Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1423:
“Trầm Huy, cha ruột của Tiểu Tương với Cửu Phượng đâu, sao vẫn chưa đến?”
Hoắc Trầm Huy bị lời này của mẹ ruột khiến cho suýt chút nữa thì sặc đến nghẹt thở, rõ ràng không ngờ được mẹ ruột sẽ gọi cha Tiểu Tương và Cửu Phượng.
“Bọn họ…”
Hoắc Trầm Lệnh đứng lên, đi về phía cửa sổ, lấy điện thoại ra.
“Con gọi điện hỏi thử.”
Tương Tư Hoành há cái miệng nhỏ, Hoắc Tư Cẩn vội vàng nhét vào miệng cậu ấy một miếng dưa hấu.
“Tiểu Tương, đừng quan tâm, để chú hai của em gọi.”
Tương Tư Hoành đảo tôi mắt to tròn, tựa như hiểu rồi.
Cười lên hì hì, cầm lấy một miếng dưa hấu nhét cho Tể Tể.
“Tể Tể, ăn đi.”
Tể Tể cười híp mắt, bắt đầu ăn.
Bên bàn ăn chính, bà cụ Hoắc liếc con trai cả suýt thì bị nghẹn một cái, lại nhìn con trai thứ hai, rồi quét mắt nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của con trai thứ ba một cái, cuối cùng từ ái rót cho con trai nhỏ một cốc nước trái cây.
“Nguyên Tu, con uống nước trái cây trước, đợi cha ruột của Tiểu Tương một chút.”
Kế Nguyên Tu cười gật đầu.
“Cảm ơn mẹ.”
Bà cụ Hoắc không nhịn được xoa cái đầu nhỏ của cậu ấy.
“Người một nhà khách sáo như vậy làm gì? Mẹ rót nước hoa quả cho con là việc nên làm, đợi chút nữa thích ăn món gì thì nói với mẹ, mẹ gắp cho con.”
Kế Nguyên Tu: “...Hả?”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân dùng ánh mắt tựa như cầu cứu nhìn về anh cả Hoắc Trầm Huy.
Mẹ chúng mình, diễn hơi quá rồi nhỉ?
Hoắc Trầm Huy bình tĩnh lại, ho khan một tiếng, nhanh nhẹn rót trà cho ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc.
Thuận tiện dùng ánh mắt nhắc nhở em trai ngốc.
--- Xem kịch là được, đừng để ý nhiều.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Người cô út lần đầu tiên ông ấy gặp này, rốt cuộc là làm ra chuyện thiên hạ căm ghét như thế nào, vậy mà khiến hai người tốt tính như cha mẹ ruột của ông ấy bài xích đến vậy?
Ăn cơm cũng không cho ngồi bàn chính.
Lại nhìn về bàn của đám Tể Tể, nhà anh cả ba đứa, nhà anh hai bốn đứa, chỉ còn lại một vị trí, căn bản không đủ để cho hai mẹ con Hoắc Khánh Từ ngồi.
Vậy là bên phía trẻ con cũng không có chỗ của bọn họ.
Vậy là hoàn toàn không định giữ bọn họ lại ăn cơm.
Hoắc Trầm Vân vừa nghĩ đến đây, bà cụ Hoắc trực tiếp nhìn Hoắc Khánh Từ, lạnh lùng mở miệng.
“Bọn tôi phải ăn cơm rồi, trong nhà đông người, còn có khách quý sắp đến, hai người đi đi.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Vẻ mặt của Thiệu Cảnh biến thành màu đen.
Hoắc Khánh Từ mím môi, lớp trang điểm mốc nền cũng không che được sự lúng túng trên mặt bà ta.
“Chị dâu, chị thấy trời cũng tối như vậy rồi, bọn em..”
Ông cụ Hoắc cũng hạ lệnh đuổi khách.
“Hai người đến như thế nào thì về như thế!”
