Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1342:

Đàm Ba đổ mồi hôi lạnh trên trán, cũng túm lấy tay của đồng chí cảnh sát, giống như túm lấy một cọng rơm cứu mạng.

“Đồng chí cảnh sát, anh nhất định phải giúp tôi tìm được con gái Minh Khê.”

Đồng chí cảnh sát gật đầu.

“Không tìm thấy người chắc chắn bọn tôi sẽ tìm giúp.”

Vị cảnh sát này vẫn còn ghi nhớ lời của An Tấn Vân, bảo bọn họ ra chiếc giếng giếng sau vườn.

“Ông chủ Đàm, chuyện này đồng nghiệp của tôi sẽ xử lý ngay lập tức, bây giờ tôi phải ra sau vườn.”

Cơ thể của Đàm Ba cứng ngắc, gật đầu, buông tay ra.

Hoàng Á Lan lại một lần nữa túm lấy tay của vị cảnh sát này.

“Đồng chí cảnh sát, đông người nhiều sức lực mà, anh cũng tìm giúp đi. Con gái tôi đã mười lăm tuổi, cực kỳ hoạt bát đáng yêu, tôi thật sự rất sợ con bé… hu hu hu.”

Tể Tể nhìn Hoàng Á Lan, từ trên người Hoàng Á Lan nhìn thấy tội nghiệp.

“Chú cảnh sát, cục trưởng An nói bảo các chú ra giếng sau vườn đó.”

Hoàng Á Lan bỗng nhiên chống đối Tể Tể.

“Con gái tao mất tích rồi, không thấy rồi, rất có khả năng bị chú nhỏ táng tận lương tâm của con bé đưa đi rồi. Thế mà mày còn không cho đồng trí cảnh sát đi tìm giúp, mày có ý đồ gì?”

Không đợi Tể Tể lên tiếng, Hoàng Á Lan lại một lần nữa nổi giận.

“Mày là con nhà ai? Đây là hiện trường vụ án, con cái nhà ai mà vô giáo dục như vậy, không biết khi người lớn nói chuyện không được xen mồm vào sao?”

Khuôn mặt Hoắc Trầm Vân lạnh như băng, lạnh lùng mở miệng.

“Đây là con cháu nhà tôi!”

Hoàng Á Lan nhìn thấy Hoắc Trầm Vân đứng ra thì sững sờ giây lát.

Không vì điều gì khác, một là bởi vì khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Trầm Vân.

Với lại chiều cao một mét tám mấy.

Càng quan trọng hơn đó là, khí thế lạnh lùng kia.

“Anh…”

Hoắc Trầm Vân lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoàng Á Lan, ngoài cười trong không cười.

“Nói Tể Tể nhà tôi không có giáo dục?”

Hoắc Trầm Vân khom người bế Tể Tể lên ánh mắt lạnh như nước băng.

“Đó là bởi vì cô chột dạ!”

Ánh mắt Hoàng Á Lan tránh né.

“Tôi chột dạ? Tại sao tôi phải chột dạ?”

Cái này Tể Tể biết, thế là Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích.

“Bởi vì món đồ trong giếng sau vườn có liên quan đến cô, cô luôn ngăn chú cảnh sát lại, không cho chú cảnh sát ra sau vườn điều tra.”

Giọng sữa của Tể Tể vô cùng mềm mại, nhưng đầy năng lượng, bốn bề lại cực kỳ yên tĩnh, quần chúng vây xem ai nấy đều nghe được rõ ràng.

Bị bé nói như vậy, cuối cùng mọi người cũng phản ứng lại.

Đúng!

Hình như đúng là Hoàng Á Lan đang ngăn đồng chí cảnh sát ra vườn kiểm tra.

Nhưng là bởi vì sao?

Có một bác gái đột nhiên lên tiếng.

“Dạo gần đây hai vợ chồng nhà ông chủ Đàm đang ầm ĩ chuyện ly hôn, Minh Khê vốn không phải con ruột của Hoàng Á Lan, cô ta nói Minh Khê mất tích rồi, có phải cô ta đã giấu Minh Khê đi rồi đó chứ? Giấu ở trong giếng sau vườn?”

Nói đến chiếc giếng sau vườn, hàng xóm có quan hệ tốt với cha mẹ của Đàm Ba không khỏi lên tiếng.

“Đúng là sau vườn nhà ông chủ Đàm có một cái giếng cạn, chính là cái giếng dùng để cất giữ khoai lang, lương khô ở thời đại cũ. Nhưng mà, khách sạn của Đàm Ba làm ăn càng phát đạt, cái giếng đó cứ khô mãi. Đừng nói là giấu người, cho dù giấu mười tám người, cũng hoàn toàn không có vấn đề.”

“Đúng! Cái giếng đó không phải là cái giếng chúng ta với ông cụ Đàm cùng nhau sửa lúc trẻ ấy à, to lắm.”

Mọi người mồm năm miệng mười, mặt Hoàng Á Lan sắp xanh rồi.

“Các ông các bà ơi, mọi người không thể như vậy! Tuy rằng tôi không phải mẹ ruột của Minh Khê, nhưng từ khi con bé được Đàm Ba đón về, tôi đối xử với nó còn tốt hơn con gái ruột Minh Nguyệt của mình, sao tôi có thể giấu nó đi chứ? Mọi người đúng thật là…”

“Hu hu hu… Minh Khê à, con đang ở đâu… hu hu hu.”

Hoàng Á Lan nói như vậy, hàng xóm láng giềng khi nãy nghị luận cũng ngẩn người.

Tể Tể ngóng cổ, thò đầu sang bên chỗ đồng chí cảnh sát vẫn bị Hoàng Á Lan tóm chặt lấy, giọng sữa đè cực thấp.

“Chú cảnh sát ơi, trong giếng sau vườn có người…”

Vẻ mặt của đồng chí cảnh sát đại biến.

Còn chưa đợi chú ấy nói chuyện, Tể Tể sợ chú ấy bị Hoàng Á Lan quấn lấy làm lỡ dở thời gian, không thể không bổ sung thêm một câu.

“Có rất nhiều người.”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Đồng chí cảnh sát dùng sức gỡ bàn tay túm chặt vào cánh tay chú ấy của Hoàng Á Lan ra, Hoàng Á Lan lại nhào qua.

Lần này đồng chí cảnh sát có có sự chuẩn bị từ sớm, lùi ra sau hai bước.

Hoàng Á Lan vồ hụt.

Đồng chí cảnh sát nhanh chóng co chân chạy ra sau vườn.

Mấy người hàng xóm bình thường có quan hệ khá tốt với vợ chồng ông cụ Đàm trông thấy, cũng nhanh chóng chạy ra sau vườn.

Hoàng Á Lan nhìn thấy, nghĩ cũng không nghĩ liền đổi theo.

Vừa chạy vừa gào to khóc lớn.

“Đồng chí cảnh sát, các anh không thể thấy chết không cứu như vậy! Con gái Minh Khê của tôi mất tích rồi! Không thấy con bé đâu nữa rồi! Các anh mau giúp tôi tìm người đi!”

“Hu hu hu… đồng chí cảnh sát! Các anh không thể bỏ qua người sống không cứu như vậy, lại đi nghe lời nói linh tinh của một con ranh, lỡ dở việc cứu con gái Minh Khê của tôi! Hu hu hu…”

Sau khi Tương Tư Hoành đuổi theo Hoàng Á Lan được hai bước, nhân lúc không ai để ý đến cậu ấy, bỗng nhiên giơ chân chặn về phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free