Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1501:

Bà cụ Hoắc cười ha hả nói: “Bọn họ nếu không phải đánh cờ thì là câu cá, không có gì thú vị hết. Tể Tể đi chơi với bà nội, bà dẫn Tể Tể chơi cầu trượt, bà nội còn đặc biệt kêu người dẫn suối nước nóng về nữa, Tể Tể có muốn ngâm mình trong suối nước nóng không?”

Tể Tể chưa từng ngâm suối nước nóng, cảm thấy rất hấp dẫn: “Bà nội, Tể Tể muốn đi tắm suối nước nóng, chơi cầu trượt.”

“Được, vậy bà nội dẫn Tể Tể đi chơi cầu trượt, tắm suối nước nóng, chúng ta đi nào!”

Rốt cuộc bà ba Hoắc cũng không gây ra được chuyện gì ở nhà cũ, tâm tình của bà cụ Hoắc rất tốt, nếu không phải bà ấy đã lớn tuổi rồi thì bà ấy cũng muốn vừa đi đường vừa nhảy chân sáo như Tể Tể.

Chơi cầu trượt, tắm suối nước nóng, còn có dì giúp việc thỉnh thoảng sẽ mang sữa và nước trái cây qua, Tể Tể chơi quên cả trời đất.

Chơi, rồi chơi một lúc, Tể Tể ngửi được mùi của Cửu Phượng.

“Cửu… Chú Phượng?”

Cửu Phượng ở cách đó không xa đang chuẩn bị chuồn đi: “…”

Anh ta không muốn nhìn thấy Minh Tể Tể chút nào cả!

Chậc! Lại còn có cả bà cụ Hoắc nữa!

Bà cụ Hoắc kinh ngạc: “Tể Tể, Cửu Phượng cũng ở đây à?”

Tể Tể gật đầu, giọng nói con nít: “Vâng ạ ~ Chú Cửu Phượng chắc sẽ ở lại đây vài ngày!”

Bà cụ Hoắc càng kinh ngạc hơn.

Nhưng bà ấy nghĩ trước đó có Tương Uyên ở đây, sau đó hơn nửa đêm Tương Uyên chạy mất, chắc là Trầm Lệnh lo lắng cho an toàn của bọn họ nên mới kêu Cửu Phượng tới.

Tên nhóc này giấu kỹ quá, bọn họ chẳng hề phát hiện ra chuyện này.

Bà cụ Hoắc vui tươi hớn hở lớn tiếng nói: “Cửu Phượng à, cậu tới uống trà nào!”

Dì giúp việc ở đằng xa nhanh chóng chuẩn bị nước trà và bánh ngọt, thuần thục mang qua chỗ bọn họ.

Cửu Phượng ở cách đó không xa: “…”

Tể Tể cũng quát to: “Chú Cửu Phượng nhanh nhanh tới đây, Tể Tể có đồ tốt cho chú xem, chắc chắn chú sẽ thích.”

Cửu Phượng: “…”

Minh Tể Tể có món gì tốt khiến anh ta thích chứ?

Nói cho anh ta biết cô bé không phải hóa thân của Quy tắc Địa phủ sao?

Chuyện đó có thể không?

Cửu Phượng muốn đi nhưng không thể đi được.

Gặp Minh Tể Tể đầu anh ta muốn phình lên rồi, nhưng gặp bà cụ Hoắc thì da đầu càng tê dại hơn.

Ai ngờ hai người họ lại tụ tập cùng một chỗ khiến cả người anh ta cảm thấy hoàn toàn không ổn.

Cửu Phượng lắp bắp, lề mà lề mề đi tới chỗ Tể Tể và bà cụ Hoắc.

Bà cụ Hoắc thấy vậy phì cười thành tiếng: “Ối chà chà Cửu Phượng à, đứa nhỏ to xác như cậu sao giờ trông giống cô vợ trẻ thế hả? Đi nhanh chút nào!”

Tể Tể nghiêm túc gật đầu.

“Đúng, chú Cửu Phượng đi nhanh chút đi!”

