Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1422:
Tương Tư Hoành: “Ông nội ơi, bà nội đâu ạ? Tể Tể đều mang quà về cho ông bà nội và mọi người đó.”
Ông cụ Hoắc cười nhìn Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương không mang quà về cho bọn ông sao?”
Tể Tể nói giúp Tương Tư Hoành.
“Mang rồi, mang rồi, là quà mà Tể Tể, anh Tiểu Tương và chú nhỏ cùng nhau mang về đó!”
Ông cụ Hoắc bỏ Tiểu Tương xuống, Kế Nguyên Tu cũng đi đến trước mặt ông ấy.
Nhưng mà giữ khoảng cách ba bước, rõ ràng không muốn bị bế lên.
Ông cụ Hoắc cũng không miễn cưỡng, đi đến trước mặt Kế Nguyên Tu, giơ tay xoa mái tóc ngắn đen nhanh của cậu ấy.
“Các con có lòng rồi.”
Kế Nguyên Tu vô cùng khó chịu khi bị xoa đầu, nhưng cố gắng nhịn xuống.
“Đều là việc lên làm.”
Ông cụ Hoắc cảm nhận được cái đầu nhỏ dưới lòng bàn tay cứng đờ, khóe miệng nhếch lên.
Lại nhìn Tể Tể và Tương Tư Hoành, phát hiện hai đứa nhỏ vô cùng ăn ý lại giúp giúp đỡ lẫn nhau, trong đáy mắt sâu thẳm cũng có nụ cười.
Cuối cùng bầu không khí cổ quái trong phòng khách cũng tốt hơn nhờ nụ cười nơi đáy mắt của ông cụ Hoắc.
Nhóm bảo vệ xách quà vào trong.
Kế Nguyên Tu vội chạy qua, đi phát quà.
Ông cụ Hoắc nhìn thấy, nụ cười đáy mắt càng sâu hơn.
Ánh mắt rơi trên nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt như quỷ của em gái ruột, ý cười đáy mắt ông cụ Hoắc nhạt đi từng chút một.
Nhưng mà các cháu đều đang ở đây, trái lại ông cũng không còn nghiêm mặt nữa.
“Tư Lâm, đi gọi bà nội cháu và mọi người xuống tầng ăn cơm.”
“Vâng, ông nội.”
Hoắc Tư Lâm cười gật đầu, đi lên tầng gọi người.
Sau khi Hoắc Tư Cẩn phát xong quà, dẫn Kế Nguyên Tu, và em trai em gái xuống phòng ăn đợi.
Bà lão xa lạ Hoắc Khánh Từ: “...”
Hoắc Khánh Từ đỏ mắt rồi.
Đáy mắt có hơi đục ngầu mang theo nước, dường như một giây sau có thể khóc ngay tức thì.
Bà ta há miệng, con chưa nói chuyện, ông cụ Hoắc đè thấp giọng nhắc nhở bà ta.
“Đừng khóc trước mặt tôi!”
Hoắc Khánh Từ: “Anh hai, em…”
Ánh mắt ông cụ Hoắc trở nên lạnh lùng.
“Hoặc là im miệng, hoặc là cút ra ngoài!”
Hoắc Khánh Từ: “...”
Thiệu Cảnh hơn ba mươi tuổi từ bên ngoài đi vào, đúng lúc nghe thấy ông cụ Hoắc nói câu này, lập tức đen mặt.
“Cậu hai, sao cậu có thể nói với mẹ cháu như vậy? Có nói thế nào bà ấy cũng là em gái ruột của cậu!”
Đến một ánh mắt ông cụ Hoắc cũng không nhìn anh ta.
“Nghe không quen? Vậy thì cút hết!”
Thiệu Cảnh tức đến đỏ mặt tía tai.
Hoắc Khánh Từ vội cười giảng hòa.
“Xin lỗi anh hai, Tiểu Cảnh thằng bé không hiểu chuyện, anh đừng chấp thằng bé.”
