Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1169:
Tự nhiên thấy lo quá đi.
Chờ giáo viên trở về phòng học, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đã chuồn êm ra ngoài.
Bọn họ chạy một mạch tới phòng học, vừa hay bắt gặp Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ vừa bước ra khỏi phòng, theo sau là các phụ huynh khác.
Thấy buổi họp phụ huynh đã kết thúc, hai người lo lượng người đông đúc sẽ làm ba đứa nhỏ sợ cho nên vội chạy đến đón.
“Chú nhỏ, Tể Tể, Tiểu Tương.”
Kế Nguyên Tu rất có tác phong của phụ huynh trong nhà, chỉ “ừ” nhẹ một tiếng.
“Tư Thần, Lục Hoài, buổi họp phụ huynh kết thúc rồi, chú có ghi chép lại nội dung cuộc họp, chờ về nhà chú sẽ cho cha của hai cháu xem, giờ chú, Tể Tể và Tiểu Tương về trường mẫu giáo học tiếp đây.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời nâng cánh tay mũm mĩm lên vẫy vẫy với bọn họ: “Tạm biệt anh ba (anh Tư Thần), tạm biệt anh Lục Hoài.”
Kế Nguyên Tu cũng phất tay: “Về nhà gặp sau nhé.”
Các phụ huynh còn lại cũng vẫy tay chào tạm biệt với ba đứa nhỏ học mẫu giáo.
“Tể Tể, Tiểu Tương, Nguyên Tu, hẹn gặp lại trong lần họp phụ huynh tiếp theo nhé!”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “...”
Gì đây trời, chẳng lẽ chỉ họp chung có một buổi họp phụ huynh thôi mà mấy người này cũng nung đúc được tình cảm sâu sắc gì đó với nhau hả?
Chờ đến khi Chu Tùng nhắc tới bài tập về nhà mới sau khi tan học, cả lớp lập tức khóc không ra nước mắt.
“Trải qua buổi họp phụ huynh lần này, toàn thể phụ huynh đã thống nhất với nhau là sẽ thêm mục rèn chữ vào trong danh sách bài tập về nhà mỗi ngày. Không nhiều lắm đâu, mỗi ngày mười chữ thôi, nhưng các trò cần phải viết đàng hoàng đấy nhé.”
Cả lớp: “...”
Chu Tùng lại nhìn về phía Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “Hoắc Tư Thần, Lục Hoài, hai trò nên noi gương chú nhỏ và hai người em của mình về phương diện chữ viết đi, mọi người mau lại đây xem nè, đây là chữ viết của chú nhỏ và em trai em gái của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đấy.”
Cả lớp ngóng cổ ra nhìn.
Sau khi xem xong, mọi người kinh ngạc quay qua hỏi Hoắc Tư Thần và Lục Hoài.
“Hoắc Tư Thần, Lục Hoài, không phải chú nhỏ, em trai và em gái của hai cậu còn học mẫu giáo sao?”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đáp: “Thì đúng là vậy mà, Tể Tể và Tiểu Tương học lớp mầm, chú nhỏ thì học lớp chồi.”
Chu Tùng lập tức chen vào: “Đúng đó! Người ta mới học lớp mầm lớp chồi mà đã viết chữ đẹp như vậy rồi, còn mấy trò thì sao, đã lớp ba rồi mà còn viết xấu hơn mấy em mẫu giáo nữa, các trò không thấy xấu hổ à?”
Trừ Hoắc Tư Thần và Lục Hoài ra, cả lớp kiểu: “...”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, trong mắt tỏa ra sát khí nồng nặc.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “...”
****
Tan học, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài về nhà thì chạy thẳng tới vườn hoa sau nhà để tìm Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang chơi diều, đó là một con diều hình con rết rất to, hai người họ còn đang bận điều chỉnh, Kế Nguyên Tu không có hứng thú với việc chơi diều, đang cầm một quyển sách thiếu nhi xem.
Xem sách một lúc, thỉnh thoảng ngó qua nhìn hai đứa cháu nhà mình.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài vừa thở hồng hộc vừa chạy tới.
“Chú nhỏ, Tể Tể, Tiểu Tương.”
Hai mắt Tể Tể sáng lên, cô bé nhanh chóng thò đầu ra từ sau con diều hình rết khổng lồ.
“Anh ba, anh Lục Hoài, hai anh tan học về rồi hả.”
“Về rồi đây, về rồi đây.” Hoắc Tư Thân ngồi xuống bãi cỏ chỗ Tể Tể: “Tể Tể, Tiểu Tương, chú nhỏ, hôm nay ba người giúp bọn anh đi họp phụ huynh, đã biểu diễn viết chữ đúng không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không có, bọn em chỉ ghi chép lại nội dung cuộc họp thôi.”
Tương Tư Hoành đã chuẩn bị xong dây diều: “Đúng thế, chú nhỏ làm tốt nhất.”
Kế Nguyên Tu ngẩng đầu nhìn qua: “Ghi chép lại nội dung cuộc họp để cho anh cả và anh hai có thể xem lại cuộc họp phụ huynh ngày hôm nay đã nói những gì.”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài lấy ra bản sao thầy Chu đưa cho về ghi chép nội dung cuộc họp phụ huynh.
“Chú nhỏ, chú nói là cái này hả?”
Kế Nguyên Tu nhìn qua rồi gật đầu.
“Đúng thế.”
Hoắc Tư Thần: "..."
Lục Hoài vỗ nhẹ lên vai cậu: “Không sao, luyện chữ cũng tốt mà, chỉ là phải viết mười chữ mỗi ngày mà thôi, chăm một tí là xong ấy mà.”
Học sinh dốt Hoắc Tư Thần: "..."
Nửa chữ cậu còn không muốn viết chứ đừng bảo là giờ phải viết mười chữ.
Tể Tể thấy mặt Hoắc Tư Thần có vẻ không đúng thì vội vàng chạy tới ôm lấy cậu hỏi.
“Anh ba, anh sao thế?”
Tương Tư Hoành ở bên cạnh cười: “Tể Tể, anh Tư Thần không muốn luyện chữ.”
Hoắc Tư Thần gật đầu thật mạnh: “Đúng thế.”
Tể Tể: “Nhưng mà chúng ta phải chăm chỉ luyện tập từ nhỏ, cha Minh Vương đã nói em là người thừa kế của Địa phủ thì đây là chuyện bắt buộc phải làm. Sau này anh ba cũng phải thừa kế công việc của cha, chữ của anh ba không thể xấu như bây giờ được.”
Tương Tư Hoành còn đâm chọt vào: “Nét chữ là đại diện cho mặt mũi.”
Hoắc Tư Thần bĩu môi: “Với thành tích học của anh bây giờ mà có thể thừa kế được sao? Còn đại diện cho mặt mũi nữa chứ.”
Tể Tể: “Anh ba, anh chỉ mới có lớp ba thôi mà, còn rất nhiều thời gian để học tập, chỉ cần anh cố gắng nỗ lực chăm chỉ học thì thành tích của anh nhất định sẽ có tiến bộ.”