Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1193:

Tể Tể vốn đang ngủ say sưa chợt trở mình, ủn cái mông nhỏ lên rồi tiếp tục ngủ khò khò.

Khi đang ngủ, cô bé bỗng nhiên bò dậy.

Cô bé phải nói cho cha Minh Vương biết về chuyện mình đã nuốt con quỷ nước ngoài kia.

Tương Tư Hoành ở bên cạnh cũng tỉnh dậy theo.

“Tể Tể, có chuyện gì vậy?”

Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, Tể Tể phải đi tìm cha Minh Vương.”

Tương Tư Hoành nhanh chóng bò dậy: “Vậy anh đi cùng em.”

Tể Tể gật đầu, thế là Tương Tư Hoành theo sát cô bé.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, một người nằm ngoài cùng bên trái, người thì nằm ngoài cùng bên phải. Bên cạnh là một con gấu nhồi bông lớn và con ngỗng trắng lớn, rõ ràng là sợ hai đứa nhỏ sẽ ngủ đến ngã xuống giường.

Tể Tể và Tương Tư Hoành bốn mắt nhìn nhau rồi hì hục cong mông bò ra ngoài.

Khi đến bên cạnh Hoắc Tư Thần, Tể Tể kéo lấy Tương Tư Hoành rồi trực tiếp bay lên, vụt một cái bay qua cửa và đi thẳng xuống lầu dưới.

Hoắc Trầm Huy vừa tăng ca trở về được một lúc, ông ấy đang cùng Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu vẫn chưa lên lầu nghỉ ngơi đợi Cửu Phượng đi thay quần áo.

Kết quả đợi mãi mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Cửu Phượng.

Bất thình lình nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành bay từ trên lầu xuống, khiến cho Hoắc Trầm Huy đang uống nước lập tức phun nước.

“Phụt!”

Trái tim già yếu của ông ấy ơi!

May thay ông ấy không bị bệnh tim, nếu không, cho dù ông ấy đã từng đi chuyến xe Hoàng Tuyền số mười tám thì ông ấy cũng không thể chịu được cách hù dọa này.

Lúc này Tể Tể và Tương Tư Hoành mới nhìn thấy những người trong phòng khách, thế là họ vội vàng đáp xuống đất.

“Bác cả, chú ba, chú nhỏ.”

Hoắc Trầm Huy vội lau miệng: “Tể Tể, Tiểu Tương, không phải hai đứa đã ngủ rồi sao? Thấy đói à?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng loạt lắc đầu, Tể Tể ngây thơ giải thích.

“Bác cả, Tể Tể no lắm, Tể Tể muốn tìm cha Minh Vương.”

Cô bé nhìn quanh nhưng không thấy ai cả.

Cha Minh Vương đã đi rồi sao?

Khi nghe thấy Tể Tể nói muốn tìm Minh Vương thì Hoắc Trầm Vân lập tức tiếp lời.

“Tể Tể, cháu tìm anh Minh à, anh ấy đi tới âm trạch ở sau núi để tìm Cửu Phượng rồi.”

Tương Tư Hoành tò mò: “Chú ba, tại sao bác Minh lại đi tìm Cửu Phượng ạ?”

Hoắc Trầm Vân: “Bởi vì Cửu Phượng từ bên ngoài trở về, ngửi thấy mùi sữa của hai đứa trên người chú, thế là nó tỏ ra chê bai các kiểu, vừa hay bị anh Minh từ bên ngoài trở về nghe được.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành không dám tin.

“Cửu Phượng còn dám chê bọn cháu sao?”

Hoắc Trầm Vân cười ha hả nói: “Đúng vậy! Chú cũng thấy lạ! Ở trang viên ăn chùa uống chùa, còn được giới thiệu việc làm nữa, mới đi làm được một ngày thôi mà đã bực bội không chịu nổi chạy về rồi.

Sắc mặt của Tể Tể tối sầm lại: “Cửu Phượng còn không đi làm cho đàng hoàng sao?”

Hoắc Trầm Vân mãi gật đầu: “Đúng! Chú hỏi về tình hình cụ thể, nhưng người ta lại lý do lý trấu, nhất quyết phải về âm trạch thay quần áo trước.”

Kế Nguyên Tu nhàn nhạt nói: “Anh ba mãi chưa lên lầu nghỉ ngơi là do đang đợi nó thay quần áo về để kể lại tường tận sự việc.”

Nắm đấm của Tể Tể cứng lên!

“Bác cả, chú ba, chú nhỏ, Tể Tể ra sau núi tìm cha Minh Vương.”

Và tất nhiên, cô bé còn phải đi đập Cửu Phượng nữa!

Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét vào phòng khách.

“Cha, chú ba, chú nhỏ, con đi xem thử.”

Hoắc Trầm Huy nhìn rồi chợt nhìn sang Hoắc Trầm Vân.

“Cửu Phượng lại thấy ngứa da sao? Dám nhảy lung tung thế này?”

Đáng lý ra thì không nên như vậy mà!

Nếu không phải bị hạn chế bởi Tể Tể thì con chim ngàn năm Cửu Phượng kia sao có thể đồng ý với em hai tiến vào làng giải trí để biểu diễn kiếm tiền chứ?

Hoắc Trầm Vân đã hiểu nhầm ý đang không hay biết gì cả.

“Ai mà biết, nhưng việc nó đánh người rồi bỏ chạy khỏi trại huấn luyện là sự thật, Hứa Liệt vừa mới gọi cho em trước khi anh về.”

Kế Nguyên Tu: “Cửu Phượng bụng dạ không đơn giản, Tể Tể qua đó gõ nhẹ vài cái càng tốt!”

Nếu Cửu Phượng ở đây thì đoán chừng nó sẽ suy sụp mất.

Xử lý hết chín cái đầu của nó rồi đánh đập tơi bời các kiểu!

Bé rồng ơi, đây gọi là gõ nhẹ sao?

Nếu không chết thì đó là do đặc tính chủng tộc của nó!

Mạng lớn!

Cửu Phượng mạng lớn chỉ cảm thấy mây đen che phủ đỉnh đầu, cơn lửa giận dữ biến thành lệ khí, toàn bộ lao thẳng về các điểm chí mạng trên người Minh Vương.

Khi Minh Vương chuẩn bị đánh trả thì ông ấy cảm nhận được luồng hơi thở quen thuộc đang đến gần, ông ấy chợt thả lỏng toàn thân.

Mười tám con mắt trên chín cái đầu của Cửu Phượng cùng lúc mở to và lộ ra vẻ khó tin.

Vào giây tiếp theo, nó đã hiểu ra điều gì đó!

Chín cái ót đồng loạt thấy lạnh toát, sau đó cùng lúc quay lại nhìn về phía cửa!

****

Khi nhìn thấy cha Minh Vương bay ra ngoài và ngã xuống chiếc ghế cách đó không xa, Tể Tể vừa hì hục chạy tới trước cửa âm trạch Tiểu Tam lập tức nổi giận.

“Cửu Phượng!!!”

Khi tiếng gầm giận dữ của Tể Tể vang lên thì chín cái đầu của Cửu Phượng lập tức bị cắt đứt.

Cùng lúc đó, Tể Tể xuất hiện ngay trước cơ thể khổng lồ của nó như ma quỷ vậy.

Sau đó, Tể Tể duỗi bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm ra rồi tát điên cuồng, chẳng mấy chốc thì cô bé đã nhào nặn cơ thể khổng lồ của Cửu Phượng thành một quả cầu tròn vo như nhào bột vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free