Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1186:
“Cậu trai trẻ, cậu có cách nào à?”
Bách Minh Tư gật đầu: “Có.”
Quỷ nam trung niên quỳ một cái bịch xuống mặt đất trước mặt Bách Minh Tư, khiến cậu ấy bối rối nhanh chóng vươn tay ra đỡ lấy ông ta.
“Đừng! Nhận cái lạy này tôi ngại lắm!”
Quỷ nam trung niên khóc hu hu.
“Hu hu… Hú hú… Nhận được, cậu nhận được, không có gì phải ngại, chỉ cần cậu có thể giúp tôi rời khỏi bệnh viện này thì nhận được hết.”
Bách Minh Tư: “…”
Hoắc Trầm Vân nghe người đàn ông trung niên lớn hơn anh ấy chắc phải cả con giáp khóc lóc ỉ ôi, vừa khóc vừa chảy nước mắt máu, gương mặt vốn đã trắng bệch tới dọa người giờ trông còn thảm thiết hơn, anh ấy vội vàng nhắc nhở.
“Ông đừng khóc, nếu Minh Tư đã đồng ý sẽ dẫn ông cùng rời khỏi đây thì nhất định sẽ làm được.”
“Một người đàn ông…” Không, một quỷ nam lớn tướng thế này rồi có gì mà phải khóc? Gương mặt tèm lem không dọa người nhưng trông tởm lắm đó!
Quỷ nam trung niên càng khóc ác hơn nữa.
“Ui chao! Cậu nhóc à, cậu không hiểu nỗi khổ của quỷ! Chết rồi là chết hẳn, chỗ có thể đi lại cũng chỉ bây lớn, ngày nào tôi cũng phải bay tới bay lui trong tòa nhà này đã đủ lắm rồi!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Được rồi, đây là một quỷ cảm thấy cô đơn và buồn tẻ!
Bách Minh Tư lấy ra một cái bình sứ nhỏ, ngón tay vẽ một hình thù giữa không trung, một lá bùa trong suốt nhanh chóng thành hình giữa không trung.
“Được rồi, ông vào đi.”
Quỷ nam trung niên nhìn Bách Minh Tư vẽ lá bùa trong suốt, trong đáy mắt ngập nước mắt máu lộ ra chút kinh ngạc, rồi nhanh chóng xông lại.
Tốc độ thật nhanh như thể ông ta sợ chậm một chút thôi là Bách Minh Tư sẽ hối hận đổi ý vậy.
Hoắc Trầm Vân trợn mắt há mồm mà nhìn.
Bách Minh Tư nhân cơ hội này lấy bùa ẩn thân ra.
“Chú Trầm Vân, bùa ẩn thân.”
Hoắc Trầm Vân không biết dùng thế nào, Bách Minh Tư có vẻ cũng biết điều này, khi Hoắc Trầm Vân nhìn qua, cậu ấy dán bùa ẩn thân lên đầu vai anh ấy, trong miệng lẩm bẩm niệm câu nào đó, lá bùa ẩn thân đó tự động dán lên ngực anh ấy.
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, đã tới tầng một.
Các phóng viên nhìn thấy thang máy trống rỗng thì chen chúc xông vào, Bách Minh Tư và Hoắc Trầm Vân đang ẩn thân nhìn thấy thì giật cả mình.
Trong chớp mắt khi các phóng viên xông vào thang máy, bọn họ nhanh chân chạy ra ngoài, lúc này Hoắc Trầm Vân bị một phóng viên va phải.
Phóng viên: “Ai đó?”
Hoắc Trầm Vân vô thức nói: “Xin lỗi!”
Phóng viên lập tức dừng bước, sắc mặt thay đổi: “Ai? Là ai đang nói chuyện?”
Các phóng viên khác bên trong: “…”
Có chuyện gì đó?
Có phóng viên gặp phải tình huống tương tự đã lùi về sau vài bước.
“Chuyện là… Trong thang máy này thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tiếng cười, hay là… Chúng ta đổi qua đi thang máy khác đi?”
Hoắc Trầm Vân nghe vậy thầm kêu lên không tốt, sợ bị lộ, thế là anh ấy và Bách Minh Tư nhanh chóng chạy như điên về hướng bãi đổ xe.
Mấy phút sau, bốn người tập họp trên xe, Hoắc Trầm Vân lái xe, Bách Minh Tư và Tể Tể, Tương Tư Hoành - ba đứa nhóc ngồi ở hàng ghế sau.
Nhân lúc trong bãi đổ xe không có phóng viên, Hoắc Trầm Vân nhấn mạnh chân ga, xe nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.
Khi bọn họ về tới trang viên của nhà họ Hoắc đã là nửa tiếng sau, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đã ngủ, Hoắc Trầm Huy và Kế Nguyên Tu vẫn còn đang ở phòng khách chờ bọn họ.
Lúc đi ba người, khi quay về đã thành bốn người, Hoắc Trầm Huy cũng không kinh ngạc mấy.
Dẫu gì ông ấy và Tổ Bảo Bảo vẫn luôn ngồi ở ghế sô pha trên phòng khách xem trực tiếp.
“Anh đã xem phát sóng trực tiếp rồi, tốt lắm. Xem ra có rất nhiều phóng viên nghe được tin ở bệnh viện rồi lập tức hành động, anh còn cho rằng bọn em sẽ về trễ hơn, không ngờ cũng khá sớm đấy.”
Hoắc Trầm Vân cười giải thích: “May mà có bùa ẩn thân của Minh Tư giúp.”
Kế Nguyên Tu đột ngột nhìn về phía túi quần của Bách Minh Tư.
“Minh Tư, cháu dẫn theo quỷ về à?”
Lúc này Bách Minh Tư mới nhớ tới cái bình sứ nhỏ trong túi quần, bên trong đó đựng quỷ nam trung niên, cậu ấy nhanh chóng lấy bình sứ, mở nắp rồi thả quỷ nam trung niên ra ngoài.
Hai đứa nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành đã phát hiện từ lúc ở trên xe nên lúc này khá yên tĩnh.
“Chú nhỏ, đó là quỷ tốt, anh Minh Tư mang nó về, chúng ta giữ nó lại trong trang viên đi.”
Kế Nguyên Tu không có ý kiến.
Dù sao cậu ấy cũng ở lại đây theo cách này.
Anh ấy nhìn về phía Hoắc Trầm Huy, hỏi: “Anh cả, anh thấy thế nào?”
Hoắc Trầm Huy lại càng chẳng quan tâm tới, bây giờ ông ấy vô cùng bình tĩnh.
Chảo dầu Địa phủ và núi đao ông ấy đều trải nghiệm rồi, một con quỷ bình thường có là gì chứ.
“Nếu đã mang về rồi thì trước tiên cứ để ở âm trạch đằng sau núi đi.”
Quỷ nam trung niên nghe nói còn có âm trạch thì lại lần nữa cảm động tới chảy cả hàng nước mắt máu, thậm chí cả nước mũi cũng chảy ra, vẫn là một màu đỏ.
“Cảm ơn! Vô cùng cảm ơn! Rốt cuộc tôi không còn cần phải ngày ngày ở trong thang máy nữa rồi. Tôi không cố ý ngày nào cũng hù dọa người khác đâu, chỉ thỉnh thoảng chán quá mới làm ra chút tiếng động thôi. Tôi làm thế chỉ là để nói với bản thân tôi vẫn còn tồn tại, cho dù tồn tại ở hình thái của quỷ.”