Thiệu Cảnh tức đến mức gân xanh trên nảy điên cuồng.
Hoắc Khánh Từ kéo tay táo của anh ta lại, dùng ánh mắt tỏ ý anh từ đừng hành động theo cảm tính.
“Chị dâu, nếu như trong nhà chúng ta có khách quý, em xuống nhà bếp làm hai món tủ để tiếp khách, bảo Tiểu Cảnh đến bàn của đám Tể Tể, đúng lúc chăm sóc cho đám nhóc luôn.”
Mấy anh em từ Hoắc Tư Lâm đến Hoắc Tư Thần trăm miệng một lời.
“Không cần!”
Hoắc Khánh Từ không hài lòng nhìn bọn họ một cái, vẻ mặt yêu thương đến lạ.
“Biết mấy anh em Tư Lâm, Tư Cẩn các cháu hiếu thuận, không nỡ để chú Tiểu Cảnh của các cháu mệt nhọc. Nhưng mà không sao, thằng bé lớn hơn các cháu, chăm sóc các cháu là điều nên làm!” Mấy anh em nhà họ Hoắc đồng loạt bĩu môi.
Rõ ràng không ngờ đến Hoắc Khánh Từ có thể mặt dày như vậy.
Tể Tể nhìn cái này, lại nhìn cái kia, tự như nhìn hiểu gì đó.
Cô bé chép chép chiếc miệng nhỏ, ngây ngô mở miệng.
“Bà ơi, ý của các anh trai là không cần giúp đỡ, tự bọn cháu ăn được, không phải là không nỡ để chú kia mệt!”
Tương Tư Hoành bổ sung.
“Hơn nữa các anh trai đều có thể tự ăn, cháu cũng có thể tự ăn, Tể Tể không những có thể tự ăn, còn có bọn cháu đút cho, không cần người lạ giúp đỡ!”
Hoắc Tư Thần hừ hừ.
“Hôm nay giáo viên dạy bọn cháu một câu nói bỏ lửng, gọi là “Vô sự hiến ân cần - phi gian tức đạo!”
Tể Tể nghiêng đầu, tò mò nhìn Hoắc Tư Thần.
“Anh ba, có ý gì ạ?”
Hoắc Tư Thần kiêu ngạo rồi, ưỡn ngực, vừa định giải thích thì Hoắc Tư Tước xin nghỉ buổi tự học tối đã cười híp mắt, bắt đầu giải thích.
“Tể Tể, ý nghĩa của câu nói bỏ lửng này chính là: “Người rõ ràng là không có chuyện gì, nhưng lại tỏ ra ân cần, nhiệt tình với em, nhất định là có điều cầu xin em, muốn đấy được lợi ích từ chỗ của em.”
Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh: “...”
Tể Tể lộ ra biểu cảm bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Hóa ra là như vậy à!”
Cô bé lập tức nhìn Hoắc Khánh Từ, khuôn mặt nhỏ mập mạp xụ xuống, từ chối.
“Vậy thì không cần! Tể Tể không chấp nhận ân cần như vậy!”
Có chuyện gì mà công chúa nhỏ của địa phủ như cô bé giải quyết không nổi đâu?
Nếu như không giải quyết được, còn có đám Thỏ Đen mà!
Nếu như đám Thỏ Đen làm không xong, còn có cha Minh Vương mà!
Muốn tỏ vẻ ân cần, mưu cầu lợi ích từ chỗ công chúa nhỏ của địa phủ?
Tuyệt đối không được!
Cha Minh Vương từng nói, đây là hối lộ trần trụi!
Là đại kỵ của người nắm quyền!
Không thể nhận!
Hai mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh: “...”
Thiệu Cảnh không thể nhịn được nữa, nhưng nghĩ đến mục đích đến lần này của bọn họ, nghén răng nghiến lợi kêu lên ken két, cuối cùng vẫn nặn ra một nụ cười.