Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1343:
Hoàng Á Lan chỉ cảm thấy dưới chân đá phải cái gì đó, sau đó bụp một tiếng ngã xuống đất.
Cô ta luống cuống tay chân bò lên, muốn tiếp tục chạy về trước.
Không biết từ lúc nào, Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể đứng trước mặt cô ta.
Nhìn thấy vẻ mặt u ám của Hoắc Trầm Vân, đáy lòng Hoàng Á Lan cảm thấy bất an.
“Anh…anh…”
Hoắc Trầm Vân từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm vào cô ta.
Nhìn thấy sự bất an trong mắt Hoàng Á Lan, trong lòng anh ấy hiện ra một suy đoán to gan.
“Người trong giếng sau vườn… đều do cô giấu, có đúng không?”
Vẻ mặt Hoàng Á Lan hoảng loạn, ánh mắt lóe lên, tránh đi ánh mắt của Hoắc Trầm Vân.
“Tôi…tôi không biết anh đang nói cái gì.”
Tể Tể non nớt mở miệng.
“Cháu biết hết! Dì xấu xa, dì là hung thủ!”
Cả người Hoàng Á Lan cứng đờ, không dám tin nhìn Minh Tể Tể.
“Mày…”
Ánh mắt Tể Tể không mang theo bất cứ tình cảm nào, nhìn cô ta.
“Thiện ác có báo! Dì xấu xa, tội nghiệt của dì quấn thân, sẽ không được chết già!”
Tể Tể nói dứt lời, bên phía sau vườn truyền đến tiếng kinh hô của hàng xóm.
“Ôi trời ơi!”
****
Hoắc Trầm Vân và Tể Tể nghe thấy quay đầu nhìn ra phía sau vườn.
Có hàng xóm chạy ra đó nhanh chóng từ sau vườn xông ra phía trước.
“Sau vườn… sau vườn… ọe!”
“Uệ!”
“Ọe!”
…
Hàng xóm láng giềng từ phía sau vườn chạy lên gần như không một cái có thể nói được một câu hoàn chỉnh.
Bên ngoài ngôi nhà vẫn luôn có hàng xóm xem tình hình, không rời đi, ai nấy đều tràn đầy nghi hoặc.
“Cha Tống, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Đạt Châu, sau vườn sao đấy.”
“Đúng thế! Rốt cuộc tình hình sau vườn như thế nào?”
…
Mọi người mồm năm miệng mười mà hỏi.
Đàm Ba đang nghe điện thoại, nhìn thấy hàng xóm láng giềng từ sau vườn nhà mình xông ra đây, mặt mũi ai nấy đều trắng bệch, không ngừng nôn ọe, vẻ mặt liền thay đổi.
Đầu bên kia điện thoại, bác sĩ đang nói cho ông ấy kết quả cuối cùng.
“Hai ông bà… mất rồi.”
Đàm Ba nghe xong, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu ngào khóc.
“Cha! Mẹ!”
Tể Tể nhìn thấy, nghe thấy, trong đầu lóe lên ánh sáng công đức thoắt ẩn thoắt hiện trên người Đổng Triết.
Ánh sáng công đức đó chắc là đến từ trên người hai vợ chồng ông cụ Đàm.
Hàng xóm nhìn thấy Đàm Ba ngẩng đầu khóc to, gào thét gọi cha mẹ, ai nấy đều cúi đầu thở dài.
“Haiz!”
“Thế này là không giữ được rồi.”
“Sao mà giữ được? Khi Đổng Triết từ trong nhà chạy ra bụng đã đầy máu rồi, càng không phải nói đến ông bà lão đã là người hơn tám mươi.”
“Đàm Đào đúng là tên súc sinh!”
“Đúng thế! Thế mà đem mấy tên côn đồ xã hội đen về nhà đánh chết cha mẹ ruột của mình, đúng là mất hết nhân tính mà.
”
“Tên côn đồ kia bắt được rồi, nhưng Đàm Đào chạy rồi!”
“Ông cụ Đàm với bà cụ Đàm là người tốt biết mấy, Đàm Ba cũng có tiền đồ, sao mà Đàm Đào lại…làm ra loại chuyện táng tận lương tâm như vậy?”
“Haizz! Chẳng phải là do đánh bạc làm hại mà ra đó sao!”
…
Mọi người nói rồi nói rồi, chủ đề dần dần thay đổi.
“Mùi gì thế?”
“Sao mà thối thế?”
“Đúng đấy! Mọi người có ngửi thấy không, thối quá?”
“Ọe!”
“Hình như là truyền đến từ sau sân nhà họ Đàm…ọe!”
…
Đồng chí cảnh sát lại một lần nữa kéo dây cảnh giới, ngăn hàng xóm láng giềng ở bên ngoài ngôi nhà.
“Mọi người về nhà nghỉ ngơi trước đi, đừng nhìn nữa.”
“Đúng! Về nhà trước.”
Các đồng chí cảnh sát nói như vậy, nhưng hàng xóm không có mấy ai rời đi.
Dù sao ông bà cụ Đàm bị con trai ruột chém chết, nghe nói con gái nhỏ của con trai lớn nhà họ Đàm lại mất tích rồi, con trai út đang bỏ trốn, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ.
Bây giờ sau vườn lại truyền đến một mùi thối như vậy…
Mùi vị này… Hoắc Trầm Vân ngửi thấy cũng bắt đầu muốn ói.
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, bàn tay nhỏ mập mạp nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn vô hình xung quanh chú ba.
Hoắc Trầm Vân nghi hoặc nhìn cô bé, trong chốc lát, Hoắc Trầm Vân phát hiện mùi thối nồng nặc kia biến mất rồi.
Nhận ra có khả năng Tể Tể đã bày kết giới, Hoắc Trầm Vân vừa cảm động vừa lo lắng.
“Tể Tể, bản thân cháu còn đang bị thương.”
Giọng sữa của Tể Tể có chút héo hon.
“Chú ba, đây chỉ là chuyện nhấc tay, không tốn bao nhiêu sức lực của Tể Tể.”
Hoắc Trầm Vân thấy cô bé ủ rũ, ý thức được tình hình nghiêm trọng trong giếng sau vườn.
“Chết rất nhiều người sao?”
Tể Tể gật đầu.
“Ít nhất mười người.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên nhớ đến con gái Minh Khê trong miệng Hoàng Á Lan.
“Vậy Đàm Minh Khê đâu?”
Giọng sữa của Tể Tể vẫn héo hon.
“Vẫn còn sống.”
Hoắc Trầm Vân thở phào.
Tể Tể yếu đuối bổ bung.
“Nhưng chị ấy mù rồi, tứ chi cũng bị gãy rồi.”
Hoắc Trầm Vân không dám tin.
“Sao lại thế?”
Tể Tể ngẩng đầu, nằm nhoài trên vai Hoắc Trầm Vân, nhìn về phía sau vườn, giọng sữa vẫn héo hon như trước.
“Đợi chút nữa chú ba có thể nhìn thấy.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Tương Tư Hoành ngáng đường Hoàng Á Lan xong liền quay về bên cạnh Hoắc Trầm Vân, nghe giọng nói ủ rũ của Tể Tể, liền biết cô bé đang buồn, vội vàng kiễng chân lên nắm lấy tay Tể Tể.
“Tể Tể, sống chết có số, em đừng buồn quá.”
Tể Tể khẽ ừm một tiếng.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể biết, chỉ là Tể Tể không thể hiểu được, tại sao có người có thể xấu xa như vậy?”
Sinh mệnh là thứ quý báu!