Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1187:
Tể Tể nhìn máu dính hết lên mặt ông ta, thịt trên mặt như muốn rơi xuống, cô bé nhanh chóng nhắc nhở ông ta.
“Ông đừng khóc! Chú ý nhan sắc của mình, nếu không bổn Tể Tể lập tức tiễn ông đi!”
Quỷ nam trung niên: “Hu hu… Hức!”
Nói tới đây Tể Tể cũng lấy từ trong túi ra một món đồ, là một con quỷ tóc vàng bị cô bé vo lại thành một khối rồi vứt trên mặt đất, ngay lập tức nó biến thành một quả bóng lớn bằng cỡ bàn tay, vừa ra ngoài lập tức chửi Tể Tể ầm ĩ cả lên.
“$%... %& $#”
Hoắc Trầm Huy nghe đối phương mắng chửi thì giận tới tái mặt, ông ấy chau mày nói: “Quỷ nước T à?”
****
Tể Tể dẫm hẳn lên người nó.
Con quỷ tóc vàng to bằng bàn tay đau đến mức rú lên thảm thiết, sau đó lại mắng một tràng bằng tiếng nước ngoài mà Tể Tể không hiểu.
Nhưng Hoắc Trầm Huy lại nghe hiểu, hơn nữa bởi vì nghe hiểu cho nên lông mày của ông ấy nhăn tít lại, quay sang hỏi Tương Tư Hoành đang đứng bên cạnh.
“Tiểu Tương, thứ này từ đâu ra vậy con?”
Tương Tư Hoành lập tức kể lại chuyện đã xảy ra ở bệnh viện, trong lúc cậu ấy kể, Tể Tể lại tiếp tục giày xéo con quỷ tóc vàng trên mặt đất, thậm chí còn dùng mũi chân chà xát nó.
Con quỷ tóc vàng càng khóc la thê thảm hơn nữa, tiếng gào thét của nó làm đám Thử Đại Tiên - bốn con yêu quái đang lén lút làm việc trong vườn hoa - nghe mà sởn tóc gáy.
Thử Đại Tiên: “Đứa nào kêu mà thảm dữ vậy?”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ thích hóng hớt, cho nên cả hai đã nhanh chân chạy về phía sảnh lớn của căn biệt thự chính rồi.
“Qua đó xem là biết thôi chứ gì.”
Thử Đại Tiên thấy cũng có lý, thế là cũng đuổi theo bọn họ.
Trên cái đuôi của Cự Sâm Nhiêm còn đang quấn một cái thùng phuy, bên trong chứa đầy nước để tưới hoa.
Thấy ba đứa kia không lo làm việc mà lại chạy đi hóng hớt, nó tức giận vung cái đuôi vừa to vừa dài của mình lên, cái thùng phuy lập tức ngã lăn ra bãi cỏ, nước bên trong bắn ra tung tóe.
Nó trườn đi một hơi tận ba đến bốn mươi mét, thoắt cái đã vượt mặt ba con yêu quái kia và dẫn đầu phía trước.
Nơi chúng nó làm việc vốn cách sảnh lớn của căn biệt thự chính không xa, thân thể của Cự Sâm Nhiêm tuy đã thu nhỏ lại mấy chục lần nhưng vẫn vô cùng khổng lồ.
Nó dùng sức uốn éo toàn thân, cơ thể khổng lồ nhanh chóng trườn tới bậc thang bên ngoài căn biệt thự chính, cái đầu to bằng cái xô đồ chơi thì vừa khéo thò vào trong phòng khách.
Sự xuất hiện của Cự Sâm Nhiêm lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người ở đây, điều này khiến nó không khỏi cứng còng tại chỗ.
“Tôi...”
Tể Tể vừa thấy nó thì hai mắt lập tức sáng rực lên.
“Bé rắn nhỏ ơi, mày mau qua đây dùng đuôi quất nó cho bổn Tể Tể đi!”
Vừa dứt câu, Tể Tể đã buông cái chân béo ú đang giày xéo trên người của con quỷ tóc vàng ra.
Thấy được tự do, cả người của con quỷ tóc vàng lập tức ứa ra lệ khí còn nồng nặc hơn ban nãy nữa.
Rõ ràng chỉ mới qua một lúc thôi mà dường như sức mạnh của nó lại bước lên một tầm cao mới.
Tể Tể trố mắt nhìn cảnh này, con quỷ tóc vàng nhân cơ hội đó lao thẳng về phía người thường cách nó gần nhất là Hoắc Trầm Huy, nó trợn trừng lên, hai tròng mắt long sòng sọc khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Không ai ngờ đến nó sẽ bất ngờ tấn công như vậy, gió lạnh lập tức càn quét bên trong sảnh lớn, tiếng kêu khóc rợn tóc gáy của trẻ con không ngừng vang vọng bên trong phòng khách.
Đầu của Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư lập tức đau như bị búa bổ, Tể Tể vội kéo Hoắc Trầm Huy lại, sau đó nhanh chóng bày kết giới bao phủ xung quanh biệt thự.
Tiếp theo, cô bé dùng ngón tay chấm nhẹ lên phần giữa mày của Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư, kế đến lại vung cánh tay mũm mĩm lên dùng pháp thuật bảo vệ các tầng lầu bên trên.
Đúng lúc này, Thử Đại Tiên, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ vọt vào phòng, ngay cả một con yêu quái sống ngàn năm như Thử Đại Tiên cũng cảm thấy không chịu nổi, gương mặt lông lá của nó vặn vẹo không ngừng: “Đậu má! Cái quần què gì vậy?”
Thỏ Đen hoảng hồn: “Sao lại có lệ khí nồng nặc như vậy chứ?”
Hổ Nhỏ là đứa yếu nhất trong đám nên cảm nhận của nó là rõ ràng nhất: “Ui da! Đầu tôi đau quá, cảm giác như sắp nổ tung đến nơi ấy!”
Tương Tư Hoành đã nhào về phía con quỷ tóc vàng - kẻ vừa mới được “lên cấp”, cả hai lập tức lao vào choảng nhau túi bụi.
Con trai của vua cương thi rống giận, cả người của con quỷ tóc vàng thì không ngừng ứa ra oán khí đậm đặc, chỉ trong chớp mắt đã khiến cả phòng khách chìm vào bóng đêm đen nhánh.
Sau khi xác nhận người trong nhà đều an toàn, đôi mắt của Tể Tể lập tức trở nên u ám hẳn.
Tầm mắt của cô bé xuyên thấu qua nhiều tầng sát khí dày đặc, cuối cùng dừng lại trên người của con quỷ tóc vàng đang đánh nhau với anh Tiểu Tương, trong mắt xuất hiện cảm giác khó hiểu.
Tể Tể đã từng gặp qua loại quỷ có thể tự tăng lại âm khí sau khi bị cô bé hút sạch, chẳng hạn như Bút Tiên.
Nhưng đó là do Bút Tiên mượn âm khí của toàn bộ gia tộc Bút Tiên, bởi vậy cuối cùng đám Bút Tiên đó đều đã bị cô bé nuốt sạch sẽ.