Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1500:
Cầm thông bảo địa phủ trong tay thấy khá là nặng, nếu như mượn hết đống tiền trong tay Tể Tể thì…
Giờ giá vàng là bao nhiêu tiền một chỉ thế nhỉ?
Cho dù Tể Tể nói một cái tương đương với một trăm triệu nhân dân tệ chỉ là giả thì có nhiều thế này thì chắc hẳn cũng đổi được không ít tiền.
Hơn nữa đây còn là tiền cổ!
Bán đồ cổ thì có giá trị liên thành đó.
Thế là bà ba Hoắc vội vàng gật đầu: “Mượn, mượn, mượn! Tể Tể a, chú Chí Dũng của cháu giờ đã nghèo tới mức cơm không có mà ăn, chắc chắn một cái cũng không đủ, chi bằng cho bà ba mượn hết được không?”
Tể Tể lắc đâu nói: “Bà ba Hoắc không được đâu ạ. Một người chỉ được mượn nhiều nhất là một cái thôi, nếu như mà mượn thêm nữa thì chắc chắn sẽ tổn hại tới âm đức đó ạ.”
Bà ba Hoắc không tin lấy một chữ.
Tổn hại âm đức?
Bà ta vẫn còn sống cơ mà, âm đức là cái gì mà tổn hại?
Cái con nhỏ này đúng thật là… dám nguyền rủa bà ta cơ đấy.
Thế thì đống thông bảo địa phủ này bà ta phải mượn hết sạch, không chừa lấy một sợi lông.
Bằng không bà ta không nuốt được thứ khẩu khí này của bà ta.
Bà ba Hoắc không những không tức giận mà bắt đầu bán thảm.
“Tể Tể à… hu hu hu… Bà ba thật sự… không còn cách nào nữa, bà ba…”
Tể Tể thấy bà ba Hoắc khóc cái là khóc, trợn tròn mắt.
Làm cho Tể Tể sợ tới mức vội nhét cả đống thông bảo địa phủ vào trong tay bà ta: “Bà ba, bà đừng khóc mà, Tể Tể cho bà mượn hết nè.”
Bà ba lập tức vui vẻ ra mặt.
Trên mặt vẫn còn nước mắt.
Gương mặt kia vừa mới ngẩng lên làm cho Tể Tể cùng với Kế Nguyên Tu nhìn mà ngây người.
Bà cụ Hoắc nhìn bà ba Hoắc lòng tham không đáy thì cau mày nhắc nhở bà ta: “Chị dâu ba à, Tể Tể đã nói thứ này không được mượn nhiều, mượn nhiều sẽ tổn hại tới âm đức. Tốt nhất chị đừng có mượn nhiều như thế, miễn cho tới khi đó…”
Bà cụ Hoắc còn chưa kịp nói xong thì bà ba Hoắc đã hốt hết cả đống thông bảo địa phủ vào trong túi quần, tươi cười đến là xán lạn.
Vội vàng ngắt lời bà cụ Hoắc: “Chí Dũng đã không ăn cơm ba ngày rồi. Chị lấy đổi tiền mua đồ ăn cho Chí Dũng.”
Không chờ Tể Tể kịp giải thích, bà ba Hoắc chạy nhanh như chớp.
Tể Tể: “…”
Bà cụ Hoắc: “…”
Kế Nguyên Tu: “…”
Bà cụ Hoắc nhìn về phía Tể Tể: “Tể Tể, cháu cho bà ấy mượn nhiều thông bảo Địa Phủ như thế, nhỡ sau này mà không trả…”
Tể Tể chép cái miệng nhỏ, nghiêng cái đầu nhỏ nghĩ một hồi rồi giải thích với bà cụ Hoắc.
“Đã mượn nhiều thông bảo Địa Phủ tới mức này lại còn không trả… Địa Phủ sẽ thanh toán với tổ tiên cùng với hậu đại của bà ta.
”
Kế Nguyên Tu: “Có cách nào giảm trừ không?”
Tể Tể lắc đầu rồi lại gật đầu: “Thông bảo Địa Phủ một khi cho mượn thì sẽ có hiệu lực ngay lập tức, không thể thu về được! Nếu muốn giảm trừ… Bà ba có thể báo cho tổ tiên của bọn họ ở dưới địa phủ, để bọn họ có cách đi tới tài vụ dưới địa phủ để giải quyết, hẳn sẽ không ảnh hưởng tới hậu thế đâu.”
Bà cụ Hoắc nghĩ tới tính cách của bà ba Hoắc, thì khẽ gật đầu: “Với tính cách kia của bà ta, chắc đã nghĩ mình kiếm được rất nhiều, căn bản là không thèm nghe lời Tể Tể nói đâu.”
Tể Tể trợn đôi mắt to, nhẹ nhàng mở miệng: “Tể Tể, bà ba đã mượn quá nhiều. Tài vụ dưới địa phủ sẽ làm đăng ký đặc thù, hẳn sẽ báo cho nhóm tổ tiên dưới địa phủ của bà ba đầu tiên.”
Bà cụ Hoắc nhớ ngay tới anh ba Hoắc đã đi từ lâu: “Vậy chỉ hy vọng ông ba Hoắc của cháu sẽ biết, tối nay đi tìm bà ba của cháu tâm sự đôi lời đi.”
Tể Tể nhớ lại mới nãy có ít nhất bảy cái thông bảo địa phủ, nếu như ông ba Hoắc chưa đi đầu thai, biết được tình huống dưới địa phủ rồi chắc chắn sẽ tìm bà ba.
Còn có phải trong đêm nay hay không thì cô bé cũng không biết.
****
Tể Tể chẳng nghĩ nhiều tới vậy đâu, dẫu gì cha Minh Vương cũng đã nói, trên trần gian nhất định đều là nhân quả xoay vòng, gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đấy.
Bà ba Hoắc không tính là người xấu, nhưng tính toán quá nhiều.
Nếu như bà ta thật sự bị tổ tiên dưới địa phủ đi vào giấc mơ để hù dọa, vậy cũng chẳng liên quan gì tới cô bé cả.
Cô bé đã từng nói với bà ba Hoắc, một người nhiều nhất chỉ có thể mượn hai thông bảo địa phủ, thế nhưng bà ba Hoắc lại cầm hết thông bảo địa phủ đi.
Sau khi nghĩ thông suốt, hôm nay cô bé không cần phải tới nhà trẻ thì mừng nỡ nông nóng chạy chơi trong nhà cũ.
Kế Nguyên Tu điềm tĩnh, sau khi bà ba Hoắc đi rồi, cậu ấy tới phòng khách nhỏ đọc sách.
Bà cụ Hoắc vừa đi theo Tể Tể, vừa quay lại hỏi nhỏ Kế Nguyên Tu trong phòng khách: “Nguyên Tu, con có muốn đi chơi với mẹ không?”
Giọng nói trẻ con của Kế Nguyên Tu truyền tới từ trong phòng khách nhỏ.
“Không ạ, con muốn đọc sách một chút.”
Bà cụ Hoắc kệ cậu ấy, dắt Tể Tể lanh lợi đi ra ngoài.
Tể Tể vừa nhảy nhót vừa hỏi bà cụ Hoắc: “Bà nội, ông nội đâu rồi ạ?”
Bà cụ Hoắc cười giải thích: “Ông nội của Tể Tể… Đi tìm ông Cố và ông Phó chơi rồi.”
Tể Tể tò mò: “Chơi gì vậy ạ? Tể Tể có thể tham gia cùng không bà nội?”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