Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1419:
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn cậu ấy.
Trên mặt Tương Tư Hoành hiện lên ý cười, hai mắt trong veo, sáng ngời ngợi: “Chỉ cần anh nhớ rõ bà Lý là được, không cần bà Lý nhớ tới anh làm gì.”
Lúc còn sống, nếu không phải bà Lý nhiều lần đứng ra bảo vệ cho cậu ấy và mẹ, có lẽ hai mẹ con họ đã sớm bị cái Vương phủ biết ăn thịt người đó nuốt chửng rồi.
Thế nên dù đã sống cả mấy trăm, mấy nghìn năm trên đời, cậu ấy vẫn mãi mãi nhớ tới bà Lý, như cái cách cậu ấy nhớ đến mẹ mình vậy.
Mấy chuyện khác Tể Tể không hiểu, nhưng câu này của Tương Tư Hoành thì Tể Tể hiểu: “Chính xác, chỉ cần chúng ta còn nhớ tới người mà chúng ta quan tâm là được. Mạnh Bà từng nói với em rằng, những người mà chúng ta quan tâm sẽ sống mãi trong tim chúng ta đấy.”
Nụ cười trên môi Tương Tư Hoành càng thêm sáng lạn.
Hoắc Trầm Huy sờ đầu Tương Tư Hoành, lại véo nhẹ cái má bánh bao của Tể Tể. Lúc này, ánh mắt của ông ấy bỗng dừng lại ở túi quần bên phải của Tể Tể.
Tể Tể hướng mắt nhìn theo bác cả, lại vô tình bắt gặp cảnh gà trống nhỏ đã ló đầu ra khỏi túi, ngó đông ngó tây: “Bác cả ơi, đây là gà trống nhỏ ạ.”
Hoắc Trầm Huy: “Gà trống nhỏ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Lại thêm một kẻ không phải người hả?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Đúng thế!”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: “Mang từ thôn Quỷ Khốc về sao?”
Tể Tể vội lắc đầu: “Không phải, không phải, là từ thị trấn Vân Thạch, gà trống nhỏ chưa từng tới thôn Quỷ Khốc bao giờ hết ạ.”
Ba con yêu quái Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên đồng thời trợn trừng sáu con mắt.
Cuối cùng, Thỏ Đen lấy hết dũng khí mở miệng hỏi: “Cô chủ, cô định... để nó lại trang viên làm đứa ở hả?”
Tể Tể gật đầu, lại lắc đầu: “Ừ, gà trống nhỏ cũng sẽ ở lại trang viên, nhưng không phải làm đứa ở, nó không giống tụi mày, nó là bạn của Mạnh Bà, là khách.”
Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên: “... Mạnh Bà?”
Kế Nguyên Tu hỗ trợ giải thích: “Vị ngồi nấu canh ở đầu cầu Nại Hà dưới địa phủ đó.”
Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên: “...”
Thôi được! Thảo nào không cần làm đứa ở như bọn này, hóa ra là có quan hệ dưới địa phủ.
Thời đại này…
Làm yêu quái còn khó hơn cả người nữa!
Ba yêu quái ủ rũ.
Tể Tể khó hiểu nhìn chúng nó: “Tụi mày sao vậy? Không muốn làm nữa hả?”
Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên vội vàng lắc đầu.
Thỏ Đen: “Không có, không có! Sao tôi dám nghĩ vậy chứ? Có thể làm đứa ở trong trang viên của cô chủ là phúc phần của bọn tôi mà!”
Hổ Nhỏ: “Đúng!”
Thử Đại Tiên: “Chính xác!”
Tể Tể “ừ” một tiếng, sau đó lôi gà trống nhỏ ra khỏi túi, đặt xuống đất: “Gà trống nhỏ này, ông tìm một nơi ở lại đi, nhưng tốt nhất là đừng để người thường trong trang viên phát hiện ông là yêu quái, bằng không sẽ phiền phức lắm.
”
Thầy Cát Mẫn rất hiểu cái sự phiền phức này.
Suốt nghìn năm qua, vì né tránh sự truy lùng của đám nghịch đồ xuất thân từ huyền môn thế gia, tới cả chuồng gà nó cũng từng ở rồi: “Chị bé đại yên tâm, tôi bảo đảm sẽ che giấu bản thân thật kỹ càng.”
Tể Tể nhìn về phía ba con yêu quái Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên: “Ba đứa tụi mày sau này phải nghe theo lời gà trống nhỏ đấy!”
Chớp mắt một cái, Thỏ Đen đã bị tước mất cái chức nhóm trưởng nhóm yêu quái, nhưng nó tuyệt nhiên không dám phản đối: “Rõ, thưa cô chủ.”
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho gà trống nhỏ, Tể Tể không kiềm được mà há miệng ngáp dài, đôi mắt to tròn lóng lánh nước như bịt kín sương mờ.
Đúng lúc này, cô bé chợt nhớ tới một chuyện, vội quay sang nhìn Hoắc Trầm Lệnh: “Cha ơi, anh Tư Lâm, anh cả, anh hai, anh ba với anh Lục Hoài đâu rồi ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh ôm cô bé lên, buồn cười bảo: “Tể Tể, giờ đã rạng sáng bốn giờ rồi, các anh không biết con về tới, nên vẫn còn đang ngủ ấy.”
Hoắc Trầm Huy bật cười bổ sung: “Sau khi mấy đứa chạy tới tỉnh G, các anh vẫn luôn ở tại nhà cũ, chờ trời sáng, bác cả sẽ báo cho các anh cháu một tiếng, để chiều nay, lúc các cháu tan trường, các anh sẽ tới đón các cháu về nhé.”
Nghe vậy, Tể Tể cong môi, gật đầu: “Cảm ơn bác cả.”
Chuyến này cô bé kiếm được nhiều tiền lắm đấy nhá! Thế nên Tể Tể dự định chờ tới khi các anh đến đón cô bé tan trường, cô bé sẽ dẫn các anh đi ăn một bữa thật hoành tráng, sau đó cùng các anh dạo quanh khu mua sắm, mua quà cho ông nội, bà nội, bác cả, cha với chú ba!
****
Bởi vì xin nghỉ phép nửa tuần, thế nên buổi sáng ngày hôm sau Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đã đi đến trường mầm non báo danh.
Ngoại trừ Kế Nguyên Tu, Tể Tể và Tương Tư Hoành buồn ngủ đến mức tối mờ cả mắt.
Nhưng nghỉ quá nhiều rồi, Tể Tể lại ghi nhớ là cha Minh Vương nói phải chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến lên, đành tiếc nuối ngủ nướng.
Khi đến lớp, cũng mở to đôi mắt ngập nước chăm chú nghe giảng.
Giáo viên Tôn trông thấy mà buồn cười.
“Tể Tể, buồn ngủ rồi à?”
Tể Tể vội lắc đầu.
“Không có, giáo viên Tôn, Tể Tể tỉnh táo lắm.”
Bạn nhỏ bên cạnh ngây ngô mở miệng: “Nhưng mà Tể Tể ơi, khi nãy giáo viên Tôn gọi cậu mấy lần, cậu đều không đáp lại.”
Tể Tể: “...”
Giọng nói của Tương Tư Hoành non nớt, giải thích giúp.