Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1356:
Ba chú cháu Hoắc Trầm Vân ở trong kết giới cũng lo lắng.
Tể Tể: “Trước đó chú nhỏ vì giúp Đàm Minh Khê nên không tuân thủ quy tắc đã bị Thiên Đạo trừng phạt, sức mạnh giảm đi đáng kể, bây giờ lại còn bị Hoàng Á Lan tông vào…”
Tương Tư Hoành xông thẳng ra bên ngoài.
Hoắc Trầm Vân kéo tay cậu ấy lại.
“Tiểu Tương không thể đi ra ngoài. Bây giờ chúng ta đều ở trong kết giới, nếu đột nhiên xuất hiện thì phải giải thích với các đồng chí cảnh sát thế nào?”
Tương Tư Hoành: “…”
Trong lúc ba chú cháu nói chuyện với nhau, Hoàng Á Lan đã vọt tới bên cạnh Kế Nguyên Tu.
Sức lực của cô ta lớn, Bách Minh Tư nhíu mày thật chặt.
Các đồng chí cảnh sát nhìn thấy, sắc mặt người này còn khó coi hơn người kia.
Hoàng Á Lan một mét sáu bảy chạy vọt tới chỗ một đứa nhỏ khoảng chừng hai mươi ký, sắc mặt còn hơi trắng bệch, xem ra sức khỏe không tốt lắm, thật sự có thể xảy ra chết người đấy.
“Nhanh tránh ra!”
“Cậu nhóc! Cẩn…”
Chữ “thận” đằng sau còn chưa kịp nói hết, một tiếng bịch nặng nề vang lên, Kế Nguyên Tu ngã nhào xuống đất.
Hoàng Á Lan lảo đảo, cũng theo đó ngã xuống đè lên người Kế Nguyên Tu.
Các đồng chí cảnh sát: “…”
Lần này đổi lại là Hoắc Trầm Vân nhịn không được muốn xông ra khỏi kết giới, nhưng lại bị hai đứa nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành một trái một phải kéo hai tay anh ấy lại.
Hoắc Trầm Vân: “Hửm?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành trăm miệng một lời.
“Chú ba, chú nhỏ cố tình ngã sấp xuống, chú ấy không té. Trông có vẻ như Hoàng Á Lan nặng nề té ngã đè lên người chú nhỏ, nhưng thật ra không có.”
Đôi mắt Hoắc Trầm Vân trợn tròn, vô thức nhìn về phía Hoàng Á Lan.
Thể tích cô ta như thế kia, đè cả người Kế Nguyên Tu ở bên dưới, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy đôi chân nhỏ bé mảnh khảnh của cậu ấy.
Chân còn hơi co rụt lại.
Thật sự không sao à?
Hoắc Trầm Vân nuốt một ngụm nước bọt.
“Tể Tể, Tiểu Tương, không thể lừa gạt chú ba, chú thấy chân chú nhỏ của hai đứa đều đang co quắp lại.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành lại lần nữa đồng thanh nói: “Giả thôi!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tể Tể ngọt ngào nói.
“Chú nhỏ chỉ đang giả vờ thôi. Chú ấy là bé rồng, người bình thường không thể gây tổn thương gì cho chú ấy được.”
Tương Tư Hoành phụ họa: “Đúng vậy!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân nhìn Hoàng Á Lan đau tới nỗi ngũ quan vặn vẹo, lại nhìn đôi chân mảnh khảnh đang run rẩy của Kế Nguyên Tu, đôi môi mỏng mím lại.
“Tức là… Bây giờ là lúc cần tới kỹ năng diễn xuất à?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời mở to mắt, cười hì hì.
“Có lẽ vậy.”
Đúng là như thế thật.
Hoàng Á Lan vốn cố ý giả bộ như bản thân bị kích thich tới điên điên khùng khùng rồi xông ra ngoài.
Gặp ai cũng tông vào người ta, việc này rất cần thiết để minh họa cho việc cô ta bị bệnh tâm thần.
Hơn nữa, đứng gần cô ta nhất lại là một đứa nhỏ mới có năm tuổi, cô ta cảm thấy ngay cả ông trời cũng đứng về phe cô ta.
Đụng bay một đứa bé có thể chứng minh cô ta điên rồi.
Làm gì có người bình thường nào tới con nít cũng tông vào chứ?
Hơn nữa còn trong trạng thái dùng hết sức mình.
Kết quả sau khi đụng vào cậu bé, lục phụ ngũ tạng của cô ta giống như bị chuyển dịch, đau tới nỗi mặt nhăn nhúm méo mó, nhưng lại không thể nói được lời nào.
Các đồng chí cảnh sát nhanh chóng chạy lại, Bách Minh Tư cũng tỏ vẽ giúp đỡ, cùng với các đồng chí cảnh sát nhanh chóng dịch Hoàng Á Lan ra khỏi người cậu bé.
Kế Nguyên Tu nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt.
Hoắc Trầm Vân ở trong kết giới nhìn ra ngoài, cảm thấy Kế Nguyên Tu không giống như đang diễn.
“Tể Tể, Tiểu Tương, chú nhỏ hai đứa có vẻ thật sự đang rất yếu.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành, lần thứ ba đồng thanh nói.
“Chú nhỏ bị Thiên Đạo trừng phạt, sức mạnh suy yếu, vốn dĩ đã bị tổn thương lớn, không liên quan gì tới Hoàng Á Lan.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân im lặng một chút rồi thì thào nói.
“Nhưng bây giờ hoàn toàn đã biến thành do Hoàng Á Lan gây nên.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cười hì hì gật đầu.
“Đúng!”
Tể Tể nhịn không được khen ngợi Kế Nguyên Tu: “Chú nhỏ thật giỏi!”
Tròng mắt Tương Tư Hoành đảo quanh, giọng nói non nớt bổ sung: “Nếu là cháu, cháu có thể diễn thành xác chết luôn.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đứa trẻ ngoan!
Vẫn là nhìn chú nhỏ bọn cháu mà học tập đi, diễn thành xác chết rồi lúc sống dậy thì giải thích thế nào hả?
Xác chết vùng dậy à?
Vậy thì dọa người tới cỡ nào chứ!
Mà ở bên ngoài kết giới, người bị hù dọa đổi thành các đồng chí cảnh sát.
Bọn họ quan sát hơi thở yếu ớt của đứa nhỏ, không ngừng lo lắng.
Một đồng chí cảnh sát ôm lấy Kế Nguyên Tu, chạy ra ngoài, đằng sau có một người nhanh chóng chạy theo.
“Tôi lái xe!”
Bách Minh Tư mím môi, nhìn lướt qua vị trí của đám người Tể Tể, mờ mịt gật đầu với bọn họ rồi đuổi theo hai đồng chí cảnh sát.
“Cháu cũng đi.”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc.
“Tể Tể, kết giới của cháu mất hiệu lực rồi à? Hình như Minh Tư có thể nhìn thấy chúng ta?”
Tể Tể cười tủm tỉm giải thích.
“Bởi vì Tể Tể cho anh Minh Tư rất nhiều máu Minh Vương, thực lực của anh Minh Tư tăng lên nhiều, còn có máu Minh Vương củng cố thêm, anh ấy có thể không nhìn thấy rõ nhưng có thể cảm nhận được.”