Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1357:
Hoắc Trầm Vân: “…”
Được rồi!
Có người chống lưng thì bạn mạnh rồi!
Bách Minh Tư và cả ba chú cháu Hoắc Trầm Vân còn cho rằng ngoại trừ bọn họ ra thì không ai nhìn thấy, nhưng không ngờ rằng Lý Đạo Thanh vẫn luôn kêu gào ầm ĩ rằng có ma quỷ lại có thể nhìn thấy được.
Hai mắt ông ta mở lớn, bỗng nhiên đi về phía ba chú cháu Hoắc Trầm Vân rồi quát lớn lên: “Các đồng chí cảnh sát, quỷ ở bên kia!”
Không đợi các đồng chí cảnh sát nói chuyện, Lý Đạo Thanh đã nhanh chóng giải thích.
“Cậu nhóc lúc nãy nhìn thấy được!”
Các đồng chí cảnh sát: “…”
Có một Hoàng Á Lan giả ngây giả dại trước đó, cách thức này của Lý Đạo Thanh khiến các đồng chí cảnh sát vô cùng phản cảm.
Một đồng chí cảnh sát trong số đó lạnh lùng nói: “Đi thôi! Cho dù thật sự có ma quỷ gì cũng không liên quan gì tới chúng ta. Chúng ta là người, người và quỷ không sống chung trong một thế giới, không can thiệp vào chuyện của nhau!”
Trên đời này có quỷ à?
Có chết liền!
Các đồng chí cảnh sát còn lâu mới tin.
Nếu thật sự có quỷ thì trên đời này sẽ không có nhiều người vô tội chết oan như vậy, càng không có chuyện người ác sống lâu. Mấy người đó sớm đã bị những người chết oan tới lấy mạng rồi.
Hầy!
Lý Đạo Thanh: “…”
Lý Đạo Thanh còn muốn nói thêm nhưng một đồng chí cảnh sát đã nhanh chóng ra tay đánh ngất ông ta.
“Mang đi!”
“Rõ!”
Hai đồng chí cảnh sát đi tới, kéo Hoàng Á Lan đang đau tới nỗi không bò dậy từ trên mặt đất lên.
“Cũng mang đi đi.”
Hoàng Á Lan còn muốn giãy dụa, nhưng cô ta đau quá, nhất là phần eo cô ta cố ý tông vào người cậu bé, cô ta cảm thấy eo mình như muốn gãy luôn rồi.
Có điều cô ta còn nhớ rõ bản thân đang giả điên.
“Có…”
Đối với người bị tình nghi vô cùng không phối hợp này, đồng chí cảnh sát chẳng chút lưu tình, đánh vào gáy cho cô ta ngất đi rồi nhanh chóng kéo đi.
Tể Tể nhìn xung quanh, lúc cô bé chuẩn bị xóa kết giới thì phát hiện vẫn còn hai đồng chí cảnh sát ở lại.
Không chỉ bọn họ ở lai, mà còn thêm hai đồng chí khác mặc áo blouse trắng, đeo găng tay trắng nhanh nhẹn đi tới, nhận lấy cái hòm từ tay chú cảnh sát.
Hai chú cảnh sát này đi thẳng tới chỗ vách quan tài đã nát thành mảnh vụn kia, nhanh chóng kéo dây cảnh giới rồi tiến hành thăm dò lấy mẫu.
Hai cương thi lớn bị quấn thành cương thi nhỏ: “…”
Bọn nó tức giận nhưng không dám lên tiếng!
Tròng mắt nôn nóng xoay loạn, suýt thì văng ra khỏi hốc mắt.
Đó là quan tài của bọn nó!
Của bọn nó!
****
Cảm nhận được cảm xúc của bọn chúng, Tương Tư Hoành không khỏi nhướng mày.
“Có chút ý thức à?”
Trong phút chốc hai cương thi nhỏ im lặng như tờ.
Tể Tể thấy thế vui vẻ cười.
“Có ý thức, nhưng không nhiều.”
Hoắc Trầm Vân khó hiểu: “Trước đó chúng không hề có một chút ý thức nào, sao bây giờ lại có vậy?”
Điều này thì Tương Tư Hoành biết.
“Chắc là do quan tài sắp không còn nữa á.”
Đối với gia tộc cương thi mà nói, quan tài chính là quê nhà của bọn nó.
Khi quê nhà không còn nữa, tâm trạng tự nhiên sẽ trở nên kích động.
Cương thi càng mạnh thì lúc quan tài xảy ra vấn đề, nó sẽ biểu hiện càng mãnh liệt.
Không mời chớ vào!
Không mời chớ đụng!
Không mời chớ mở!
Nếu không... cương thi ngủ say trong quan tài sẽ tấn công những vị khách không mời mà đến!
Thật mất lịch sự!
Thấy con ngươi của hai cương thi nhỏ xoay chuyển liên tục, nhưng dường như rất sợ anh Tiểu Tương nên cả người đứng cứng đờ không dám động đậy, Tể Tể không nhịn được mà nhẹ nhàng vỗ vào đầu bọn nó.
“Không sao, quan tài đã vỡ thành từng mảnh như vậy rồi, dù giữ lại cũng không ngủ được nữa. Đợi về đến nhà, Tể Tể sẽ bỏ tiền ra mua cái mới cho hai đứa nhé.”
Trong tích tắt hai cương thi nhỏ không còn kích động nữa.
Hoắc Trầm Vân thấy hiếm lạ vô cùng.
“Bọn chúng nghe hiểu rồi ư?”
Tương Tư Hoành cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này.
“Chắc... vậy đó.”
Cơ mà chỉ cần hai tên đồng loại này ngoan ngoãn không gây rắc rối, thế thì cậu ấy cũng không phản đối việc tìm quan tài mới cho bọn nó.
Dù sao thì hai quan tài tốt nhất trên thế giới, một cái là của cha cương thi, cái còn lại là của cậu ấy rồi.
Cái của cậu ấy đã quyết định tặng cho Tể Tể, còn cái của cha cương thi thì cũng sẽ có phần của Tể Tể thôi.
Trở về cậu ấy phải nhắc cha cương thi mới được.
Tương Uyên - người được con trai nhớ nhung đến quan tài vừa mới vội vã từ thủ đô chạy đến.
Vừa xuống máy bay tư nhân thì bất thình lình hắt hơi liên tục.
“A hắt xì!”
“Hắt xì!”
…
Trợ lý Tiểu Hải thấy vậy, vội nhón chân lên khoác áo gió cho anh ấy.
Tương Uyên cau mày né tránh.
“Không cần đâu!”
Tiểu Hải lo lắng.
“Thầy Tương, mặc dù thời tiết ở tỉnh G ấm hơn thủ đô, nhưng bây giờ là ban đêm, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rất lớn, anh đừng để bị cảm lạnh đó.”
Tương Uyên thầm nghĩ ông đây là cương thi ngàn năm mà sợ bị cảm lạnh ư?
“Không đâu! Sức đề kháng của tôi tốt lắm!”
Tiểu Hải: “...”
Tương Uyên nhìn thân hình gầy gò của trợ lý, hàng lông mày càng nhíu chặt hơn.
“Cậu mặc đi!”
Tiểu Hải ngơ ngác.
“Hả?”
Tương Uyên nghiêm mặt nhìn anh ấy một cái.
“Với thân hình nhỏ con của cậu, nếu bị cảm thì ai sẽ lái xe đây?”