Ông cụ Hoắc trực tiếp rời đi, đi đến phía phòng ăn.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh.
Vẻ mặt của Thiệu Cảnh tràn đầy hung ác.
Nụ cười trên mặt Hoắc Khánh Từ nhạt đi, chỉ còn dư lại từng sợi bất mãn và bực bội, đè giọng cực thấp.
“Tiểu Cảnh, bây giờ là chúng ta cầu xin người ta!”
Ánh mắt của Thiệu Cảnh càng thêm hung ác rồi.
“Mẹ, cậu hai họ Hoắc, mẹ cũng họ Hoắc, rõ ràng đều là người một nhà, tại sao còn phải ra oai như vậy? Đây có còn là người một nhà không?”
Đáy mắt Hoắc Khánh Từ thay đổi, thở dài một tiếng thật khẽ.
“Không phải mẹ từng nói với con, bởi vì lúc trẻ mẹ kiên quyết gả cho cha con, gián tiếp khiến cậu cả con chết trên chiến trường, những năm qua cậu hai con vẫn luôn hận mẹ và cha con rồi sao?”
Thiệu Cảnh cạn lời.
“Mẹ, thời đại đó của mọi người có ngày nào không đánh trận? Cái chết của cậu cả, cha con nói rồi, là ngoài ý muốn, hoàn toàn không liên quan đến mọi người, là cậu hai nhất định phải đổ chậu phân lên đầu mẹ!”
Hoắc Khánh Từ lắc đầu, lại thở dài.
“Người chết là lớn nhất, con nói ít vài câu.”
Không đợi Thiệu Cảnh nói chuyện, Hoắc Khánh Từ lại không nhịn được căn dặn anh ta.
“Nhớ kỹ mục đích lần này chúng ta đến, nhỏ không nhịn sẽ làm loạn chuyện lớn.”
Thiệu Cảnh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn đen mặt gật đầu.
“Con biết rồi.”
****
Bởi vì trong nhà nhiều trẻ con, khi ăn cơm vẫn là người lớn ngồi một bàn, trẻ con ngồi một bàn.
Tuy rằng đám nhỏ đã ăn một bữa ở bên ngoài, nhưng có một dạ dày vương như Tể Tể ở đây, các anh trai Hoắc Tư Lâm hoàn toàn không cần lo lắng sẽ để thừa lại thức ăn.
Bọn họ tỏ vẻ tí là được.
Chủ yếu là phụ trách đút cho Tể Tể và Tiểu Tương, chăm sóc cho chú nhỏ và Lục Hoài.
Tể Tể và bạn nhỏ Tương Tư Hoành được bà cụ Hoắc từ trên tầng đi xuống ôm vào trong lòng, hôn rồi lại hôn, nếu không phải ăn cơm, bà cụ Hoắc vẫn chưa buông tay.
Ôm xong hai đứa nhóc, bà cụ Hoắc lại nhìn về phía Kế Nguyên Tu chuẩn bị ngồi vào bàn trẻ con.
“Nguyên Tu, con là trưởng bối, ngồi bàn này.”
Kế Nguyên Tu sắp đặt mông lên ghế: “...”
Hoắc Khánh Từ dẫn theo Thiệu Cảnh cũng đi đến rồi, đang chuẩn bị ngồi vào chỗ bên cạnh bà cụ Hoắc, nghe thấy lời bà cụ Hoắc nói, vô thức nhìn sang.
Ánh mắt Kế Nguyên Tu lướt qua người hai mẹ con Hoắc Khánh Từ, cười gật đầu.
“Vâng, mẹ.”
Hoắc Khánh Từ, Thiệu Cảnh: “...”
Không sao.
Bàn tròn ăn cơm dành cho tám người, ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân, thêm cả đứa con nuôi Kế Nguyên Tu bỗng nhiên nhận nuôi, đúng lúc còn thừa hai vị trí.
Hoắc Khánh Từ đang định ngồi xuống, bà cụ Hoắc nặng nề ho khan một tiếng.