Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1168:
Bạn nhỏ Kế Nguyên Tu nghiêng đầu nhìn về phía ông ấy: “Ghi chép về buổi họp, chờ sau khi tan học tôi sẽ đưa cho anh cả và anh hai của tôi xem, để hai người họ biết hôm nay thầy Chu đã nói những gì trong buổi họp phụ huynh.”
Người cha hơn bốn mươi tuổi: “...”
Một phụ huynh khác cũng nhìn về phía Tể Tể và Tương Tư Hoành, sau đó hít sâu một hơi.
“Còn hai người bạn nhỏ này...”
Tể Tể nghe có phụ huynh đang hỏi về mình và anh Tiểu Tương thì lập tức ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn về phía đối phương, mềm giọng giải thích cho họ: “Thầy Chu cũng cho Tể Tể và anh Tiểu Tương giấy bút, cho nên Tể Tể và anh Tiểu Tương cũng sẽ giúp chú nhỏ ghi chép, nhưng hai người bọn cháu đều không biết viết chữ hiện đại ạ.”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy, nhưng bọn cháu biết viết cái này.”
Người phụ huynh này nhìn những dòng chữ ngay ngắn được viết bằng thể chữ Tiểu Triện trên giấy, lại nhìn sang quyển sổ ghi chép của mình, cuối cùng yên lặng đè nó bên dưới cánh tay.
Trước đó Chu Tùng cũng có thấy hai đứa nhỏ đang hí hoáy viết viết gì đó rồi, nhưng thầy ấy chỉ tưởng bọn họ đang vẽ chơi để giết thời gian thôi.
Dù sao cũng chỉ là hai đứa nhỏ mới ba bốn tuổi thôi mà, còn có thể làm được gì cơ chứ?
Không nói chuyện riêng hay chơi đồ chơi trong buổi họp phụ huynh là đã giỏi lắm rồi.
Hiện giờ nghe được người phụ huynh kia nói như vậy, thầy ấy cũng nhìn về phía quyển sổ ghi chép trước mặt Tể Tể và Tương Tư Hoành, sau đó thiếu chút nữa đã trầm cảm luôn.
Thể chữ Tiểu Triện?
Ngay cả thầy ấy cũng không biết viết đâu đấy!
Mấy đứa nhỏ nhà họ Hoắc này…
Chu Tùng không dám khinh thường bọn họ nữa, quyết định tập trung tinh thần tiếp tục chủ trì buổi họp phụ huynh.
Hơn nữa sau khi xem xong bản tóm tắt cuộc họp do Kế Nguyên Tu viết, Chu Tùng đã không dám coi “chú nhỏ” năm tuổi này là con nít nữa mà bắt đầu đối xử bình đẳng với cậu ấy như một phụ huynh bình thường.
Một tiếng sau, buổi họp phụ huynh kết thúc.
Thầy Quý đứng ngoài cửa lớp nãy giờ để chờ đón ba đứa học sinh lớp mình về.
Kết quả sau khi buổi họp kết thúc, thầy ấy phát hiện chỉ có một mình Chu Tùng đi ra, còn những phụ huynh khác thì chỉ có lác đác mấy người rời khỏi mà thôi.
Thầy ấy vội vàng đi qua hỏi Chu Tùng: “Thầy Chu, ba đứa nhỏ lớp tôi đâu rồi?”
Chu Tùng xoa xoa phần giữa mày, chỉ vào trong phòng học: “Đang bị các phụ huynh khác “bao vây” ở trong đó kìa, bọn họ muốn hỏi thăm bí quyết rèn chữ từ ba đứa nó.
”
Thầy Quý: “Hả?”
Chu Tùng tấm tắc: “Ba đứa bé này tuy còn nhỏ những chữ đứa nào đứa nấy đều vô cùng đẹp, hơn nữa cả ba đều không rành chữ giản thể, đứa thì giỏi viết thể chữ Khải, đứa thì giỏi viết thể chữ Tiểu Triện.”
Thầy Quý càng khó hiểu: “Hả?”
Chu Tùng nhìn về phía thầy ấy: “Nếu không được tận mắt nhìn thấy thì chắc thầy sẽ không tin đâu, chờ ba đứa nhỏ ra, thầy xem bản ghi chép về buổi họp của bọn chúng là biết.”
Thầy Quý kinh ngạc: “Bọn nhỏ còn viết ghi chép về buổi họp cơ á?”
Chu Tùng cũng hoảng hốt không kém: “Hai đứa nhỏ thì viết chữ đẹp nhưng hơi kém trong khoản ghi chép tóm tắt ý, mà đứa lớn... À, là chú nhỏ của Tư Thần và Lục Hoài ấy, không chỉ viết chữ đẹp mà công tác ghi chép tổng kết cũng làm tốt lắm, bản tóm tắt của cậu bé rất đơn giản, mạch lạc và dễ hiểu, tối nay mang về cho ngài Hoắc xem thì bảo đảm bọn họ vừa xem là hiểu ngay.”
Thầy Quý khó tin hỏi lại: “Hả? Khoan đã nào thầy Chu, thầy chắc chắn là thầy đang nói về ba đứa bé lớp tôi chứ? Nhưng bọn nó còn đang học mẫu giáo mà.”
Chu Tùng yên lặng ngẩng đầu nhìn trời: “Đúng vậy! Bọn họ chỉ mới học mẫu giáo thôi đó!”
Không được!
Nghĩ lại chữ viết như cua bò gà bới của con trai mình, Chu Tùng âm thầm ghi nhớ chuyện này.
Xem ra tối nay về nhà phải bắt thằng con trai của mình rèn chữ lại mới được, con nhà người ta mới học mẫu giáo thôi mà đã viết chữ đẹp như vậy rồi, con mình sắp tốt nghiệp cấp hai thì sao có thể thua mấy đứa bé lớp mầm lớp chồi như thế này được!
Nếu không chờ sau này đi thi đại học, chữ không đẹp sẽ ảnh hưởng tới thành tích đấy.
Rèn! Bắt buộc phải rèn chữ thôi!
Con trai của Chu Tùng đang ngồi trong phòng học đột nhiên hắt xì một cái rõ to.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cũng hắt xì, không chỉ có bọn họ mà trong số hai lớp đang ngồi trong phòng học đa phương tiện thì có một nửa cũng bắt đầu hắt xì.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài xoa xoa cái mũi, không biết vì sao đột nhiên lại cảm thấy có điềm chẳng lành.
Hoắc Tư Thần hỏi: “Lục Hoài nè, đừng nói là chúng ta nhờ chú nhỏ đi họp phụ huynh sẽ xảy ra chuyện gì nha?”
Lục Hoài nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Chắc không đâu, họp phụ huynh chủ yếu là thầy cô nói còn phụ huynh nghe, chú nhỏ là kiểu người nghiêm túc cứng nhắc, sẽ không mở miệng nói lung tung gì đâu.”
Hoắc Tư Thần xoa mũi gật đầu: “Cũng đúng. Hơn nữa Tể Tể và Tiểu Tương cũng ở đó mà, hai em ấy nhất định sẽ không để chú nhỏ làm bậy trong buổi họp phụ huynh.”
Tuy nói như vậy, nhưng hai người vẫn tiếp tục hắt xì thêm mấy cái.
Các bạn học bên cạnh cũng hắt xì không ngừng.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “...”