Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1418:

Quản gia La còn đang tự trách các kiểu, đã được nhân viên cứu hộ khiêng lên xe cứu thương.

Lúc này Tương Tư Hoành mới lạch bạch chạy đến bên người Tể Tể.

“Tể Tể, có thể nhổ răng cho cha anh rồi chứ?”

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân: “...”

Tương Uyên tỉnh lại được một lúc hận không thể làm người tàng hình: “...”

Tể Tể vỗ trán một cái.

“Anh Tiểu Tương, xin lỗi, Tể Tể quên mất rồi.”

Nói xong Tể Tể vội quay đầu lại, nhặt chiếc kìm to lên.

“Anh Tiểu Tương, đi!”

Tương Tư Hoành cười lên.

“Được!”

Tương Uyên sắp bị nhổ răng: “...”

Làm sao!

Răng này không nhổ không được rồi?

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ tạo ra dụng cụ nhổ răng này và Thử Đại Tiên trốn ở trong vườn hoa không ra ngoài: “...”

****

Đúng lúc này, điện thoại của Tương Uyên bỗng đổ chuông, nhưng anh ấy chẳng thèm ngó xem là ai gọi tới mà lập tức ấn nút tĩnh âm, sau đó giả vờ như phải nghe điện thoại.

Vừa đưa điện thoại lên tai, anh ấy vừa nói với con trai đang nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Tể Tể: “Tiểu Tương này, hiện tại cha có việc cần làm gấp, cha đi trước nhé, tạm biệt.”

Nói xong, Tương Uyên nhân lúc camera vẫn đang bị hack mà vội vàng biến mất không còn chút vết tích.

Tương Tư Hoành: “...”

Tương Tư Hoành nhìn về hướng cha ruột của mình mới rời đi, khẽ cau mày: “Cha này, đau răng không nhổ sẽ càng ngày càng đau đấy.”

Cậu bé còn nhớ rất rõ hồi mình còn sống, bà Lý chăm sóc mình cũng bị đau răng không nhổ, sau này vì cái răng đau mà mặt sưng phù lên, cuối cùng bị cảm lạnh, không sống qua nổi mùa đông năm ấy.

Mặc dù cha là cương thi bất tử bất diệt, nhưng vẫn biết đau mà!

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành cảm thấy khá là khó chịu với hành vi nói đi là đi, không chịu ở lại nhổ răng của cha cương thi nhà mình, lý do là sợ sau này cha cương thi sẽ thấy đau hơn nữa.

Tể Tể cũng nhận ra điều này, cô bé giơ cây kìm lớn, bước tới bên cạnh Tương Tư Hoành, cất giọng non nớt: “Anh Tiểu Tương ơi, không sao đâu, lần này không nhổ, chờ lần sau bác tới lại nhổ cũng được mà, Tể Tể có nhiều thời gian lắm.”

Tương Tư Hoành lập tức vui ra mặt: “Cảm ơn Tể Tể!”

Tể Tể há miệng cười khanh khách: “Không cần khách sao làm gì, chúng ta là người một nhà, người một nhà phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.”

Tương Tư Hoành nghiêm túc gật đầu.

Ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân vừa thấy Tương Uyên biến mất trong nháy mắt thì lập tức căng cứng người, cố không để bản thân bật cười thành tiếng.

Tương Uyên là sợ bị Tể Tể nhổ răng nên mới bỏ chạy đây mà.

Hoắc Trầm Huy tủm tỉm bước tới trước mặt Tương Tư Hoành, hỏi: “Tiểu Tương này, sao con lại muốn nhổ răng của cha cương thi thế?”

Thấy cha nuôi hỏi mình, Tương Tư Hoành vội giải thích: “Dạ, lúc Tiểu Tương còn sống, bởi vì ngó lơ cái răng đau mà bà Lý chăm sóc cho Tiểu Tương đã mất mạng vì cảm lạnh đấy ạ.”

Hoắc Trầm Huy sững sờ, vô thức an ủi cậu bé: “Không sao đâu Tiểu Tương, cha cương thi của con bất tử bất diệt mà, dù bị đau răng cũng sẽ không chết đâu.”

Tương Tư Hoành gật đầu, trong giọng nói non nớt ẩn chứa vô vàn quan tâm: “Nhưng vẫn thấy đau mà, khi đó bà Lý cũng bị đau tới nỗi đêm ngủ không yên, mặt sưng tấy hết cả lên ạ.”

Hoắc Trầm Huy gật đầu, dịu dàng giải thích: “Đau răng không phải bệnh, nhưng đau có thể gây chết người.”

“Đúng vậy ạ! Thế nên bà Lý mới không còn.”

Hoắc Trầm Huy nhẹ nhàng ôm lấy cậu bé: “Bà Lý là người tốt, nhất định đã đầu thai chuyển thế từ lâu rồi, Tiểu Tương đừng đau lòng, Tiểu Tương còn có cha, có ông nội, bà nội, các chú, các anh và em gái ở bên mà.”

Tương Tư Hoành không kiềm được mà bật cười: “Cha ơi, Tiểu Tương không có đau lòng, chỉ là bỗng dưng nhớ ra mà thôi.”

Kể từ khi biết sau khi chết, con người ta sẽ vào luân hồi, đầu thai chuyển kiếp thì cậu ấy đã có thể bình thản đối diện với cái chết của bà Lý.

Tính ra bà Lý chết cũng tốt, bởi vì khi còn sống, do thân phận địa vị của mẹ quá thấp kém, kéo theo bà Lý từng nhiều lần bị những nô tài khác trong Vương phủ bắt nạt.

Sau khi qua đời, thể theo quy tắc của địa phủ, một người lương thiện, luôn trung thành bảo vệ chủ nhân như bà Lý, hơn nữa mẹ cũng đã đốt cho bà ấy không ít tiền, thế nên nhất định bà ấy sẽ có một tương lai tươi đẹp.

Nghe vậy, Tể Tể chợt áp sát lại gần hỏi Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương ơi, có cần Tể Tể giúp anh tra thử kiếp này của bà Lý thế nào không?”

Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Lệnh vô thức muốn lắc đầu, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, Bách Minh Tư thì mặt nhăn mày nhíu.

Dù Tể Tể có là trữ quân của địa phủ, con gái ruột của Minh Vương, thân phận cao quý vô cùng, cũng không thể tự tiện kiểm tra kiếp trước và kiếp này của một người được.

Huống hồ chi từ cái thời Tiểu Tương còn sống đó đến nay, bà Lý kia ít nhất cũng đã đầu thai chuyển kiếp hơn mười lần rồi.

Nếu làm vậy, Tể Tể chẳng những sẽ hao phí rất nhiều sức lực, mà khả năng cao còn bị quy tắc địa phủ trừng phạt.

Kế Nguyên Tu cũng tỏ vẻ không đồng ý, nhưng họ còn chưa kịp lên tiếng thì Tương Tư Hoành đã ra mặt phản đối trước: “Không cần đâu, Tể Tể! Kiếp trước là kiếp trước, hiện tại là hiện tại!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free