu trời đêm lập tức tan biến và để lộ ra màn đêm với những ngôi sao nhợt nhạt.

Thấy vậy, Minh Vương lạnh lùng hừ một tiếng.

“Sợ rồi à?”

Minh Vương ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm u tối với vẻ mặt đầy chê bai.

“Bổn tọa còn tưởng rằng lãnh thổ của địa phủ có thể được mở rộng thêm đấy, chỉ vậy thôi à?”

Cơn gió nhẹ trong màn đêm dường như cũng cứng đờ.

Khóe miệng của Minh Vương nhếch lên một nụ cười mỉa mai, ông ấy cất Bút Phán Quan và Sổ Sinh Tử đi, trong đôi mắt đen láy lạnh lùng hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Còn dám ra tay giúp đỡ mà không nói võ đức đánh con gái của bổn tọa nữa, có tin là bổn tọa cho trăm quỷ đi đêm (bách quỷ dạ hành) mỗi ngày không?”

Cơn gió nhẹ đông cứng lại như thể rạn nứt và biến mất không thấy đâu.

Hoắc Trầm Lệnh không phát hiện được những điều đó, nhưng khi nhìn thấy mây đen tản ra và lộ ra các ngôi sao trong màn đêm thì ông ấy biết thiên lôi đã hoàn toàn biến mất.

“Được rồi, chúng ta đi xem Tể Tể trước đi.”

Tầm nhìn của Minh Vương đã xuyên qua những tán cây và nhìn thấy con gái mình đang đánh con rắn lớn tơi bời, trên mặt ông ấy lộ ra nụ cười cưng chiều.

“Đi xem Tể Tể xử lý con rắn lớn đó sao?”

Hoắc Trầm Lệnh quả thật muốn đi xem thử, nhưng vừa mới đi được một bước thì thắt lưng đau nhói do vô tình va phải hòn đá lúc bị Minh Vương hất đi.

Trước đó, Hoắc Trầm Lệnh chỉ một lòng lo lắng cho sự an toàn của Tể Tể, bây giờ ông vừa thả lỏng thì lập tức đau đến tái mặt.

Minh Vương không rõ nguyên do nói: “Đi thôi!”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn ông ấy bằng ánh mắt sắc như dao.

“Đến bệnh viện trước!”

Ông ấy sờ vào thì không thấy chảy máu, nhưng rất có thể đã đụng trúng xương rồi.

Minh Vương: “Đang yên đang lành đến bệnh viện làm gì?”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh từ từ rơi vào mái tóc như mì gói đang tung bay trong gió của Minh Vương, sau đó nhìn sắc mặt nhợt nhạt như người chết của Minh Vương, khóe miệng của ông ấy co giật.

“Thôi, chúng ta đến tiệm cắt tóc trước đi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free