Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1569:

Tương Tư Hoành cười nói.

“Được.”

Cậu ấy nhìn Tể Tể rồi lại nhìn Tương Tư Hoành đang thô bạo nắm lấy cổ tay của cậu ấy, không nói gì mà lặng lẽ dẫn đường.

Trên đường đi tìm Cốc An An, cuối cùng Tể Tể cũng nhận ra một vấn đề.

Cô bé vẫn chưa biết anh trai nhỏ này tên gì.

“Anh trai ơi, anh tên gì thế?”

Giọng nói của cậu ấy rất đỗi dịu dàng.

“Anh tên Yến Nguyệt Thần.”

Tể Tể ngạc nhiên.

“Đây là tên của nước Hoa Quốc tụi em mà.”

Thằng bé gật đầu cười.

“Đúng vậy, bởi vì người cha hiện tại - người đã cho anh mạng sống thứ hai họ Yến, cho nên anh mới theo họ của ông ấy.”

Tể Tể lục lọi hết bộ nhớ của mình, phát hiện không quen chú nào họ Yến cả.

Tương Tư Hoành cảnh giác nhìn chằm chằm cậu ấy.

“Còn mẹ anh đâu?”

Bạn nhỏ Yến Nguyệt Thần cụp mắt xuống, vẻ mặt đau buồn.

“Phụ hoàng và mẫu thân đều qua đời rồi. Cha hiện tại... vì sức khỏe và chân không được tốt cho nên không có kết hôn.”

Tể Tể nghe thế không khỏi thở dài.

“Chúng ta đều không có mẹ...”

Tương Tư Hoành: “... Không sao đâu, Tể Tể, nếu em muốn, có thể... có thể tưởng tượng anh thành mẹ của em.”

Tể Tể ngơ ngác: “Hả?”

Yến Nguyệt Thần đã học lớp lá nên hiểu được nhiều hơn. Cậu ấy vốn đang rất buồn nhưng sau khi nghe thấy lời nói của Tương Tư Hoành thì không khỏi bật cười.

Tương Tư Hoành nổi cáu, thái độ hung dữ.

“Anh cười cái gì?”

Yến Nguyệt Thần ôn tồn giải thích.

“Tiểu Tương à, con trai không thể làm mẹ được đâu, cùng lắm là sau này lớn lên làm cha thôi.”

Tương Tư Hoành ậm ừ.

“Nhưng chẳng phải cha của chúng tôi vừa làm cha vừa làm mẹ sao?”

Yến Nguyệt Thần: “...”

Yến Nguyệt Thần im lặng một lúc, vô cùng nghiêm túc xin lỗi Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, em nói rất đúng, thực xin lỗi.”

Tương Tư Hoành: “...”

Bạn nhỏ Tương Tư Hoành cực kỳ không tự nhiên

“Anh nói chuyện thì nói chuyện đi, đang yên đang lành xin lỗi làm gì?”

Yến Nguyệt Thần còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng vừa tới miệng thì lại nuốt xuống, giọng điệu trở nên gấp gáp.

“Tể Tể, chúng ta mau đi thôi, nếu không sẽ có người chết đấy.”

Tể Tể ngẩng đầu nhìn thoáng qua làng đô thị ở phía xa, phát hiện tử khí đang dần tụ lại trên không trung của làng đô thị.

“Chúng ta dịch chuyển qua đi.”

Yến Nguyệt Thần vừa định nhắc nhở xung quanh có camera giám sát thì phát hiện Tể Tể vừa giơ tay lên, dường như trong nháy mắt camera giám sát ở xung quanh đều xảy ra vấn đề.

Yến Nguyệt Thần: “...”

Cho nên những gì ông tổ Derson điện hạ viết trong nhật ký không phải là tự dưng dựng chuyện.

Địa phủ của Hoa Quốc mạnh hơn họ tưởng tượng rất nhiều.

Trong khi Yến Nguyệt Thần còn đang nhớ lại nội dung nhật ký của ông tổ Derson điện hạ, tất cả các tòa nhà cao tầng trước mắt nhanh chóng biến thành những ngôi nhà gỗ thấp và hỗn độn.

Làng đô thị nằm ở góc Tây Nam của quận Tây Thành, diện tích không lớn nhưng dân số rất đông.

Hơn nữa hầu hết đều là người từ nơi khác đến, có cả người tốt và người xấu.

Có điều đường phố trông khá sạch sẽ.

Dù đã muộn nhưng các ngõ hẻm của làng đô thị vẫn rất nhộn nhịp.

Từ đằng xa, Tể Tể đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của món thịt nướng.

Cô bé không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Yến Nguyệt Thần nghe thấy, vội nhìn cô bé.

“Tể Tể thích ăn thịt nướng sao?”

Tể Tể xác định nơi có tử khí tụ tập dày đặc nhất rồi dẫn Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành đi về phía trước với tốc độ nhanh đến mức gần như hoá thành dư ảnh.

“Thích ạ, chỉ cần là đồ ăn thì Tể Tể đều thích cả.”

Yến Nguyệt Thần tươi cười.

“Vậy có cơ hội Tể Tể đến nhà anh đi, anh nướng thịt cho em ăn, cha nói món thịt nướng mà anh nướng ngon cực kỳ luôn.”

Tể Tể ngọt ngào đáp.

“Dạ được!”

Tương Tư Hoành vội lên tiếng: “Tể Tể à, anh cũng biết nướng nè, chúng ta ở nhà ăn được rồi.”

Tể Tể gật đầu đáp, dừng lại bên ngoài nơi có bức tường lốm đốm.

Vẻ mặt của Yến Nguyệt Thần trở nên nghiêm túc.

“Tể Tể, Cốc An An ở bên trong.”

Lúc Tể Tể chuẩn bị bước vào, bỗng có một bóng dáng quen thuộc thu hút sự chú ý của cô bé.

“Í?”

Tương Tư Hoành quay đầu lại, nhìn thấy đối phương thì cũng ngớ người.

“Chú Lăng Phong?”

Đôi mắt đen nhánh của Lăng Phong tràn đầy vẻ kinh ngạc.

“Cô Tể Tể, cậu Tiểu Tương, hai cháu...”

Tể Tể vừa định giải thích, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía trên sân, tử khí giống như một đám mây đen bao phủ toàn bộ sân, đang nhanh chóng áp xuống.

Tử khí áp sát xuống mặt đất, sự sống của con người bị cắt đứt.

Tể Tể không kịp giải thích, giơ chân đá văng cánh cửa phía xa, gần như biến thành dư ảnh xông vào trong.

Tương Tư Hoành theo sát phía sau.

“Tể Tể!”

Lăng Phong: “...”

Lăng Phong đứng ở cửa sân, vô thức dụi dụi mắt.

****

Yến Nguyệt Thần định đi vào cùng nhưng thấy Lăng Phong đang đứng đó dụi mắt nên đã dừng lại.

Đợi cho đến khi Lăng Phong dụi mắt xong thì cậu ấy mới vội vàng lên tiếng.

“Chú Lăng Phong, chú bị bụi bay vào mắt hả chú?”

Lăng Phong gật đầu trong vô thức.

Sau đó mới nhận ra người đang nói là một cậu ấy con lai tây.

“Cháu là…”

Yến Nguyệt Thần tự giới thiệu: “Cháu tên là Yến Nguyệt Thần, là học sinh của trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh.”

Lăng Phong gật đầu, nhíu mày lại, anh ấy nhìn quanh bốn phía xung quanh nhưng không thấy Tể Tể và Tiểu Tương đâu cả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free