Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1194:
Cô bé vứt nó xuống đất, rồi đạp mạnh nó xuống hố đất trong sân âm trạch Tiểu Tam!
Chín cái đầu bị cắt đứt và ném ở chỗ cách đó không xa của Cửu Phượng: “…”
Mẹ kiếp!
Hai cha con này, không ai nói lý lẽ cả!
Đây là lỗi của nó sao?
Nó bị đổ oan đấy!
Đặc biệt là thằng chó Phong Đô, cố tình giả vờ bị nó đánh bay!
Khi chín cái đầu của Cửu Phượng nhìn Tể Tể, Tể Tể vừa đạp cơ thể của nó xuống đất cũng cùng lúc nhìn về phía chín cái đầu trên mặt đất.
Bàn tay mũm mĩm duỗi ra, một cái chảo lớn đen thùi lùi xuất hiện ở không trung.
Cùng với tiếng dầu sôi xì xèo, chín cái đầu của Cửu Phượng theo bản năng chạy trốn tán loạn.
Tể Tể nhìn chúng bằng ánh mắt u ám, bóng người của cô bé lại như ma quỷ trong truyện cổ tích xuất hiện ở khắp mọi nơi trong âm trạch Tiểu Tam.
Chín cái đầu chạy thục mạng khắp tứ phía lần lượt bị cô bé ném vào chảo dầu sôi xèo xèo ở phía xa.
Với việc cho vào nguyên liệu tươi mới, tiếng chảo dầu sôi xèo xèo càng lớn hơn.
Tương Tư Hoành thấy vậy thì lớn tiếng nhắc nhở Tể Tể.
“Tể Tể, chỉ có chảo dầu mà không có lửa, có phải không tốt lắm không?”
Chín cái đầu vừa mới thích nghi với nhiệt độ của dầu sôi nóng bỏng: “…”
Tể Tể đã chạy về, nhìn chảo dầu địa phủ được cô bé dùng sức mạnh giữ trên không trung, ngọn lửa màu xanh giữa ấn đường chợt sáng lên.
Ngọn lửa nhỏ đang cháy chuyển động theo ý muốn, bay thẳng đến phía đáy của chảo dầu.
Ngọn lửa không có rễ phụt một tiếng bốc cháy hừng hực.
Chín cái đầu trong chảo dầu đồng loạt kêu lên thảm thiết khi dầu sôi.
“Á á á!”
“Đau đau đau!”
“Minh Tể Tể, tôi vô tội mà!”
“Tôi không có chê bai ngài!”
“Sao mà tôi dám chứ… hu hu hu!”
Minh Vương ngã xuống ghế đã tìm một chỗ ngồi thoải mái để quan sát, ông ấy nhẹ nhàng nhắc nhở con gái cưng.
“Tể Tể ơi, có phải Cửu U Minh Hỏa quá nhỏ không? Con xem Cửu Phượng kêu lên vui sướng biết bao?”
Cửu Phượng: “…”
Á á á!
Thằng chó Phong Đô này, khi nào nó còn thở thì nó chắc chắn sẽ giết chết tên chó này!
Tể Tể nghe thấy vậy và cảm thấy cha Minh Vương nói có lý, thế là cô bé vội gật đầu.
Cô bé lại giải phóng sức mạnh, ngọn lửa màu xanh vốn đang cháy dưới chảo dầu lập tức bùng lên, bao trùm cả cái chảo dầu.
Vết dầu sôi trào, tiếng kêu thảm thiết đi kèm với tiếng khóc cầu xin tha thứ khổ sở của Cửu Phượng vang khắp sau núi.
Bốn con yêu quái và một con quỷ đến hóng chuyện đứng ở bên ngoài âm trạch Tiểu Tam quan sát, ai nấy đều run cầm cập.
Thỏ Đen: “Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô chủ vác cả chảo dầu của địa phủ đến đây!”
Hổ Nhỏ: “Đây là hậu quả của việc không nghe lời sao? Thà đi đầu thai làm con rùa trong hồ ước nguyện còn hơn!”
Thử Đại Tiên: “Đó là Chim Chín Đầu trong truyền thuyết ư? Đến Chim Chín Đầu cũng không thể đánh lại bé mập này sao?”
Cự Sâm Nhiêm vốn cả người lạnh băng hiểu rõ nguyên nhân, nó cảm thấy “đồng nghiệp với nhau thì không cần phải có bí mật nhỏ gì đâu”, thế là nó nghiến răng nói cho ba yêu quái còn lại và một con quỷ biết.
“Sở dĩ Chim Chín Đầu đánh không lại Minh Tể Tể, là vì Minh Tể Tể không chỉ là công chúa nhỏ của địa phủ, trữ quân tương lai của Địa phủ, mà còn là hiện thân của quy tắc địa phủ!”
Quỷ nam trung niên hoàn toàn suy sụp.
“Hả? Mày nói gì? Hả hả hả?”
Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên: “Hiện thân của quy tắc địa phủ ư? Mẹ ơi! Khó trách sao lão chim ngàn năm cũng không đánh lại được! Đây chẳng phải là tự nộp mạng sao?”
Quỷ nam trung niên: “…”
Vì vậy, ông ta chỉ muốn rời khỏi bệnh viện lại vô tình sống ở nhà của BOSS lớn nhất địa phủ trên trần gian ư?
Đây là vận may cứt chó gì vậy?
Quỷ nam trung niên bỗng nhiên thấy vui.
“Há há há! Ngày mai tao phải đi mua vé số! Chắc chắn sẽ trúng thưởng!”
Thỏ Đen, Hổ Nhỏ, Thử Đại Tiên và Cự Sâm Nhiêm đồng thời nhắc nhở ông ta.
“Ông đã chết rồi mà còn nhung nhớ đến vé số gì nữa? Nếu trúng thưởng thì liệu có thể là của ông không?”
Quỷ nam trung niên: “…”
Đau lòng quá các đồng nghiệp ơi!
Khi bốn con yêu quái và một con quỷ đang xem đến kinh hãi thì giọng nói lạnh lùng của Tể Tể từ trong âm trạch Tiểu Tam vang lên.
“Tất cả đi vào!”
Bốn con yêu quái và một con quỷ: “…”
Toi rồi!
Việc nghe lén đã bị phát hiện rồi!
Mà còn là lúc cô chủ đang có tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Bốn con yêu quái và một con quỷ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng, ba con yêu quái và một con quỷ nơm nớp lo sợ bước vào âm trạch Tiểu Tam.
Chỉ có Cự Sâm Nhiêm, nó hất đuôi một cái và gần như sắp rời khỏi sau núi.
Kết quả, vừa hay gặp phải Kế Nguyên Tu từ biệt thự phía dưới đi lên.
Cự Sâm Nhiêm muốn chạy trốn: “…”
Kế Nguyên Tu lên núi để xem coi tình hình rốt cuộc là như thế nào: “…”
Một người một rắn cứ thế nhìn nhau, thân rắn rõ ràng to khỏe hơn Kế Nguyên Tu gấp bốn năm lần, nhưng trong con ngươi thẳng đứng lạnh lùng trên đầu rắn khổng lồ lại thấy được vẻ hãi hùng và sợ hãi.
Thấy vậy, Kế Nguyên Tu cau mày.
“Đám lão yêu quái đâu?”
Cự Sâm Nhiêm liếc nhìn, hay lắm.
Chỉ mình nó chạy xuống, không thấy bốn đồng nghiệp còn lại đâu cả.