Cửu Phượng: “…”

Anh ta có thể giả vờ không nghe thấy bà cụ Hoắc nói nhưng không thể làm trái ý Tể Tể.

Hai chân anh ta không ngừng bước tới trước, nhanh như chớp đi tới trước mặt Tể Tể và bà cụ Hoắc.

Bà ấy càng cười vui vẻ hơn nữa: “Cửu Phượng, ngồi xuống nói chuyện.”

Tể Tể vội vàng đi tới kéo một cái ghế khác qua, vỗ vỗ thành ghế: “Chú Cửu Phượng ngồi đi~”

Cửu Phượng được hoan nghênh mà lo sợ: “Cảm ơn Tể Tể”

Tể Tể cười hì hì.

“Đừng khách sáo, đừng khách sáo, chú Cửu Phượng, để Tể Tể cho chú xem cái này hay lắm.”

Cửu Phượng không tò mò mà ngược lại bà cụ Hoắc rất tò mò: “Tể Tể, là vật gì đấy?”

Tể Tể lục rồi lại lục trong túi quần, rồi cười hì hì lấy ra một tờ giấy phác thảo được gấp lại.

Lúc cô bé mở tờ giấy phác thảo ra, trên đó có một thứ gì đó đen xì lấm tấm, hơn nữa còn có rất nhiều nét vẽ mảnh mai giương lên lên giống như dây anten vậy.

Bà cụ Hoắc: “…”

Cửu Phượng: “…”

Hai người ai cũng nhìn Tể Tể, không hiểu cô bé đang vẽ cái gì.

Bà cụ Hoắc cẩn thận ngó nghiêng, hơi tò mò: “Tể Tể, cháu vẽ… Vệ tinh? Máy dò?”

Tể Tể lắc đầu.

Bà cụ Hoắc: “Chỗ này có bảy tám cái anten giơ lên còn gì?”

Tể Tể vẫn lắc đầu, mong chờ nhìn Cửu Phượng.

Cửu Phượng: “Tể Tể đang vẽ… Tám cái chân của bạch tuộc.”

Cái miệng nhỏ của Tể Tể cong lên: “Chú Cửu Phượng, Tể Tể vẽ chú đó~”

Cửu Phượng và bà cụ Hoắc: “…”

Bà cụ Hoắc cẩn thận đếm, đúng là có chín… Cái đầu.

“Đúng, đúng rồi! Tể Tể đúng là vẽ Cửu Phượng đó, vẽ đẹp lắm, giống lắm. Nhìn này, có chín cái đầu, không thiếu cái nào.”

Khóe miệng Cửu Phượng giật giật, chẳng có chút vui vẻ nào!

Quá xấu!

Xấu tới mở ra chân trời mới luôn!

“Bà Hoắc, lúc nãy bà còn nói là bảy tám cái dây anten mà!”

Bà cụ Hoắc cười ha hả.

“Chậc, cậu xem tôi lớn tuổi rồi, khó tránh khỏi tính sai nhìn nhầm! Tể Tể nhà chúng tôi vẽ rất đẹp, rất có tính hình tượng!”

Cửu Phượng nhìn cái đống đen sì trông vô cùng thê thảm trên giấy, rồi lại nhìn chín cái đầu xiêu xiêu vẹo vẹo, trên đỉnh còn lừa dối chấm bừa mấy chấm đen nhỏ…

Ngài Chim Chín Đầu phóng khoáng, siêu cấp đẹp trai như anh ta sao có thể trông như thế này được?

Anh ta sẽ tự bế!

Tể Tể nhìn anh ta, giải thích: “Chú Cửu Phượng, Tể Tể vẽ chú hiện tại đó!”

Cửu Phượng kiềm chế sự bất mãn của mình, khó khăn nói: “Nhưng mà Tể Tể, bức tranh này… Nếu là dáng vẻ bản thể của chú Cửu Phượng thì tại sao… Không có lông?”

Đôi mắt to long lanh của Tể Tể mở lớn, nói chuyện hiển nhiên: “Bởi vì lông của chú Cửu Phượng đã bị Tể Tể vặt hết rồi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free